nóng giòn đây, khách quan muốn mua không?”
Nguyễn Nhược Nhược không khỏi cười phá
lên, vừa cười vừa nói: “Muốn muốn, ta mua hết. Chờ ta a, ta xuống liền
đây.” Nàng quay người lại nhảy phốc mấy bước phóng xuống lầu, hai chiến
hữu tụ hội thắng lợi ở trước cửa trà lâu.
“Ngươi tại sao lâu như thế mới đến tìm ta nha?” Nguyễn Nhược Nhược lên tiếng hỏi trước tiên.
“Lãnh đạo ơi, ta cũng phải chờ đến tận
bây giờ mới ra khỏi cửa được a!” Vẫn là giọng nói không phục của Diêu Kế Tông ngày xưa nhưng giờ đây lại thập phần thân thiết, “Ngươi biết ta
chết đi sống lại hồi mà, cái kia…mẫu thân trong Diêu phủ cơ hồ muốn đem
ta biến thành trẻ sơ sinh mà chiếu cố nha. Giường cũng không chịu để ta
bước xuống chứ đừng nói ra khỏi cửa. Ta bị nàng bắt uống một đống thuốc, ăn một mớ dược liệu đại bổ, ăn đến muốn ói ra. Vừa ra được cửa là ta đã “ngựa không ngừng vó” chạy tới tìm ngươi. Vừa may gặp ngay ngươi trên
đường.”
Nghe hắn một hơi nói như vậy, Nguyễn
Nhược Nhược cười nói: “Ta bất quá chỉ nói một câu, ngươi cũng không ném
một đống chữ vào ta như vậy chứ.” Vừa dứt lời nàng liền đánh giá hắn từ
trên xuống dưới, “Thế nào, thân thể bây giờ cũng được chứ hả?”
“Dĩ nhiên, cuối cùng cũng thoát được lớp
da mỹ nhân, khôi phục lại được bản sắc nam nhi của ta. Sớm biết như vậy, ta đây việc gì phải chịu khổ hết ngày này sang ngày khác, từ sớm nhảy
xuống chẳng phải tốt hơn rồi sao?”
“Hừ! Sớm nhảy chưa chắc có được kỳ ngộ
như vậy. Gặp đúng dịp nhảy xuống trúng người…tỷ số này chính là một trên một ngàn vạn đó. Cũng không biết ngươi vận khí gì!”
“Đại tỷ a, ta xui xẻo triền miên như vậy
thì cũng nên hưởng chút vận khí chứ. Ngươi đây đừng so đo như vậy?” Diêu Kế Tông giả vờ lộ ra bộ dáng đáng thương.
“Ta so đo với ngươi làm gì? Ta cũng không phải đội lốt nam nhân.” Nguyễn Nhược Nhược cười nói.
“Khó khăn mới ra khỏi cửa, đi thôi, chúng ta đi dạo Trường An thành một phen đi. Hôm nay ta có thể từ từ bước đi, từ từ ngắm ngía, thời gian là…vô hạn,” Diêu Kế Tống vẻ mặt hào hứng.
Suy nghĩ một chút, dù sao thì cũng chỉ có hai người, nàng lại vô cùng vui sớng vì gặp lại hắn nên thập phần thống khoái đáp: “Được, hôm nay ta với ngươi đi dạo, cùng ngươi ngắm cổ thành Trường An.”
Vì vậy hai người hăng hái bừng bừng bước
đi, tựa như đi du lịch mà đem thành Trường An đạp dưới chân nhìn ngắm.
Toàn thành kiến trúc phân thành ba phần lớn: cung thành, hoàng thành và
ngoại thành. Cung thành nằm ở trung tâm phía bắc, hoàng thành nằm ở phía nam cung thành, ngoại thành bao quanh cung thành. Hoàng thành làm trung tâm, đô thị theo bốn hướng đông tây nam bắc mà triển khai. Bên trong
thành ngã tư đường giăng khắp nơi, phân ra một trăm mười phường. Ngoài
ra còn có đông thị, tây thị buôn bán sầm uất và công viên náo nhiệt.
Thành thị phân bố chỉnh tề, bố cục nghiêm chỉnh, có thể gọi là đô thành
điển hình của Trung Quốc cổ đại. Diêu Kế Tông vừa đi vừa nói không
ngừng: “Đệ nhất đô thành ngàn năm trước quả nhiên danh bất hư truyền.”
Cung thành là chỗ ở của hoàng đế, người
rỗi rảnh không được tới gần. Cách không xa chỗ này là hoàng thành, bốn
bề tường thành vây cao, trên căn bản chỉ có phủ đệ của hoàng thân quốc
thích, đạt quan quý nhân. Vì vậy hai người cuối cùng chuyển đến ngoại
thành, là nơi tụ tập của bá tánh bình dân, cửa hàng mua bán tấp nập. Bọn họ đến nơi nào cũng nhìn nhìn ngó ngó, thoạt trông chẳng khác gì hai
nhà khảo cổ, đến cả lối trang trí hay chi tiết hoa văn bé tí trên tường
nhà người ta cũng đứng lại bình luận một phen.
Đi một hồi, hai người đến được một con
đường khá yên tĩnh. Nguyễn Nhược Nhược nhìn phía trước tựa hồ không có
gì thú vị, đang chuẩn bị lôi kéo Diêu Kế Tông quay đầu lại thì hắn khoát khoát tay nghiêng đầu nói: “Ngươi nghe thấy gì không?”
“Nghe gì?” Nguyễn Nhược Nhược đầu tiên là sửng sốt, sau đó dỏng tay lắng nghe, phía trước tựa hồ có thanh âm nữ
nhân mơ hồ truyền đến. “Các ngươi đừng tới đây, không được tới đây!”
tiếng hô mang theo kinh hoàng.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, rón rén
hướng phía trước bước đi. Phía trước có nhóm người vòng vây một thiếu
nữ khoảng mười bảy mười tám tuổi bên trong. Một nam tử khuôn mặt tươi
cười hướng nàng động thủ động cước. “Tiểu nương tử, thiếu gia ta xem
trúng ngươi không phải là một ngày hai ngày, ngươi né ta cũng không phải là một ngày hai ngày rồi nha. Ngươi càng như vậy ta lại càng là thấy
thú vị, hôm nay ngươi nên biết điều hầu hạ ta một chút đi.”
Nguyễn Nhược Nhược thấy vậy liền hít vào
một ngụm lãnh khí, không phải nói Đại Đường thịnh thế ca múa thanh bình
sao? Tại sao lại có loại người vô sỉ ban ngày ban mặt mà dám lộng hành.
Nàng đang nghiến răng nghiến lợi phẫn nộ thì Diêu Kế Tông xoay đầu lại
nhỏ giọng hỏi: “Làm sao bây giờ?”
“Lập tức báo cảnh sát.” Nàng không chút nghĩ ngợi nói.
Diêu Kế Tông mắc cười, “Có muốn…ta cho mượn điện thoại di động để ngươi gọi 110 không?”
Nguyễn Nhược Nhược mới sực nhớ ra mình
vừa nói điều ngu ngốc, nàng nhịn không được dậm chân, “Phải làm sao bây
giờ? Ta không thể cứu người, mà người lại không thể không cứu. A