Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội

Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327073

Bình chọn: 7.00/10/707 lượt.

moi ra được nửa chử. Vì vậy nàng thản

nhiên nói: “Ta cũng thiệt là, hỏi nhiều như vậy làm gì! Ngươi cũng không phải là tiểu hài tử nữa, làm chuyện gì cũng có cân nhắc. Mẫu thân rất

yên tâm về ngươi.”

Vương phi không hỏi tới, Lý Hơi như trút được gánh nặng, “Mẫu thân, người thật tốt.”

Vương phi mặt ngoài cười cười nói nói

những trong lòng lại có chút chua xót. Nhìn gương mặt anh tuẩn ngây thơ

của con trai, nàng nhớ tới bộ dáng của nó lúc mới chào đời. Một đứa trẻ

mập mạp hồng hào, khuôn mặt bầu bĩnh, nhìn chỗ nào cũng thấy đáng yêu.

Có đến mất người vú nuôi quan tâm chăm sóc hắn, nhưng hắn vẫn chỉ coi

nàng là mẫu thân, vừa thấy nàng là vươn hai tay ôm chặt, mà một khi đã

ôm rồi là không chịu buông ra, nếu không sẽ oa oa khóc lớn…lúc ấy trong

mắt con trai nàng là người quan trọng duy nhất không muốn xa rời. Vậy mà hôm nay, hài tử đã trưởng thành, không còn giống như trước giữ nàng ở

vị trí quan trọng nhất trong lòng, ra ngoài được gặp bằng hữu…rồi lại vì chuyện của bằng hữu mà giấu kín không chịu nói với nàng.

Vương phi tùy tiện cùng Lý Hơi nói một

chút sau đó mỉm cười rời đi. Tuy nhiên, vừa ra khỏi “Lưu tiên cư” sắc

mặt của nàng liền khó coi, phân phó nha hoàn bên cạnh, “Phẩm Hương,

ngươi cử người điều tra xem mấy ngày nay Tiểu vương gia đã đi đến nhưng

nơi nào, làm gì. Chuyện lớn chuyện nhỏ đều phải báo lại cho ta.”

“Tuân lệnh, vương phi” Nha hoàn cung kính đáp.

***

Lý Hơi ra tay, đúng là vừa trôi chảy vừa

tốt đẹp. Lấy danh nghĩa Tĩnh An vương phủ muốn đem Thủy Băng Thanh rời

khỏi Hoa Nguyệt Lâu, tú bà còn không nể mặt. Chỉ là…ba trăm lượng bạc

ban đầu đã trở thành sáu trăm năm mươi lượng bạc, căn cứ theo danh tiếng của Thủy Băng Thanh mà nói, con số này xem ra vẫn còn thấp. Những

chuyện sau đó đơn giản hơn nhiều, Tiểu Vương gia Lý Hơi nói một câu,

Thủy Băng Thanh đã được phủ nha cho phép chuộc thân hoàn toàn.

Nguyễn Nhược Long và Thủy Băng Thanh, đôi uyên ương khốn khổ cuối cùng cũng được bên nhau liền vui mừng hướng

nàng cảm tạ, Nguyễn Nhược Nhược vội nói, “Đừng đừng, đừng cảm tạ ta, các ngươi đến tạ ơn Tiểu vương gia đi. Nếu không phải nhờ hắn, chuyện cũng

không dễ dàng như vậy.”

“Đương nhiên là bọn ta đã đến tạ ơn Tiểu

vương gia, nhưng chờ hoài cũng không thấy người, vì vậy chỉ còn nhờ cậy

Tam muội thay ta tạ ơn Tiểu vương gia.” Nguyễn Nhược Long nói.

“Cái…này, cũng được” Nguyễn Nhược Nhược

đáp ứng, “Chẳng qua là…Đại ca, Thủy Băng Thanh cô nương đã rời khỏi Hoa

Nguyệt Lâu, ngươi tính an bày nàng thế nào đây?”

Nguyễn Nhược Long nói không chút do dự, “Đương nhiên là mang nàng trở về Nguyễn phủ.”

Nguyễn Nhược Nhược lấy làm kinh hãi, dĩ

nhiên nàng không ngại ngần gì về chuyện “nữ tử thanh lâu không được bước vào cửa”, nhưng còn Nguyễn lão gia và Nguyễn phu nhân thì sao? “Phụ

thân mẫu thân…ngươi có tính báo cho họ biết trước không?” Nàng không thể không hỏi một câu.

“Còn không sao, chỉ là ta sợ bọn họ có

thành kiến với Băng Thanh nên nghĩ rằng chi bằng trực tiếp mang nàng vào phủ, để phụ mẫu nhìn thấy nàng là người sạch sẽ thanh nhã như thế nào…”

Người ta nói những kẻ yêu nhau đều hóa

thành người ngốc ngếch, Nguyễn Nhược Nhược bây giờ mới xem như chân

chính hiểu rõ những lời này. Nguyễn Nhược Long thật ngây thơ, muốn dùng

cách này để đưa Thủy Băng Thanh vào Nguyễn phủ thì khác nào rước lấy

nhục nhã. Nàng không nhịn được than thở, “Đại ca, ngươi nếu thật lòng

muốn tốt cho Thủy cô nương thì đừng lỗ mãng cư nhiên mang nàng tới cửa

như vậy. Ngươi nên về nhà, trước cùng phụ mẫu nói rõ ràng, sau đó mang

nàng trở về cũng không muộn.”

“Đúng đó! Nguyễn lang” Thủy Băng Thanh

cũng đồng ý, nét mặt buồn bã, “Ta thật ra cũng không muốn lỗ mãng như

vậy trở về, nếu phụ mẫu ngươi có thành kiến, ta đây cư nhiên chạy tới

nhà ngươi chính là…hạ tiện.” Vừa nói mắt nàng vừa đỏ lên, sắp sửa rơi

lệ.

“Băng Thanh, ngươi đừng khóc, ngươi thật

tốt, được rồi, nếu ngươi không muốn thì…để ta về báo trước với phụ mẫu,

sau đó lại đến đón ngươi…được không?” Nguyễn Nhược Long luống cuống tay

chân trấn an nàng.

Nói thế nào thì khóc cũng sẽ khóc, nước

mắt kia như vòi nước chảy ào ào. Thủy Băng Thanh này hơi…xa lạ nha!

Mà…bọn họ một người khóc lóc một người dỗ dành náo nhiệt cả lên, Nguyễn

Nhược Nhược thức thời tránh ra.

Chỗ bọn họ nói chuyện là lầu hai của một

quán trà thanh nhã, nàng dựa vào lan can nhìn bâng quơ, không khỏi nghĩ

tới Lưu Đức Hoa. Tên này sau khi nhập vào người Diêu Kế Tông tại sao còn chưa chịu chạy tới tìm nàng? Chuyện gì thì cũng nên…

Nguyễn Nhược Nhược đang thả hồn đi lung

tung thì phía dưới lầu đột nhiên có vật gì ném lên, một con cá nướng

nóng giòn a! Mùi thơm làm nàng tỉnh lại, vội vàng chụp được gói cá. Là

người phương nào đưa tới thức ăn ngon? Nàng liếc mắt liền trông thấy một vẻ mặt tươi cười, chính là Diêu Kế Tông. Không còn bộ mặt ba phần tà

khí bảy phần háo sắc nữa, nụ cười kia thanh thản, giống như ánh mặt trời nhiệt liệt quang minh. Hắn một mặt hướng nàng cười, một mặt giơ cao

khối lá sen bọc một đống cá nướng bên trong, cất giọng hô: “Cá nướng


Old school Easter eggs.