ến ngày thứ tư, Ôn Noãn mới miễn cưỡng có thể nhận ra người đến.
Ngày thứ năm cô mới hơi tỉnh táo, nhưng
vẫn không thể rời giường, chỉ cảm thấy toàn thân cao thấp không có lấy
một chỗ bình thường, amidan, cổ họng, đường hô hấp và phế quản tất cả
đều đau, ngay cả nuốt nước miếng cũng khó khăn, thanh đới hoàn toàn mất
tiếng, muốn gì hay không muốn gì, ngoài gật đầu thì là lắc đầu.
Sau khi nhiệt độ hạ chuyển thành cảm
cúm, nước mắt nước mũi đua nhau đến, đầu đau không chịu nổi, da còn nổi
một mảng mụn lớn màu đỏ, bởi vì đã nhiều ngày ngoài thuốc và nước cô
không ăn thêm cái gì, dạ dày bị rối loạn cấp tính, không ăn thì đau, ăn
thì buồn nôn, không được ăn cơm, chỉ có thể duy trì sự sống bằng cách
truyền dịch, hai mu bàn tay đâu đâu cũng có những vết kim châm xanh tím.
Cô yếu đến mức ngay cả việc lau mồ hôi
cũng giống như pha quay chậm trên TV, mỗi giây trôi qua, cố hết sức chậm chạp thờ phì phò hoàn thành.
Không thể rời giường, phạm vi hoạt động
chỉ giới hạn trong nằm hoặc hơi ngồi dậy tựa vào thành giường, thời gian nửa nằm chưa quá mười phút, vì sức lực không thể tiếp tục, lại nằm
xuống, ý thức gián đoạn hỗn độn, tựa như hồn phách đã sớm bay khỏi cơ
thể, chỉ chừa lại thân thể bọc da xấu xí, chống chọi lần cuối trong đời.
Tới ngày thứ bảy, nửa đêm bỗng dưng tỉnh dậy từ trong cõi mộng.
Nhìn thấy ánh sáng trắng theo khe hở cửa phòng hắt vào, trong ánh sáng có người chuyển động, cô nghĩ mình hoa
mắt, nhắm lại rồi mở ra, quả nhiên không thấy gì, lại nhắm vào mở ra,
vẫn giống lúc trước không có gì, trong mơ hồ nặng nề tiếp tục ngủ.
Lúc tỉnh dậy đã là sáng sớm, nhìn Ôn Nhu mấy ngày nay không ngủ nằm úp sấp bên mép giường, sắc mặt tái xám, tóc
tai hỗn độn, vết nhăn nhúm rõ ràng trên quần áo, tất cả như thủy triều
dâng lên trong lòng Ôn Noãn, chăm chú nhìn gương mặt mệt mỏi đang ngủ
say của Ôn Nhu, khoảnh khắc đó Ôn Noãn hoàn toàn buông xuống chuyện cũ.
Ngày thứ tám ruột gan cô như đảo lộn,
không những nôn hết mọi thứ trong dạ dày mà còn phun ra một ngụm nước
đắng, kì quái là, sau khi phun ra dạ dày lại dần ổn định, từ từ cảm
thấy có chút sức lực, trưa và tối đã có thể ăn một phần năm bát cháo
loãng.
Tình cảnh cứ thế lặp đi lặp lại từng
ngày, dạ dày cuộn trào, nôn ra, nôn xong sức khỏe lại tốt lên kì lạ,
miễn cưỡng có thể ăn chút gì đó, mỗi bữa cô chỉ ăn được vài muỗng thức
ăn lỏng.
Ban đêm vẫn như thế, trong đêm tối dài đằng đẵng, cứ hai giờ lại thức dậy ho khan, ngủ rồi ho, ho rồi ngủ.
Sáng sớm mông lung, khi xoay mình hai
mắt như có ảo giác, giống như có một bóng người đứng cạnh chân cô, nửa
người được chiếu sáng, lòng thầm nhủ không có chuyện đó đâu, sau khi
nhắm mắt không biết là ảo ảnh biến mất hay là cô ngủ mê man, sáng sớm
hôm sau khi tỉnh lại, chỉ cảm thấy ngờ ngợ như một giấc mơ.
Vẫn chưa thể ăn uống bình thường, nhưng
cảm giác sức khỏe đã chuyển biến tốt hơn rất nhiều, sau cơm tối Ôn Nhu
đẩy xe lăn giúp cô đi dạo, thân thể quen thuộc trước kia của mình, sau
cơn bệnh nặng dường như cũng trở nên xa lạ, lúc này nhìn lại con người
cây cối, chợt hoảng hốt cảm thấy thời gian như đã trôi qua rất lâu.
Cô muốn đứng lên, nhưng đầu gối bủn rủn vô lực, chân nhẹ bẫng đến nỗi như không có.
Dưới bóng cây tử đằng, gió đêm phơ phất, đầu ngón tay phải theo thói quen phất tay theo phía lá cây, lúc chạm
hụt mới nhớ ra, cuộc đời này đã sớm cắt bỏ ba nghìn sợi tơ phiền não,
nhịn không được hơi mỉm cười, không hận đường đến chân trời xa xôi cực
nhọc, chỉ hận giấc mộng Tây Thu sớm đã thành kim cổ.
Thì ra, sớm đã thành kim cổ.
Trải qua cơn bệnh nặng nhất từ lúc chào
đời đến nay, linh hồn như chuyển kiếp rồi bị phù phép, con tim đã thấu
hiểu, cảm thấy thế gian tất cả đã không còn quan trọng, dù cho cảnh có
đẹp, tình có thâm, kết giao bạn bè hay gây thù chuốc oán, cho dù bước
vào thế nào, nếu nhất định phải vô phúc cam chịu, cái gọi là ngày tốt
cảnh đẹp chẳng qua cũng chỉ là một hồi kính hoa thủy ảnh.
Nửa đêm, khuya khoắt yên tĩnh, ánh trắng theo cửa số chiếu vào.
Đột nhiên có tiếng có người đẩy cửa bước vào, Ôn Noãn bừng tỉnh, mê man trông thấy bóng đen đứng cạnh cửa, đôi
đồng tử tối đen như hố sâu dừng lại trên gương mặt hơi kinh hoàng của
cô.
Chiếm Nam Huyền đứng im tại chỗ rất lâu, đến khi cô tỉnh lại trong mơ hồ, dáng vẻ hốt hoảng trên mặt lui dần,
anh mới chậm rãi thong thả bước đến bên giường, kéo một cái ghế ngồi
xuống trước mặt cô.
“Nam Huyền.” Cô nói khẽ, rút tay phải từ chiếc chăn màu trắng ra, đưa về phía anh.
Anh khom người, nắm lấy tay cô, áp hai má vào lòng bàn tay cô, nhắm mắt lại nhẹ nhàng vuốt ve.
Rất lâu sau, anh mới dịu dàng nói:”Anh
thực sự rất hận em.” Tiếng nói khàn khàn mang theo sự thê lương chua xót đã chôn dưới đáy lòng bao năm không ai hiểu.
Cô chua xót khẽ mở miệng:”Em biết.”
“Không, em không biết.”
Anh khẽ hôn đầu ngón tay của cô, mỗi một ngón, sau đó lại cắn từng cái:”Em vốn dĩ không biết anh hận em đến thế
nào….Em phải nhớ kĩ, trước khi em hận anh sâu như anh hận em, em không
thể chết, không thể đi, không được có chuyện gì.”
Cô h