pacman, rainbows, and roller s
Huyền Của Ôn Noãn

Huyền Của Ôn Noãn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325812

Bình chọn: 8.00/10/581 lượt.

ất Tâm nên hắn không chủ

động phá hoại cái gì.”

Cao Phóng gật đầu:”Tất cả mọi chuyện hẳn là như thế này? Đầu tiên Chu Lệnh Hồng đánh bậy đánh bạ đi tìm Phan Duy Ninh hỏi hắn có hứng thú muốn hợp tác không, Phan Duy Ninh lại đem

chuyện này nói cho Nhất Tâm, vốn ý của hắn chắc là muốn nhắc nhở cô ấy

bảo Nam Huyền chú ý Chu Lệnh Hồng, nhưng Nhất Tâm sau khi nhìn thấy bản

kế hoạch Nam Huyền mang về nhà lại nảy sinh ý tưởng khác, cô vừa giật

dây Phan Duy Ninh làm giao dịch với Chu Lệnh Hồng, vừa sai khiến Đỗ Tâm

Đồng đi hãm hại Ôn Noãn, đồng thời bảo Phan Duy Ninh theo đuổi Ôn Noãn,

cả kế hoạch chia thành ba mũi chính.”

“Xem ra Nhất Tâm rất hiểu rõ động thái

trong công ty, chẳng những biết quan hệ của Đỗ Tâm Đồng và Quách Như

Khiêm, mà ngay cả chuyện của Ôn Noãn và Đỗ Tâm Đồng cũng biết, khi cô ấy tìm tới Đỗ Tâm Đồng, Đỗ Tâm Đồng vừa mới bị Chiếm mĩ nam giáo huấn một

trận, trong tình huống tiền đồ không chắc chắn mắt trên khớp xương đương nhiên sẽ phải cuống quít chạy đến nịnh bợ phu nhân tổng giám đốc tương

lai.”

Hai người nhìn về phía Chiếm Nam Huyền.

Anh thả lỏng tay thở dài:”Các cậu còn chưa nói hết, nhưng cũng được 8, 9 phần.”

“Cậu định kết thúc thế nào?”

Chiếm Nam Huyền giống như đau đầu không

chịu nổi, cong môi:”Còn có thể làm sao bây giờ?” Chỉ có thể tự nhận số

khổ, bắt tay vào thu dọn cục diện rối rắm, anh cầm lấy điện thoại nội bộ trong phòng hội nghị:”Ôn Noãn, cô vào đây một lát.”

Khi Ôn Noãn tiến vào đã thấy ba người vẻ mặt khác nhau, cô giật mình, cụp đôi mi dài xuống.

Chiếm Nam Huyền nhìn cô:”Đã làm rõ rồi, không liên quan đến cô. Nhưng có vài người liên lụy, tôi sẽ xử lý sau.”

Cô chỉ gật đầu, có chút khác thường không nói chuyện, không hỏi chuyện gì xảy ra, cũng không hỏi người hãm hại cô là ai.

Cao Phóng và Quản Dịch liếc nhìn nhau,

khi Cao Phóng không kịp ngăn cản Quản Dịch đã nhịn không được hỏi:”Cô

không muốn biết—-“ nói ra mới giật mình bản thân lỡ lời, anh ta cuống

quít lấy tay che miệng, cúi đầu né tránh ánh mắt hình viên đạn của Chiếm Nam Huyền và sự coi thường không chịu nổi của Cao Phóng.

Ba người giấu đầu hở đuôi ngược lại lại

khiến Ôn Noãn nói, con ngươi trong suốt, vẻ mặt bình tĩnh:”Tôi rời đi 7

năm, trong ba năm trở về không quan hệ với ai, bây giờ những người quen

có thể đếm trên mười đầu ngón tay, tôi không nghĩ ra—–là ai có động cơ

nhất muốn đưa tôi vào chỗ chết.”

Chiếm Nam Huyền có chút chật vật:”Cô đã biết?”

“Tôi không biết gì cả, chẳng qua phụ nữ trời sinh đều nhạy cảm. Nghe anh nói vậy, xem ra trực giác của tôi chính xác rồi?”

Chiếm Nam Huyền nói với Quản Dịch và Cao Phóng:”Các cậu ra ngoài trước đi.”

“Không cần.” Ôn Noãn lạnh nhạt nói, cho

dù anh muốn giúp Bạc Nhất tâm giải thích hay là che dấu cô cũng không có hứng thú, “Không còn chuyện gì khác tôi xin đi ra ngoài.”

Chiếm Nam Huyền nhìn cô rời đi, hơi khó chịu thở ra một hơi, nhăn nhăn ấn đường.

Quản Dịch tấm tắc luôn miệng:”Chiếm mĩ

nam, không phải là tôi nói cậu, tiểu Ôn muội muội phong độ còn hơn cả

cậu, nghĩ lại ngày hôm đó cậu đối xử với cô ấy như thế nào? Dường như

mắng cô ấy đến tổn thương khắp mình, tôi thật không đành lòng, nhưng cậu xem lòng dạ tiểu Ôn muội muội người ta quang minh chính đại thế cơ mà.”

Chiếm Nam Huyền liếc xéo cậu một

cái:”Cậu hiểu cô ấy hơn tôi? Cậu thực sự cho rằng nói chuyện với cô ấy

dễ lắm à?” Càng là chó không sủa, mới càng có khả nặng cắn trộm người,

chuyện không vui cô ấy bình thường đều để ở trong lòng, giống như vừa

nãy, đến nhìn cũng không muốn nhìn anh.

Cao Phóng nhíu mày:”Nam Huyền, rốt cuộc sao lại thế này? Tại sao Nhất Tâm lại phải nhằm vào Ôn Noãn?”

“Sự tình phức tạp, không thể nói rõ

trong thời gian ngắn. Tóm lại chuyện này các cậu cứ coi như không biết

gì, đừng nhắc tới trước mặt Nhất Tâm.”

Thấy anh không muốn nói nhiều, Cao Phóng và Quản Dịch sau khi liếc nhau một cái cũng không hỏi nữa.

“Đại Trung và Ích Chúng hiện tại gần như đã đàm phán ổn thỏa các khâu cần thiết, không lâu sau sẽ ký hợp đồng.

Quản Dịch, cậu tìm cách lấy bản kế hoạch của bọn họ đưa cho tôi.”

“Cậu định làm thế nào?”

“Đợi tôi xem kế hoạch của bọn họ rồi nói sau. Chỗ Phan Duy An tôi sẽ nói chuyện với ông ta, tôi có cách khiến

ông ta đồng ý dừng mọi chuyện tại đây. Cao Phóng, cậu sắp xếp một chút,

bảo phòng kinh doanh đi thâu tóm chuyện làm ăn của Đại Trung.”

Cao Phóng ngẩn ra:”Tại sao?” Như vậy rất có thể đả thương đối phương tám trăm mà tự tổn hại ba nghìn.

Chiếm Nam Huyền lạnh nhạt nhếch môi

thành hình vòng cung, giống như đã định liệu trước:”Tôi muốn thu mua Đại Trung, thời cơ bây giờ đã thích hợp, có thể bắt tay vào sắp xếp.”

Ngoài dự liệu, sau mấy ngày gián đoạn

Phan Duy Ninh lại tiếp tục cho người mang hoa đến, điểm khác là mỗi ngày chỉ có một bó tặng buổi sáng, tất cả đều là những lọ lớn đầy hoa bách

hợp màu trắng, trên thiếp không viết gì.

Đinh Tiểu Đại thân thiện chạy đến trước

mặt Ôn Noãn:”Chị Ôn, có cần trả lại không? Em gọi điện thoại cho tiệm

hoa và tổng đài giúp chị.”

Ôn Noãn không ngẩng đầu lên, chỉ lắc lắc:”Không cần, đặt ở đó đi