Pair of Vintage Old School Fru
Huyền Của Ôn Noãn

Huyền Của Ôn Noãn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325604

Bình chọn: 7.5.00/10/560 lượt.

ây phút bật đèn lên anh cũng thấy đôi

lông mi dài của cô ươn ướt, con ngươi hồng hồng, trên mặt hai hàng nước

mắt ưu thương im lặng chảy xuống.

Ôn Nhu nghiêng đầu hỏi:”Hôm nay là ngày gì à?”

“Hả?”

“Tại sao cậu lại ở dưới nhà nó? Tại sao nó lại khóc?”

Anh không đáp, vài giây sau, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt đầy thâm ý:”Chúng ta đi thôi.”

Ôn Nhu có chút lưỡng lự, không biết mình nên gõ cửa đi vào, hay là cứ như vậy rời đi, nghĩ lại nói bây giờ hỏi

tại sao sẽ khiến Ôn Noãn khó xử miễn cưỡng tìm cách bào chữa, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, cô đi theo Chiếm Nam Huyền ra ngoài.

Sau khi xuống lầu cô nói:’Tôi rất lo cho nó.”

Chiếm Nam Huyền cười cười:”Lo cái gì? Tôi thấy cô ấy rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.”

“Chuyện sau này cậu không biết.”

Anh không mấy hứng thú lắm:”Ồ?”

“Ngày đó biết bố gặp chuyện không may, nó

và tôi đều giống nhau đứng im như phỗng, nhưng gần 10 phút, 10 phút sau

dường như nó đã chấp nhận được sự thật rồi, tôi vĩnh viễn cũng không thể nào quên cảnh tượng lúc đó, mặt nó không chút thay đổi nói “Chúng ta có phải chuẩn bị lễ truy điệu không? Phải chọn tấm ảnh bố thích nhất.””

Chiếm Nam Huyền im lặng rất lâu, sau đó

khẽ cong môi:”Tính cô ấy không phải vẫn luôn như vậy sao?” Có đôi khi

khờ dại nghe lời đến khó tin, nhưng mà cũng có lúc lại lí trí đến mức

khiến người khác giận sôi, tuyệt tình đến mức khiến cả thượng đế cũng

phải sởn tóc gáy.

“Không chỉ thế đâu, cậu không biết…..”

Ôn Nhu nâng tay vén tóc mai lên, nhẹ giọng nói:’Hôm đó tôi đã làm chuyện khiến tôi hối hận nhất đời này.”

Ánh mắt Chiếm Nam Huyền lơ đãng bị chiếc vòng bạc Nepal trên tay trái cô hấp dẫn, mặt chiếc vòng tay rộng 5 cm

được trang trí bằng các họa tiết vô cùng tinh xảo độc đáo, khi cô buông

thõng tay xuống, trong khoảnh khắc chiếc vòng bạc trượt từ cánh tay

xuống cổ tay, thần sắc luôn bình tĩnh lạnh lùng của anh cũng không nhịn

được khẽ biến.

Ôn Nhu cười khổ.

“Ngày đó nó dường như bỗng dưng trưởng

thành, một giây trước còn là công chúa được yêu thương đến mức ngay cả

nồi cơm điện cũng không biết sử dụng thế nào, trong nháy mắt lại trở

thành một người dẫu trời có sụp xuống cũng có thể vác lên vai, cậu có

tưởng tượng ra được cảnh ấy không?”

Chiếm Nam Huyền không nói, khóe môi mỏng không biết từ lúc nào đã mím chặt.

“Tôi thà để nó đánh tôi mắng tôi oán tôi hận tôi, đó là tôi nợ nó, nhưng nó không, nó bình tĩnh bảo tôi về nghỉ

ngơi, nói chuyện còn lại nó sẽ xử lý, nhưng thái độ của nó càng lạnh

càng bình tĩnh như thế, lòng tôi lại càng bị ép đến không thở nổi, áy

náy quá sâu không biết làm thế nào cho phải, chỉ cảm thấy không còn mặt

mũi nào đối mặt với nó, trong nhất thời mất hết can đảm, tôi về phòng

đóng cửa lại.” Cô dừng một lát.

“Có lẽ là người thân có huyết mạch tương thông thực sự có thần giao cách cảm, tôi vừa cắt tĩnh mạch nó đã lên

lầu gõ cửa, tôi không mở, một bên nghe nó kinh hoàng đập cửa, một bên

nhìn máu của mình chảy ào ạt từ cổ tay xuống đất, trong lòng có một loại khoái cảm trả thù khác thường, thầm nghĩ, tôi cho nó, cho nó hết, trả

lại tất cả cho nó, trả lại tất cả cho nó……Sau đó Chu Lâm Lộ tới, bọn họ

cùng phá cửa phòng.”

Chu Lâm Lộ bổ nhào về phía trước giúp cô băng bó, mà Ôn noãn….vẫn yên lặng đứng ở cửa, không hề nhúc nhích, cứ

như vậy nhìn cô, giống như không quen biết cô.

“Khi tôi nằm trong bệnh viện nó không

tới một lần, ngày tôi xuất viện Chu Lâm Lộ đến đón đưa tôi đi linh đường của bố, lễ truy điệu nó một tay xử lý, chờ tôi ra khỏi bệnh viện, đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy nó, nó trông coi linh đường suốt một đêm,

sáng sớm hôm sau khi tôi tỉnh lại trong cơn buồn ngủ thì đã không thấy

nó nữa, Chu Lâm Lộ nói với tôi nó đã đi Anh.”

“Cô ấy đi rồi hai người có liên lạc không?”

“Lúc đầu không có, không thư, không điện

thoại, không email, nó tựa như đã biến mất khỏi thế giới này, mỗi lần

tôi ép hỏi Chu Lâm Lộ, cậu ta đều nói nó cần thời gian, ngoài ra cái gì

cũng không chịu nói, cho tới một năm sau, nó mới đồng ý liên lạc với

tôi.”

Chiếm Nam Huyền chậm rãi quay đầu lại:”Ý của cậu là, năm đầu tiên cô ấy xuất ngoại——-chỉ có Chu Lâm Lộ biết cô ấy ở đâu?”

“Chắc là vậy.”

Anh theo thói quen nhếch miệng cong lên nửa vòng cung, cuối cùng cũng không nói gì.

“Bảy năm sau nó rốt cục cũng về, nhưng

mà dường như đã trở thành một người…….tôi chưa bao giờ quen.” Ở trên

người nó đã không còn một chút bóng dáng của thời thiếu niên nữa, cư xử

thành thục khéo léo kinh người, cứ như trước đây chưa từng xảy ra chuyện gì, không lúc nào là không nhã nhặn lịch sự, giống như chuyện biển xanh hóa nương dâu trên thế giới, nó đã luyện thành bản lĩnh tĩnh tâm thanh

thản, luôn đặt mình ở bên ngoài, mỉm cười không vướng một hạt bụi.

Nhưng rõ ràng không nên như vậy, cho dù thời gian đủ dài, cũng không thể xóa hết toàn bộ đau thương.

Nhưng mà, dòng thời gian đã chia cắt hai chị em 7 năm dài như vậy, cô không thể biết em gái mình trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

Từng chiếc đèn rực rỡ chiếu rọi xuống màn đêm, như gần như xa, có gió thổi đến, suy nghĩ giống sợi tóc khẽ