g Nhất Tâm
đến thế, tại sao còn đi trêu chọc Ôn Noãn, nếu không phải trư tiểu muội
kia cho rằng anh hại Ôn Noãn phải rời đi, tự dưng giận chó đánh mèo coi
tôi là bạn của chó của lợn, tôi cũng không cần phải chịu sự đãi ngộ
không phải của mình.”
“Được rồi, nếu là vì tôi, tôi đây sẽ
điều trư tiểu muội của cậu điều xuống làm trợ lý riêng cho cậu, ngoài
cậu ra ngăn cách tất cả móng vuốt của lũ đàn ông khác, như vậy chắc cậu
cũng vừa lòng rồi chứ?”
“Ờ. Hừ, cái này cũng không tệ, tôi miễn cưỡng tha thứ cho anh một lần.”
Cao Phóng ngồi bên cạnh bật cười, anh nhìn Chiếm Nam Huyền:”Nói đến, đã rất lâu rồi không gặp Ôn Noãn.”
Chiếm Nam Huyền tựa lưng vào ghế dựa, mỉm cười:”Cuối tuần trước tôi gặp cô ấy rồi.”
Hai người ngẩn ra, Quản Dịch nói:”Thảo
nào gần đây anh khác thường thế.” Cả ngày cười tít mắt dường như tâm
trạng tốt lắm, nhân viên cấp cao vì không biết anh đang nghĩ gì mà kinh
hồn bạt vía, đều lén hỏi tổng giám đốc bị làm sao vậy, thì ra là được
nạp điện ở chỗ tiểu Ôn muội muội,”Chiếm mĩ nam, rốt cuộc anh sẽ ở bên
ai? Không phải thật sự muốn thê thiếp đồng đường đấy chứ?!”
Con ngươi sáng như sao của Chiếm Nam
Huyền khiêu lên:”Tôi nghĩ chính là như vậy đấy, bằng không cậu nói cho
tôi biết—–tôi thích yêu đương với Nhất Tâm, lại thích lên giường với Ôn
Noãn, cậu nói tôi nên chọn ai? Tôi nghe lời cậu.”
Quản Dịch thét lên:”Chiếm mĩ nam, anh điên rồi?!”
“Nói, nếu cậu là tôi, cậu sẽ chọn ai?”
Quản Dịch khó xử nhíu mày:”Lẽ ra Nhất
Tâm theo anh nhiều năm như vậy, cho dù thế nào anh cũng không thể vứt bỏ cô ấy, nhưng mà về tình, tôi cảm thấy người trong trái tim anh thích
thật sự lại là tiểu Ôn muội muội, đây đúng là vấn đề khó cả đôi đường.
Cao Phóng, nếu là anh, anh sẽ chọn ai?”
Cao Phóng cười:”Cậu cứ lo cho thân cậu trước đi.”
Lúc này điện thoại trên bàn kêu lên,
Chiếm Nam Huyền ấn nút nghe, loa ngoài truyền đến giọng nói của Trương
Đoan Nghiên:”Chiếm tổng, Ôn Noãn đang gọi.”
Hai tròng mắt anh chợt lóe lên tinh
quang, nhưng nháy mắt lại u ám như quỷ như yêu ma, thong thả cong miệng, vẻ mắt thâm trầm đến mức khó có thể nắm bắt, anh nói:”Về sau, phàm là
điện thoại của cô ấy đều nói tôi không ở đây.” Nói xong liền tắt điện
thoại.
Quản Dịch và Cao Phóng ngạc nhiên nhìn nhau, người sau không nhịn được nói:”Nam Huyền cậu đang làm gì thế?”
Chiếm Nam Huyền quay ghế về phía đối
diện cửa kính, đưa lưng về phía hai người ngồi trước bàn làm việc, ghế
dựa vừa cao vừa dày làm vách ngăn cách, giọng nói bình ổn không mang
theo một chút cảm xúc truyền đến trong không khí:”Các cậu có biết tại
sao lại có Thiển Vũ không?”
Quản Dịch và Cao Phóng hai mặt nhìn nhau.
“Các cậu có biết tại sao đến giờ tôi và
Nhất Tâm vẫn chưa kết hôn không? Các cậu có biết tại sao trước kia tôi
lại đồng ý để Ôn Noãn lên tầng 66 không? Các cậu có biết tại sao sau khi cô ấy làm thư kí của tôi tôi lại chuyển đến ở lầu phụ Thiển Vũ không?
Các cậu có biết tại sao tôi phải xây một tòa nhà ở đường Lạc Dương
không?”
Cao Phóng nhíu mày, Quản Dịch hình như có chút ngộ ra.
“Dịch, còn nhớ ở trên máy bay, cậu hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì không?”
“Nhớ chứ, anh nói khi đó mẹ anh không quản được anh, đành phải gọi bố anh về.”
Sau ghế da một mảnh tĩnh mịch, yên tĩnh
tới mức có thể nghe thấy hơi thở rối loạn rất nhỏ, Chiếm Nam Huyền thấp
giọng nói:”Bố tôi không về.” Từ nay về sau không bao giờ về nữa.
“Sao lại thế?”
“Chuyến bay ông lên….máy bay gặp tai nạn.”
Khi anh biết tin này, phản ứng đầu tiên
chính là muốn hủy diệt cả thế giới, anh cảm thấy cuộc đời như đã đến hồi cuối, sau này cho dù thế nào cũng không còn ý nghĩa nữa, nhưng cuối
cùng anh vẫn không hành động theo cái ý nghĩ điên cuồng kia, bởi vì có
một người còn không muốn sống hơn anh, đó chính là mẹ anh, anh quỳ trước mặt bà ba ngày ba đêm, cùng bà không ăn không uống, cuối cùng mới giữ
lại được ý nguyện sống của bà.
“Hai cậu có tin đôi khi chuyện đời thật
sự rất trớ trêu không? Khi tôi đi theo mẹ tới công ty hàng không nhận
tiền bồi thường, lại phát hiện bố Ôn Noãn cũng nằm trong danh sách lâm
nạn.” Vốn dĩ giận chó đánh mèo làm anh hận đến tột cùng, cấm tất cả mọi
người nhắc tới cô trước mặt anh, nhưng khi nhìn thấy Ôn Hòa chết oan
uổng trong vụ tai nạn trên không, tâm trạng anh từ khiếp sợ trở nên vô
cùng hỗn loạn, suy nghĩ đầu tiên là không biết cô thế nào, sau đó nghĩ
sau này cô phải làm thế nào.
Cô từ nhỏ đã được bố yêu thương đặt
trong lòng bàn tay như một nàng công chúa, thế giới đơn thuần không có
màu xám, cũng hoàn toàn không biết chăm sóc bản thân mình, nếu ngay cả
anh không thể chịu được đả kích như vậy, thật không thể tưởng tượng tình trạng cô ra sao.
“Tôi cố nén không đi tìm cô ấy, hai tuần trôi qua, sau khi xử lý xong chuyện của bố, rốt cuộc vẫn không nhịn
được, tôi tìm một buổi chiều đến trường cô ấy….tôi rất muốn nhìn thấy cô ấy, muốn biết cô ấy có khỏe không…ai ngờ lúc tới, lại thấy chỗ của cô
ấy trống không, lúc đó Nhất Tâm mới nói cho tôi biết, sau hôm tiến hành
xong lễ truy điệu cho bác Ôn cô ấy đã đi Anh rồi…Khi ấy tôi cảm