thấy
trong tim có cái gì đó như chết hẳn, vĩnh viễn không thể sống lại.”
Khi phải hứng chịu một nỗi đau quá lớn, trong cái chết lặng của cõi lòng con người lại trở nên bình tĩnh.
Khi đó anh chính là như vậy, vì sự ra đi của cô, tất cả tất cả mọi thứ đều cuốn bay theo gió.
Anh khôi phục cuộc sống bình thường,
sáng mỗi ngày đúng giờ đến trường, chiều về nhà làm bạn với mẹ, tối đúng giờ đi ngủ, chuyên tâm học hành, thành tích rực rỡ, nhưng chỉ có mình
anh biết, ngoài các lớp học anh hoàn toàn không nhớ rõ mình đã làm những gì.
Đoạn trống trong kí ức kia phải rất nhiều năm sau, anh mới có thể từ từ nhớ lại.
Đã từng yêu sâu đậm như vậy.
Ngoài cửa kính phía chân trời xa xôi
xuất hiện ráng mây tím giống như đám lửa bùng cháy, bầu trời rực rỡ đẹp
kinh người, nhưng lại nhanh chóng mờ nhạt trong hoàng hôn ngắn ngủi,
cuối cùng bị màn đêm u ám kéo đến bao phủ.
Chiếm Nam Huyền thu hồi tầm mắt phiêu du vô hạn, giọng nói vẫn bình tĩnh như cũ.
“Hai người có biết cuộc điện thoại hôm nay, tôi đã chờ bao nhiêu năm không?” Đáp án là, suốt mười năm.
Mười năm này, tất cả những việc anh làm
đều là vì một mục tiêu, mười năm mỗi một ngày, không lúc nào anh không
nghĩ, rốt cuộc phải qua bao lâu, bao nhiêu năm, bao nhiêu tháng ngày, cô mới——quay về bên anh.
“Từ năm tôi 18 tuổi chia tay cô ấy cho
tới bây giờ, hôm nay, là lần đầu tiên cô ấy tìm tôi, mười năm đây là lần đầu tiên cô ấy gọi điện thoại cho tôi, là lần đầu tiên cố ấy liên lạc
với tôi, là lần đầu tiên cô ấy nhớ tới tôi.” Suốt mười năm.
Ai biết, mười năm này đối với anh có ý nghĩa gì? Có nhớ truyện “Bác đánh cá và gã hung thần” không (*)? Năm đầu tiên sau khi cô bỏ đi, anh từng khờ dại từng trông mong, hy
vọng cô nghĩ thông, bỏ xuống chuyện cũ, nhớ tới anh, chủ động liên lạc
với anh.
Năm thứ hai, vẫn không có tin tức của cô, anh bắt đầu thất vọng.
Năm thứ ba, nỗi nhớ cô dần dần trở thành nỗi hận, anh không hiểu, chẳng lẽ tất cả những tình cảm của quá khứ đều là giả? Tại sao cô lại có thể tuyệt tình quyết tâm biến mất như vậy?
Năm thứ tư, sự chờ đợi của anh dần tuyệt vọng, bắt đầu cố ý ép mình quên đi.
Một năm, lại một năm nữa trôi qua, anh
nhấn chìm bản thân vào trong công việc, từng có một khoảng thời gian,
sáng sớm mỗi ngày khi tỉnh dậy anh đều soi gương, muốn xem tóc mình đã
bạc hay chưa.
Bảy năm trôi qua, sự chờ đợi kéo dài đối với chuyện yêu và hận của cô cuối cùng cũng phai nhạt, anh chấp nhận sự thật cô sẽ không bao giờ quay về nữa.
Nhưng ngay khi anh quyết định bắt đầu
một cuộc đời mới, còn chân thành đề nghị đính hôn với Nhất Tâm, cô lại
đột nhiên xuất hiện trong bữa tiệc đính hôn của anh, không ai biết cảm
giác trong cái chớp mắt kia của anh, nếu có thể, giây phút đó anh rất
muốn tự tay giết cô.
Trong cái đêm tan vỡ dưới tầng nhà cô,
anh từng chỉ vào mũi cô và nói, một ngày nào đó anh sẽ vượt qua Chu Lâm
Lộ, một ngày nào đó anh sẽ làm cô phải trở lại bên cạnh anh, xa cách bảy năm, sau bảy năm khoảnh khắc anh nhìn thấy cô trong bữa tiệc đính hôn
của mình, anh tự nói với lòng.
Một ngày nào đó, anh sẽ đem tất cả những gì cô đã đổ lên người anh, trả lại cho cô không thiếu một thứ.
Anh cong môi nhìn hình ảnh mình trong
kính, tóc vẫn chưa bạc, sau mười năm cuối cùng anh cũng đợi được ngày
hôm nay, cho dù Thiển Vũ lớn mạnh thế nào, trước nay đó chưa từng là mục tiêu của anh, anh cố lắng lâu như vậy, đơn giản chỉ vì ngày này.
Anh sẽ cho cô biết, trên đời nào có
chuyện tốt như thế, cô nói đi là đi, muốn về là về? Khóe miệng vẽ lên
một nụ cười thâm sâu khó hiểu khác thường,”Cao Phóng, bảo người đi xem
cô ấy thế nào.”
Dưới áp lức lớn của Thiển Vũ, cộng thêm
cổ phiếu chuyển biến bất thường khiến Phan gia hoảng hốt phải đi điều
tra, phát hiện các quỹ bán tháo cổ phiếu của bọn họ trong tay vẫn còn
giữ một lượng cổ phiếu cao hơn tưởng tượng rất nhiều, nếu số cổ phiếu đó tiếp tục bị bán ra với số lượng lớn, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Chuyện quá khẩn cấp, Phan gia lập tức
triệu tập một cuộc họp gia tộc, Phan Duy An chủ động xin đi giết giặc
bàn bạc với Chiếm Nam Huyền, kết quả mang về là, thái độ Chiếm Nam Huyền vô cùng cương quyết, điều kiện gì cũng không chấp nhận, chỉ muốn Phan
gia xóa tên Phan Duy Ninh.
Người nhà Phan gia quan hệ phức tạp
trong lòng ai cũng có tính toán, rất nhanh hơn nửa đã đồng ý thông qua
quyết định, Phan phụ ra mặt công khai báo chí đoạn tuyệt quan hệ cha con với thứ nam Phan Duy Ninh, đuổi Phan Duy Ninh ra khỏi nhà, còn sống
không được trở về Phan gia đại trạch.
Phan Duy An đắc thế lại nhân cơ hội đề
nghị, không bằng giao cả dự án của Đại Trung trả lại cho Thiển Vũ làm,
cho đối phương chút lợi nhuận thỏa đáng, làm dịu đi mối quan hệ căng
thẳng giữa Ích Chúng và Thiển Vũ, xoa dịu lửa giận của Chiếm Nam Huyền,
đề nghị này được hầu hết mọi người trong Phan gia đồng ý.
Sau đó khi Phan Duy An tiến hành hợp
đồng, âm thầm chuyển số tiền Đại Trung bồi thường Ích Chúng phân tán vào các hạng mục thu mua trá hình chuyển cho Thiển Vũ.
Đến đây, giao dịch ngầm của Chiếm Nam Huyền và Phan
