Huyết Vũ Vi Phong

Huyết Vũ Vi Phong

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328482

Bình chọn: 10.00/10/848 lượt.

i…” Đường Vũ Tân đau đến hít hơi, bản thân xui xẻo quá sức, thì ra mình thay thế người qua đường đáng lẽ phải chết ở đây sao?!

Lúc Đường Vũ Tân còn đang than thở cho vận mạng trắc trở của mình thì đằng

xa vang lên tiếng bánh xe ma sát với mặt đường, tiếp đó là ánh đèn xe

sáng choang thiếu chút nữa làm Đường Vũ Tân mù mắt. Đợi đèn tắt Đường Vũ Tân mới phát hiện, một chiếc Audi trắng dừng lại phía trước cách mình

không xa. Min Tae Yun vác gương mặt đen thui từ trong xe đi ra.

“Sao… sao anh biết tôi ở đây?” Đường Vũ Tân hoảng hồn.

“GPS xe của trưởng phòng Jang.” Min Tae Yun kéo cánh tay bị thương của Đường Vũ Tân lên, khẽ vén ống tay áo ra để lộ vết thương bị cào máu thịt bầy

nhầy.

“Ách… cái này là ngoài ý muốn…” Đường Vũ Tân muốn rút tay ra khỏi tay Min Tae Yun nhưng sức cô sao mà bằng được ma cà rồng chứ?

“Cô nhìn thấy rồi à?” Min Tae Yun quay đầu hỏi.

“Không có, tóc dài quá, giống y Sadako [14'>.” Nói rồi Đường Vũ Tân kéo mái tóc dài ngang vai của mình từ đằng sau ra che mặt.

“…” Min Tae Yun nhìn cử chỉ ngu ngốc của Đường Vũ Tân, triệt để câm nín.

Thấy vẻ mặt Min Tae Yun, Đường Vũ Tân cười hì hì, kế đó hết nhìn Min Tae Yun bằng ánh mắt khiến anh khó hiểu lại nhìn cánh tay đang chảy máu, sau đó đưa cánh tay bị thương tới miệng Min Tae Yun, nói: “Mời anh uống.”

“Cô làm gì thế?!” Mùi máu nồng nặc kích thích Min Tae Yun, ánh mắt lập tức biến thành màu xanh.

“Mời anh uống đó. Đằng nào cũng lãng phí, anh xem, bao nhiêu là máu!” Đường

Vũ Tân chỉ vào chỗ cánh tay máu đã sắp chảy thành thác.

“Đừng quậy, tôi đưa cô đi bệnh viện.” Min Tae Yun nói rồi lôi Đường Vũ Tân định đi.

“Anh không uống tôi không đi bệnh viện.” Đường Vũ Tân níu tay vịn chiếc ghế, ghì người lại.

Min Tae Yun hết cách đành thả tay ra, không lẽ anh phải túm tay cô giật ra khỏi cái ghế?

“Đừng quậy nữa.”

“Tôi không quậy, anh và ông chủ Ra cãi nhau rồi hả? Tôi thấy lâu lắm rồi anh không đến bar ăn cơm, thân thể chịu sao nổi? Uống đi, chảy cũng chảy

suông, cho anh uống coi như không lãng phí.” Nói rồi Đường Vũ Tân lại

đưa cánh tay đến miệng Min Tae Yun, đương nhiên tay kia vẫn níu chặt lấy ghế, giữ đến nỗi khớp xương trắng bệch.

Min Tae Yun nhìn cánh tay bị thương trước mặt, lại nhìn cái tay nắm chặt

ghế chết cũng không buông, rồi chuyển sang nhìn ánh mắt quyết liệt của

Đường Vũ Tân, thở dài không biết làm sao.

“Ôi, cô bảo tôi nói gì mới được đây…”

“Không cần nói gì hết, uống là được.” Nói rồi kề tay mình sát vào miệng Min Tae Yun.

Tiếp xúc với vết thương gần như thế, rốt cuộc Min Tae Yun không áp chế nổi

ham muốn, cơ hồ gần như bản năng há miệng áp lên, chậm rãi hút lấy chất

lỏng đang không ngừng tuôn ra ngoài.

Đường Vũ Tân khẽ “ui” một tiếng, sau đó rất nhanh để cho tiếng kêu mà cô sợ

làm ảnh hưởng tới bữa ăn của Min Tae Yun biến mất trong người.

Ngày hôm sau, Hwang Soon Bum nhìn cánh tay quấn băng của Đường Vũ Tân không

nhịn được muốn khóc, anh quay đầu nhìn sắc mặt Min Tae Yun, phát hiện

sắc mặt công tố Min đã khá hơn mấy ngày trước đó nhiều, có điều cũng

không dễ nhìn tí nào. Dù sao, làm gì có chuyện công tố Đường bị thương

mà công tố Min lại tỏ vẻ rất happy chứ.

“Nói vậy, tối qua công tố Đường thật sự đến hiện trường gây án trước?” Hwang Soon Bum dè dặt hỏi dò.

“Đương nhiên, bổn cô nương có khi nào chiến đấu mà không chuẩn bị đâu?” Đường Vũ Tân nhướng mày đắc ý.

“Vậy có thấy hung thủ không?” Hwang Soon Bum hỏi tiếp.

“Không có.” Đường Vũ Tân khẽ nhúc nhích cánh tay từng chút một, đặt nó lên bàn xong mới thở ra, nói tiếp: “Tóc dài quá nhìn không thấy mặt, nhưng là

một cô bé, không sai.”

“Cô bé à…” Hwang Soon Bum cúi đầu suy nghĩ, vì sao anh cảm thấy sự việc

càng lúc càng phức tạp? Loại sinh vật như ma cà rồng này nhiều lên đến

nỗi chạy đầy đường từ lúc nào thế?

“Những người khác đâu.” Min Tae Yun phát hiện phòng làm việc vắng tanh bèn hỏi.

“Còn không phải tại cậu” Hwang Soon Bum than vãn “Người trong tổ chúng ta

đúng là bán mạng nha. Sáng sớm công tố Yoo đã đi ra ngoài tiếp tục điều

tra quan hệ của nạn nhân. Dong Man sáng sớm đã ngâm mình trong phòng

kiểm nghiệm. Công tố Min, cậu không cảm thấy mệnh lệnh dành cho hai

người đó quá hà khắc sao.”

“Tôi chỉ không muốn để bọn họ dính líu vào mà thôi. Trước mắt chúng ta đã có một ví dụ mơ mơ hồ hồ tự kéo mình vào sau đó thương tích đầy mình rồi,

tôi không muốn xuất hiện cái thứ hai.” Nói rồi Min Tae Yun liếc xéo

Đường Vũ Tân.

“Nhưng tôi vẫn còn sống đấy thôi?” Đường Vũ Tân đong đưa cánh tay, vẻ mặt rất

đắc ý, ít nhất lúc cô cho là mình chết chắc rồi thì lại sống sót, có thể thấy bất luận là kiếp trước hay là đời này đều là người chưa tới số

chết.

“Chết rồi cô sẽ không có cơ hội hối hận.” Min Tae Yun chán nản.

“Cánh tay công tố Đường bị thương tối qua à?” Hwang Soon Bum nhìn băng vải thấm máu, hỏi.

“Ừ, không cẩn thận bị rách, không có gì đáng ngại.” Đường Vũ Tân cảm kích

cười với Hwang Soon Bum, sau đó quay đầu hỏi: “Điều tra SCD sao rồi?”

Min Tae Yun có chút bất lực liếc Đường Vũ Tân một cái, không thèm quay đầu

lại đi thẳng vào phòng làm việc


Lamborghini Huracán LP 610-4 t