XtGem Forum catalog
Huynh Ấy Không Yêu Ta

Huynh Ấy Không Yêu Ta

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325050

Bình chọn: 8.5.00/10/505 lượt.

ta tiến lại gần, nhặt hai mảnh vụn ghép lại với nhau, chiếc vòng lúc này đã mất hết màu hổ phách vốn có của nó. Cứ như thể rời khỏi tay ta, nó là một vật thể đã chết vậy, mà cũng đúng. Ta đã giết chết nó, giết chết thứ tình cảm ngu muội ta dành cho hắn.

Ả tru tréo hét vào mặt ta: “ Con tiện nhân” , đoạn giang bàn tay như hai nhành lan yêu kiều tát ta, nói xem, ta còn sợ gì chứ! Cho dù hôm nayta có bị ả lọc sạch thịt thì cũng chẳng ngán. Hôm trước phu quân ả cũng đánh ta như thế, ta đâu phải gỗ mục mà không biết đau, đến bây giờ ta đã thổ huyết rồi! Ả có đánh chết ta có khi ta còn chắp tay cảm tạ công đức cũng nên. Bọn họ đúng là một đôi phu thê tâm đầu ý hợp.

Bàn tay của Sảnh Tiểu Liên sao vẫn chưa giáng xuống, ả ta còn chờ gì nữa, hay muốn giở chiêu mèo khóc chuột với ta? Đúng, ta đã làm hỏng kỷ vật mẫu thân hắn để lại, đánh ta đi chứ, lý lẽ rành rành ở đó mà!

Ra là Sảnh Tiểu Liên bị Diệp Tuệ ngăn lại, ả tức tối bỏ đi, không thèm nghe hai vị cô mẫu hẹn ngày tới lấy hỷ phục. Riêng gã Diệp Tuệ vẫn nán lại,hừ, đừng mong ta sẽ cảm động trước hành vi “ phù nguy cứu khốn” của hắn. Đánh chết ta thì ngươi tưởng nương tử mình yên ổn ư? Ả có là tiểu thư danh giá thế nào, ta là ma cũng khó tha thứ cho ả. Ngươi thông minh lắm, Diệp Tuệ, ngăn ả lại để các ngươi có thể đường đường uống rượu hợp cẩn tân hôn?

Cảm động! Rất cảm động! Ta vỗ tay cho tấm chân tình của hai người:

- Cô có biết cô đáng thương thế nào không? Đinh cô nương?

Hai lúm má nhỏ của hắn hơi nhếch, khuôn mặt càng lúc càng lạnh lẽo!

Ta biết, ta đáng thương đến chết đi được, ta còn hòng giữ vật đính ước của bọn họ, nghĩ rằng bọn họ không thể đến được với nhau. Nhưng dù ta có hủy chiếc vòng ấy đi, người hắn lấy làm thê tử luôn luôn là Sảnh Tiểu Liên.

Chỉ mình ta đa tình mà thôi!

Ta lau vệt máu hoen nơi khóe miệng , cố gắng đứng vững phải thật cao ngạo, ta không cho phép mình gục ngã trước Diệp Tuệ thêm lần nào nữa.

- Diệp công tử nói xem, tiếp theo ta phải làm gì, ta đã giả như không hề quen công tử một năm trước đó thôi!

Vừa nói ta vừa ra sức chẹn ngực, thú thật ta rất khóc chịu, trán đã ướt đẫm mồ hôi, tay chân ngày một nóng giãy y hệt hòn than trên bếp sưởi.

Tiểu Ái bước lên đỡ ta, ta vỗ nhẹ lưng nó, ý nói mình không sao. Đôi mắt Tiểu Ái vẫn trong veo, nó nhìn Diệp Tuệ với vẻ trách móc nhưng trong đôi mắt ấy, ta vẫn nhận ra một thứ tình cảm thầm kín, ta cũng từng nhìn hắn y như vậy.

- Diệp công tử, sao người đối xử với Mẫn tỷ bất công đến thê?

Bất công ư?

Hắn biết đến hai chữ “công bằng” ấy à? Hắn buộc ta nhớ hắn, yêu hắn, tình nguyện tìm hắn.

Hắn không thích ta, hắn có quyền rũ bỏ, hắn lấy thê tử, ta cũng không có tư cách can thiệp.

Thời thế loạn lạc, ai ai cũng có thể thay đổi!

Ta đâu có là gì với hắn, thế nên, đối xử công bằng hay không công bằng, cũng như vậy mà thôi!

Miệng đã khô khốc nhưng ta vẫn cố nói với Tiểu Ái:

- Tiểu Ái, em pha cho ta chút trà gừng, ta khát quá!

Tiểu Ái nghe vậy giật nảy mình lên một cái, ta đoán chắc nó vừa nhớ ra ta vẫn chưa dùng cơm, chưa uống thuốc nên lật đật chạy xuống sửa soạn trà gừng cho ta thật.

Đợi Tiểu Ái chạy đi rồi, ta mới nói với Diệp Tuệ:

- Tiếp theo, ngươi muốn ta làm gì?

Mắt hắn trợn trừng trừng, đáp:

- Rời khỏi Tô Châu ngay lập tức!

Ta cười khẩy : “ Ngươi nghĩ mình là ai mà hết lần này tới lần khác ra lệnh cho ta?”

Bỗng dưng hắn cười to hơn cả ta:

- Ta là ai à? Ta tưởng điều này Đinh cô nương rõ nhất chứ! Cô đã lặn lội tìm đường đến phủ của ta, hơn nữa còn kiên nhẫn đếm kiến chờ ta xuất hiện!

- Ngươi muốn gì?

Càng ngày ta càng thấy ghê tởm Diệp Tuệ, hắn thừa biết cách dồn người khác đến ngõ cụt, vậy mà xưa nay nhìn vẻ mặt đường hoàng của hắn, ta đã đem lòng mến mộ, giờ thì quá muộn rồi!

Dường như , ta đang sụt chân vào một vũng bùn nhầy nhụa, càng vùng vẫy lại càng lún sâu!

- Lật tung cái biệt viện này lên, làm cho Hồ ca ca của cô khuynh gia bại sản!

Gia sản của tên khốn họ Hồ dù sao cũng là của thúc ta để lại, không thể để cho hắn một tay lật đổ được!

- Ra là ngươi ghen với huynh ấy, thật bỉ ổi!

Hắn quắc mắt nhìn ta, buông ra một câu tàn nhẫn:

- Ghen? Cô nhìn lại mình xem, đáng sao?

Ta nhìn lại mình, chỉ thấy một thiếu nữ gầy rộc,da dẻ tái xanh, bụng dính sát vào lưng, đúng là trông thế nào cũng không xứng với hắn!

Ừ thì, ta không xứng!

- Vậy chứ ngươi lấy huynh ấy ra uy hiếp ta làm gì?

- Hừ, để cho cô biến xa bản thiếu gia một chút. Ta không muốn nhìn thấy cô thêm lần nào nữa!

Ta chẳng nói được gì, cơn đau như xé gan xé phổi giờ đây đang ngự trị trong lồng ngực ta, ta có khóc đâu, ta không khóc, chỉ là nước mắt không chịu nghe theo sự điều khiển của ta!

Nghe nói muốn cho nước mắt chảy ngược vào trong chỉ cần ngước mắt lên trời, nhắm chặt hai mắt lại, nhưng sao nước mắt cứ thi nhau rớt xuống hai bên cằm thế này!

Ta từ khi nào trở nên yếu đuối, dễ bắt nạt như vậy!

Một, hai giọt nước mắt của ta rớt xuống sàn nhà lạnh lẽo, cách mũi giày gấm của Diệp Tuệ đúng nửa thốn.

Không biết có nhầm lẫn gì, ta để ý thấy sắc mặt hắn mềm đi một chút!

Chắc là đang thương hại ta!