nên nhu hòa.
Đó là người anh vô cùng thương yêu – Chử Nhược Ân.
Dưới ánh nắng rực rỡ của mặt trời, mắt ngọc mày ngài cùng ánh mắt chuyên chú, vầng trán lấm tấm mồ hôi, mặc dù một tay cầm xẻng, trên người dính bùn đất, cả người cô vẫn tỏa ra một nét tươi cười kiều mị mê người.
Cô khéo léo, tỉ mẩn trồng từng cây, nào cúc Marguerite, oải hương, hương thảo cùng húng quế…Những cây lớn hơn khẽ lắc lư theo gió, tỏa ra mùi thơm dìu dịu.
Bành Vũ Hiên chuyển tầm mắt về phía bàn uống nước trong phòng, trên bàn có một cốc nước chanh đã pha sẵn, anh nhanh chóng cho thêm một ít đá rồi cầm lấy, bước đến bên cạnh cô. “Nhược Ân.”
“Sao vậy?” Cô đáp lời, vẫn không ngẩng đầu lên mà tiếp tục xới đất.
“Phơi nắng cả ngày vậy, em không nóng sao?” Anh vừa mới đứng ở ngoài này chưa đến hai phút mà mồ hôi mẹ mồ hôi con đã túa ra ướt đẫm lưng.
“Có một chút!” Cô cười, có vẻ như không để ý đến thời tiết.
“Nghỉ chút đi, nước của em này!” Anh đưa ly nước chanh đến trước mặt cô.
Chử Nhược Ân đang tập trung vào đám hoa cỏ trước mặt, ngẩng đầu thấy cốc nước đá, cô cười cười trước sự quan tâm của anh. “Cảm ơn anh, Hiên!”
Ánh nắng dường như không ảnh hưởng gì đến làn da của cô, hai gò má trắng trẻo được tắm nắng lại phiếm hồng, trông cô càng xinh đẹp động lòng người.
Cầm lấy ly nước, cô uống một ngụm lớn, nâng tay nhìn đồng hồ, khẽ kêu một tiếng, “Ôi, đã mười hai giờ rồi sao?”
Đáy mắt Bành Vũ Hiên khẽ nhuốm tia đau lòng. Anh biết rõ, mỗi khi cô làm việc gì mình yêu thích, sẽ tập trung đến quên cả thời gian, quên cả ăn cơm.
Họ yêu nhau ba năm, tình cảm cũng đã ổn định. Cô là trợ lý thiết kế của anh, năng lực không phải tốt nhất, nhưng tính tình đơn thuần thiện lương, dịu dàng mà lại độc lập, anh thích cô bất kể tính cách cô còn có vài phần trẻ con.
“Anh chắc đói bụng lắm rồi! Em đi làm cho anh món anh thích nhất, đợi em một chút!” Cô vội vàng đứng dậy, đưa cốc thủy tinh cho anh rồi phủi bụi cát trên tay cũng như trên người, xoay người vào nhà.
Bành Vũ Hiên năm nay ba mươi hai tuổi, tài mạo song toàn, gia thế hiển hách, là đời thứ hai của công ty thiết kế nổi tiếng trong nước, đồng thời là kiến trúc sư nổi tiếng thế giới.
Mẹ anh bị bệnh mất khi anh mới ba tuổi, cha anh đi tiếp bước nữa, mẹ kế sinh ra một người em trai, đối với anh lúc nào cũng tràn đầy ghen ghét. Trước mặt cha anh thường giở trò ly gián, khiến anh cùng cha mình tranh chấp nhiều lần, từ đó khiến anh trở nên nổi loạn và phóng túng, có lúc bình tĩnh chín chắn, có lúc lại trở nên quái gở không lường được.
Mỗi khi ở nhà nhìn thấy ba người họ nói cười vui vẻ, anh như trở thành một người xa lạ,chỉ thích trốn trong phòng một mình gặm nhấm cô độc cùng thê lương. Thời gian dần qua, trong mắt mọi người anh trở thành một kẻ ngạo mạn cùng tăm tối.
Nói như vậy nhưng cũng không thể phủ nhận, Bành Vũ Hiên vẫn là một niềm tự hào to lớn của Bành gia.
Anh thông minh từ nhỏ, trầm ổn nội liễm, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ khoa kiến trúc đại học Harvard, bằng chính năng lực của mình đặt chân vào công ty kiến trúc Hoa Kỳ Massachusetts , chịu trách nhiệm thiết kế các dự án mang tầm cỡ quốc gia và quốc tế. Đối với việc am hiểu về các vật liệu cùng kỹ thuật xây dựng thân thiện với môi trường, không ai có thể vượt qua anh.
Sau khi trở về Đài Loan, anh cùng vài người có chung sở thích thiết kế thành lập công ty kiến trúc cho riêng mình, chịu trách nhiệm các dự án quy mô lớn trong việc xây dựng các công trình xanh và tiện ích công cộng cho khu vực Đài Bắc, giành được nhiều giải thưởng cho kiến trúc sư xuất sắc, thành tựu vô kể.
Cha Bành Vũ Hiên vẫn mong con trai mình có thể gia nhập công ty thiết kế của ông để trở thành người nối nghiệp sau này, nhưng Bành Vũ Hiên không hứng thú với việc quản lý kinh doanh nên tạm thời công ty của cha anh giao cho người em cùng cha khác mẹ, Bành Vũ Thần giúp đỡ quản lý.
Nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn vội vàng rời đi, trong lòng Bành Vũ Hiên cảm thấy ấm áp.
May mà anh còn có cô.
Gia thế anh tuy rằng hiển hách, nhưng nội tâm lại cô tịch tựa như cỗ băng , cho đến khi gặp một người mang cho anh niềm vui, hạnh phúc cùng ấm áp.
Chử Nhược Ân chăm chỉ, dịu dàng, hiểu chuyện, tính cách ngạo mạn của anh khiến người khác khó chịu, xa lánh, cô chẳng những không ghét bỏ mà còn bao dung và thông cảm cho anh. Chỉ có trước mặt cô, anh mới bỏ xuống mặt nạ băng giá đó, tìm kiếm ánh bình minh trong màn đêm tăm tối.
Bọn họ cùng nói chuyện, cùng sẻ chia về tình yêu, ẩm thực, thưởng thức hương vị của hạnh phúc, cùng chung sở thích về một cuộc sống an bình không màng danh lợi. Chỉ khi ở bên cô, anh mới cảm nhận được sự ấm áp cùng quan tâm chăm sóc, mới có thể hiểu được niềm vui chân thành khi ở cùng mọi người quý giá như thế nào.
Anh thường nghĩ, có lẽ Chử Nhược Ân là món quà ông trời ban tặng cho anh. Sự ôn nhu, lương thiện cùng bao dung của cô không chỉ lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh, mà còn cho anh thấy trong con người mình vẫn còn những tia nắng rạng rỡ ấm áp, cho anh hi vọng về một mái nhà.
Vì vậy, khi cô đề nghị phải gây dựng sự nghiệp, muốn xây một khu chun
