chán so với
cái tuổi đã gần “lục tuần” của ông. Với một cô con gái vẫn còn rất trẻ con còn
cậu con trai thì cứ suốt ngày quan tâm đến những lĩnh vực khác thay vì thay ông
quản lí tờ báo này. Trong khi cậu con đỡ đầu là niềm hi vọng bởi ít nhất cũng
theo ông làm lĩnh vực báo chí nhưng anh chàng cũng chỉ xem đó là trò chơi không
bao giờ dành trọn 100% tâm huyêt vào nghề. Ngồi nghĩ lại, không biết đến bao
giờ ông mới thôi nghĩ ngợi, băn khoăn mà an tâm sống một cuộc sống an nhàn
hưởng thụ cùng Thanh Nhi.
Trình Can cùng ngồi ăn sáng với Phương Dung, cô niềm nở:
- Có hợp khẩu vị anh không?
- Cũng ngon.
- Ngày mai anh thích món gì? Em nấu ăn khá giỏi lắm.
- Anh chỉ làm phiền em thêm một buổi sáng ngày hôm nay, dù sao, đây cũng không
phải nhà của anh. Anh phải trở về.
- Căn nhà này luôn chào đón anh mà.
- Cảm ơn em đã cho anh tá túc mấy ngày qua. Nhưng đã đến lúc anh phải đứng dậy
và đối mặt với sự việc.
- Anh sẽ còn tới thăm em chứ?
Trình Can gật đầu. Cả hai lại tiếp tục dùng bữa dù không nói năng nhiều cho
lắm.
Hôm nay Vương Khang lại tiếp tục hẹn Nhã Trúc tới nơi hôm nọ, lần này anh đã
chịu nói chuyện hơn một chút, cởi mở và vui vẻ trong những câu chuyện hơn.
Những câu chuyện của Vương Khang không mấy hấp dẫn nhưng lại có một sức lôi
cuốn, dù nhàm chán nhưng cũng mún nán lại nghe từ đầu đến cuối. Nhã Trúc hôm
nay chỉ ngồi im mà lắng nghe, nhưng cô không nhìn tới Khang, mà chỉ nhìn những
tòa nhà cao tầng phía bên kia. Vương Khang hỏi:
- Sao vậy? Có tâm sự à?
- Không.
- Lạ chưa? Những câu chuyện của tôi rất chán. Sao cô lại có hứng thú nghe?
- Anh cũng cảm thấy nó rất chán hả?
- Chính cô vừa nói như vậy mà. Cái gì đã là của tôi sản xuất ra, hoặc phát ra
từ miệng tôi. Thì nó đã được chắt lọc từ bộ óc của tôi. Và tôi không tin những
thứ đó là đồ bỏ đi.
- Được rồi. Anh giỏi.
- Có chuyện gì thế? Không nói tôi nghe được à?
- Anh là một con người kỳ quặc.
- Tại sao?
- Ngoài bãi cỏ chán ngắt này ra. Anh chẳng thể đưa tôi đi đâu hết!
- Tôi đã từng nói nếu cô trả lời đúng lí do vì sao tôi đưa cô đến đây, tôi có
thể đưa cô đi đến những nơi tuyệt vời nhất của thành phố để giải trí kia mà.
- Tôi có nói với anh là tôi không thích chơi trò đánh đố chưa? Đặc biệt là để
cá cược một điều gì đó.
Nhã Trúc đứng dậy và ra xe đội nón bảo hiểm đứng chờ. Vương Khang hơi bất ngờ
nhưng anh cũng chỉ thở dài, cho mọi thứ vào cặp rồi đưa cô về. Nhưng hôm nay,
về đến nhà, Nhã Trúc tự động cởi nón bảo hiểm và trao lại cho Vương Khang.
Khang hỏi:
- Giận tôi sao?
- Đi với anh mất thời gian của tôi quá. Tôi không hiểu anh. Tôi không thông
minh để giải đáp những câu đố của anh. Anh có thì giờ cho công việc của mình.
Đừng mất thời gian đưa tôi đến bãi cỏ đó nữa. Ngày mai anh đừng tới đây.
- Trúc, chờ đã...
Cô nàng ngoe nguẩy bỏ đi. Vương Khang chỉ thở dài và quay về. Thực sự thì có
những điều tưởng chừng như rất dễ thực hiện như thật ra thì không phải vậy. Nói
thẳng tình cảm của mình đâu có gì là quá khó khăn...
Sa Pa lạnh, một cái lạnh chen chút giữa xứ nhiệt đới nóng nực.
Minh Thư đi dạo một mình quanh những đường phố cổ kính, có một chút phong cách
châu Âu. Ở đây, người nước ngoài không hiếm, thậm chí đôi lúc Thư cũng thích sử
dụng tiến Anh để giao tiếp. Cô đi du lịch một mình quả là không tránh được nỗi
cô đơn trước phong cảnh đẹp nhưng buồn tênh như vậy. Chợt, cô gặp hai mẹ con cô
gái người dân tộc mặc trang phục sặc sỡ đi ngang qua. Đặc biệt là cậu con trai
nhỏ, với mái tóc xoăn, da trắng tươi và sóng mũi rất cao. Sóng mũi không có
chút gì là của người Á Đông cả. Cũng chẳng có gì là quá lạ lẫm, khách du lịch
nước ngoài đến đây nườm nượp, những khách sạn mọc lên như nấm, đến rồi lại đi,
chỉ những người mẹ can đảm và giàu tình thương mới giữ lại những sinh mạng đáng
yêu như thế. Cậu bé nhìn Minh Thư bằng đôi mắt to tròn rồi nở nụ cười tươi. Cô
cũng mỉm cười vẫy tay chào lại. Chợt, cô nhớ đến sinh mạng nhỏ trong bụng của
cô. Ngay cả những phụ nữ dân tộc vốn ít ăn học, hiểu biết, việc làm thì chưa
chắc ổn định cho một bà mẹ đơn thân nuôi con. Nhưng cô chẳng hề cảm thấy chút
mệt mỏi, giận dữ nào trên gương mặt họ. Có con quả thực hạnh phúc vậy sao? Còn
Thư thì sao chứ? Cô như cảm thấy hổ thẹn với đứa bé trong bụng, ngay khi biết
nó chào đời, cô chỉ nghĩ đến thù hận mà suýt nữa đã nhẫn tâm bỏ nó đi. Thư cảm
thấy có lỗi với em bé quá. Cô trách chính mình tại sao lại có thể dũng cảm vượt
qua tất cả nhưng lại yếu lòng vì cái sĩ diện chẳng chút giá trị lợi lộc cho cô.
Vì sĩ diện mà cô đã từng muốn tước bỏ đi một sinh mạng như thế này sao...
Kỳ Tuấn đến tìm Ánh Tuyết, hơi khó để tìm nơi cô làm việc. Kỳ Tuấn hằn học tòm
đến đại chỉ nhà của Ánh Tuyết, cô mở cửa. Tuấn giọng hơi bực mình:
- Tôi và cô nói chuyện được chứ?
- Xin lỗi. Tôi không quen anh.
- Nhưng cả tôi và cô đều quen một người là Minh Thư.
- Cho là điều đó phải đi. Nhưng không nhất thiết như thế là tôi phải tiếp
chuyện với anh.
- Được rồi. Một câu thôi. Minh Thư đang ở đâu?
- Tôi