Polaroid
Kế Hoạch Làm Bố

Kế Hoạch Làm Bố

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327725

Bình chọn: 10.00/10/772 lượt.

không biết.

- Cô không cần phải trả lời nhanh như vậy đâu. Ngoài cô ra chẳng ai biết Minh

Thư ở đâu cả.

- Anh có thể đến Hà Nội mà tìm, mười mấy triệu người ngoài đó, có lẽ có người

anh muốn tìm.

- Cô ấy ở Hà Nội à?

- Tôi không biết. Nhưng cô ấy sinh ra và lớn lên ở đất thủ đô.

- Ánh Tuyết, tôi cần cô giúp tôi tìm ra Minh Thư. Bởi vì tôi đến tìm cô ấy tất

nhiên là tôi muốn nói với cô ấy. Thật lòng, tôi rất muốn biết cô ấy ra sao. Hôm

ấy, tôi bỏ chạy bởi vì tôi không nghĩ một người như tôi có thể lại làm sắp làm

bố được. Tôi cần biết để tôi, nói chuyện với Thư về em bé. Ít nhất cũng phải

gặp, để tôi chắc chắn rằng đứa bé không sao.

- Cảm động quá nhỉ?

Mỉm cười nụ cười khá tinh ranh, nhưng Ánh Tuyết đã bị đôi mắt sắc lạnh hơi thấm

ướt của Kỳ Tuấn làm lay động suy nghĩ. Giọng của cô đã dễ nghe hơn:

- Thư không muốn được ai tìm thấy cả. Tự khắc cậu ấy sẽ trở về khi cần thiết.

- Bao giờ?

- Không lâu đâu. Thư không phải là người chần chừ trong suy nghĩ, nếu không, đã

không thể làm một Tổng biên tập của các người.

- Tức là bao giờ?

- Anh nghĩ tôi biết hả?

- Được thôi. Tôi chỉ đang cố muốn làm một ông bố trách nhiệm thôi. Tôi không

phải là kẻ chơi qua đường. Tôi sẽ cưới Minh Thư nếu cô ấy đồng ý.

- Tùy anh thôi!

Vương Khang viết xong một bài báo, thấy Kỳ Tuấn ở đâu đi về mặt

đỏ ngầu. Anh chàng buôn một câu:

- Công việc này với anh thật là một thiên đường hả? Muốn đi thì đi, về đây ngồi

lại hết giờ rồi lại về nhà. Lương tháng vẫn 7,8 con số khỏe re.

- Ganh tị sao? Có cái đầu của tôi đi rồi muốn làm gì thì làm. Cái chỗ này là

vậy đấy! Có thứ đó thì có tiếng nói và quyền lực.

- Tôi không đi theo cách đó của anh. Sống thỏa mãn với cái tài năng của mình

thì đã sao? Anh thực sự chắc chắn anh được lòng tất cả mọi người ở đây?

- Sống sao cho được lòng người? Không có tiền không có quyền cậu sẽ chẳng có

được thứ cậu muốn đâu. Tình yêu chẳng hạn.

- Tôi chẳng chinh phục tình yêu bằng tiền bạc. Mà tình yêu thì dính líu đến

tiền bạc thì tôi nghĩ tôi cũng không cần tình yêu đó đâu.

- Thử xem.

Vương Khang rất tức giận, anh hét lên:

- Thái Kỳ Tuấn, tôi sẽ chứng minh cho anh xem, tình yêu đích thực là như thế

nào?

- Với con bé Nhã Trúc à? Cũng được thôi.

Vương Khang đến tìm Nhã Trúc, cùng với một bó hoa trên tay. Nhã

Trúc mở cửa, nhìn Vương Khang và nói:

- Tôi không đến để nghe anh đánh đố nữa đâu.

- Không cần. Hôm nay tôi sẽ giải đáp. Chỉ cần hôm nay, cô vẫn tiếp tục đội nó

lên và ngồi sau yên xe của tôi.

Đưa cho Nhã Trúc cái nón bảo hiểm, cô miễn cưỡng đồng ý leo lên xe. Vẫn chỗ cũ,

Vương Khang nói:

- Đi cạnh tôi cô có vui không?

- Rất ít.

- Vậy là cô cảm thấy chán sao?

- Không hẳn như vậy. Nhưng tôi vốn là người thích sôi động và náo nhiệt, tôi

thích lãng mạn theo kiểu ồn ào hơn là lặng yên như thế này.

Rồi Nhã Trúc đặt hai tay lên má Vương Khang kéo anh đối mặt với cô:

- Vậy... lời giải đáp là gì?

- What?

- Câu đố anh từng đố tôi?

Vương Khang mỉm cười rồi nắm nhẹ lấy tay Nhã Trúc, anh nói:

- Ở bên kia, là những tòa nhà đã được xây lên, cao ráo, hiện đại, bóng bẩy. Anh

không thể tỏ tình với em ở nơi đó, anh cũng không phải là một phần ở những nơi

hào nhoáng và hiện đại như vậy. Nhưng mà, sở dĩ anh đưa em đến đây, những nơi

chỉ mới bắt đầu là những khu đất trống, hứa hẹn nhiều công trình mới, nhiều vẻ

đẹp hiện đại mới sẽ được xây cất lên trong tương lai. Anh muốn đưa em đến nơi

đây, nhìn về bên kia, cho em một lời hứa, tình yêu của chúng ta sẽ bắt đầu chỉ

như một khu đất trống này, chúng ta đã có đủ kỉ niệm và tình cảm để đến với

nhau. Những ngày em ở nhà anh tuy không dài nhưng đủ để cho anh ghi lại làm ký

ức đẹp, khiến anh nhớ, và muốn duy trì nó. Vì em, không đơn giản chỉ là một

tiểu thư đỏng đảnh. Em có một tâm hồn cô đơn và quạnh vắng, anh sẵn sàng làm

người thỏa lấp nỗi cô đơn ấy cho em.

Vương Khang lấy đóa hoa phía sau lưng và đưa cho Nhã Trúc, chính giữa đóa hoa

là sợi lắc tay bằng bạch kim, Nhã Trúc nghe tim mình đập thình thịch. Vương

Khang định hôn cô, nhưng Nhã Trúc đã nhanh chóng né tránh và đứng dậy đột ngột:

- Xin lỗi...

- Anh để nó diễn ra quá nhanh hả?

- Không. Không phải. Anh sẽ không muốn điều đó.

- Không. Anh muốn chúng ta hẹn hò. Thật đấy! Bây giờ, đã không còn đánh đố, anh

có thể làm em vui vẻ ở bất cứ nơi đâu em muốn. Anh làm được mà. Yêu nhau em

nhé!

- Nếu anh biết được sự thật, anh sẽ không muốn đâu.

- Còn chuyện gì sao? Không... Quá khứ của em anh sẽ không để ý đến.

Nhã Trúc nghiêm chỉnh nhìn Vương Khang rồi nói:

- Có một quá khứ đen tối của tôi liên quan đến anh.

- Chuyện gì?

Nhã Trúc không nói gì, cô mím môi:

- Tôi muốn về nhà!

- Được rồi.

Chở Nhã Trúc về tới nhà, cô trả lại nón bảo hiểm cho Vương Khang và nói:

- Anh đừng nói tới chuyện đó nữa. Sẽ không bao giờ xảy ra đâu. Chính anh đã

từng nói anh sẽ không thích tôi kia mà.

- Vì lúc trước tôi chưa hiểu em.

- Nếu hiểu tôi rồi thì anh sẽ không dám đến gần tôi đâu. Tôi đáng kinh tởm lắm!

- Rốt cuộc là chuyện gì? K