n là bộ quần áo ấy, vẫn mái tóc ấy, vẫn khuôn mặt ấy, dường như đã mấy
ngày nay anh không về nhà, anh tiến đến bên giường bệnh với một nụ cười thánh
thiện. Mặc dù đã cố che giấu bằng nước hoa nhưng cô vẫn ngửi thấy mùi rượu
trong đó. Anh lại uống rượu, uống để quên đi nỗi đau này phải không anh?
Cô nhìn anh không biết
nói gì, bây giờ cô sẽ tiếp tục chụp lấy hình ảnh và kí ức về anh.
Hoàng Hiểu Vương ngồi
xuống cạnh giường, cười tươi:
- Em gái, bao giờ em mới xuất viện để đi chơi với anh
đây?
- Em có thể xuất viện sao?- Bất chợt cô nhắm hờ mắt,
giọng rầu rầu.
Hoàng Hiểu Vương im lặng
trong giây lát rồi lại lại cười:
- Tất nhiên là em sẽ được ra viện rồi, vì em sẽ khỏi
ốm mà.
Trước đây cô không biết
rằng, khi nói dối, anh sẽ cười.
Đây là câu nói dối tồi tệ
nhất của anh rồi, vì nó chẳng đáng tin một chút nào.
Cô đổi chủ đề nhanh chóng
để xóa đi không khí u ám này:
- Vậy, Tiểu Lục thế nào rồi anh?
- À, cô ấy vẫn khỏe thôi.
- Anh bao giờ thì mới cưới cô ấy đây?
- Gì, con nhóc này, tụi anh mới học cấp ba thôi mà,
còn xa lắm.- Cậu vừa nói vừa cốc vào đầu cô một cái.
Dương Lạp xoa xoa chỗ vừa
bị đánh, mặt nhăn nhó:
- Sao anh đánh đau thế?
Hoàng Hiểu Vương chỉ
cười, lúc này anh chỉ biết cười thay cho nước mắt. Nụ cười sẽ xóa đi niềm đau.
Dương Lạp biết điều đó, cô xoay người nhìn ra cửa sổ, trời chập choạng tối rồi.
- Anh à...sao Dĩnh không tới?
Hoàng Hiểu Vương thoáng
giật mình, cậu nói lắp bắp:
- Anh...không...biết...Cậu ta...mất tích mấy hôm nay
rồi.
- Chắc là cậu ấy phải ghét em lắm...nên mới không đến
anh nhỉ?
Dương Lạp lơ đãng, đôi bờ
mi muốn nhắm nghiền. Nhìn giọt mưa rơi tí tách bên khung cửa sao lòng cô não nề
thế này.
Cô quay ra nhìn anh, nhìn
rất lâu, nhìn mọi hành động của anh. Bỗng cô ôm lấy anh:
- Anh à...
Cậu cũng ôm lại em.
- Em rất cảm ơn ông trời đã ban cho em một người anh
như anh.
- Gì vậy? Sao em lại nói như vậy.
- Em xin lỗi vì những lỗi lầm trước kia của em, xin
lỗi tất cả điều tồi tệ em đã gây ra, anh à. Chỉ mong anh sẽ tha thứ cho em, và
anh đừng quên em nhé.
Cậu giật người cô ra,
nhìn thẳng vào mắt:
- Em sao vậy? Sao lại nói những lời như thế.
- Em rất yêu quý anh, anh Phong.
Nước mắt dâng lên bờ mi,
nhạt nhòa. Cô khóc, sao mọi chuyện trôi quá nhanh, sao lại nhanh đến như vậy.
- Anh cũng vậy. - Câu lại ôm chặt lấy em.
Họ ôm nhau trong cái tắt
lịm của hoàng hôn.
Quá khứ trôi dần lại theo
thời gian, bỏ lại sau lưng những trang nhật kí đã ố vàng, thế nhưng không thể
nào xóa nhòa dòng mực viết bằng chính tâm hồn.
Trên con phố đông nghịt người, một cậu
thanh niên đang chạy đuổi theo một chiếc xe ô tô trong vô vọng. Cậu chạy rất
nhanh, len qua mọi người, cậu ấy có mái tóc màu vàng, cuốn trong chiếc băng đô.
Người cậu nhễ nhại mồ hôi, những giọt mồ hôi túa ra ướt đẫm chiếc áo phông
trắng.
- Dừng lại...
Tiếng cậu chới với theo
chiếc xe ô tô màu đen. Mỗi lúc cậu một tăng tốc. Vận tốc của chiếc xe cũng tăng
thêm.
Trong xe, nhìn qua gương
chiếu hậu, người tài xế nói với ra sau:
- Bác sĩ, hình như có người đang đuổi theo xe ta.
Người đàn ông vẫn im
lặng, mỉm cười nhìn theo.
Cậu thanh niên không chịu
khuất phục, dù sức cạn lực kiệt cũng phải đuổi cho kịp cái xe đó, nếu
không...nếu không cô ấy sẽ...
Cậu đã chạy suốt ba mươi
phút rồi...đôi chân như sắp mất đi cảm giác, nhưng mắt cậu thì sáng rực một tia
hi vọng không thể tắt.
Sau một hồi thử thách,
chiếc xe dừng hẳn, cậu thở dốc, từ trên xe, một người đàn ông mặc bộ com-ple
sang trọng màu đen bước xuống, mỉm cười nhìn cậu:
- Cậu là ai, sao lại chạy theo xe tôi vậy?
Cậu ngẩng mặt, hai tay chống xuống đầu
gối:
- Bác sĩ...là Tember Jack?
- Phải rồi? - Ông đỡ cậu đứng dậy.
- Xin bác sĩ...hãy cứu người.
- Cứu ai? Bị làm sao?
- Cô ấy bị máu trắng, xin bác sĩ hãy phẫu thuật cho cô
ấy?
- Cô ấy tên là gì? Bây giờ đang ở đâu?
- Cô ấy tên Dương Lạp Lạp, đang nằm ở bệnh viện Hàn
Dương.
Bác sĩ im lặng, ông biết
cô ấy, nhưng tại sao?
- Xin lỗi cậu, ta rất bận.
Ông trực bỏ lên xe, thì
cậu níu chặt ông lại:
- Cháu xin bác sĩ, bác sĩ hãy cứu cô ấy đi ạ.
Ông vẫn kiên quyết bỏ lên
xe, cậu nói trong sự kìm nén nước mắt, rồi nó tuôn ra trên khuôn mặt trắng nhợt
của cậu:
- Cháu xin bác...hãy cứu cô ấy đi...
Chiếc xe lao vụt đi...Còn
cậu vẫn đứng đó trong sự tuyệt vọng, nước mắt chạy trên đôi má lạnh buốt, thế
là thất bại rồi sao? Cậu chờ đợi suốt mấy ngày nay để được gặp ông ấy nhưng giờ
tất cả tan thành mây khói rồi sao? Bác sĩ đã từ chối rồi...kết thúc rồi...
Trên chiếc xe kia, người
tài xế nhìn ông thắc mắc:
- Bác sĩ, là cô bé 18 tuổi đó ạ? Ca đó bác sĩ có thể
làm được mà?
Ông bác sĩ mỉm cười, hai
tay đan chéo vào nhau:
- Ta đã gặp cô bé, ta nhìn thấy ở cô bé đó một sự mạnh
mẽ vô cùng lớn. Cô bé đã cầu xin ta đừng phẫu thuật cho cô bé, ta cũng không biết
tại sao. Nguyên tắc của ta là không bao giờ ép buộc bệnh nhân, với lại...trường
hợp của cô bé nếu ta có phẫu thuật thì xác suất thành công cũng không quá
30%...
Nói rồi, trong đầu ông
lại hiện lên