ỉ nhẹ nhàng, cô nằm gọn trong vòng tay rộng lớn của cậu, cô
nghe nhịp tim cậu đập rất nhanh, lòng hồi hộp khó tả.
Cô không cất nên lời:
- Em...đến rồi...ư?
Cậu không nói gì, chỉ ôm
cô thôi. Ôm thật là lâu.
Cô đẩy cậu ra, hai tay
nắm chặt lấy tay Nam Dĩnh:
- Em...sao giờ em mới đến? Là do em giận chị hay...
Nam Dĩnh vẫn nhìn chằm
chằm vào cô...Đôi mắt buồn thảm...
Nhìn như thế, nhìn thấy
cả tâm sự của lòng em....
Cậu gục xuống...khóc...
Cái này là nước mắt...
Chỉ là nước thôi, nhưng
trong suốt, và có vị mặn đắng.
Cậu khóc trong sự đau đớn
và tuyệt vọng vô cùng...Tại sao không cứu được em...Tại sao lại thế này.
Dương Lạp ngỡ ngàng nhìn
Nam Dĩnh đang khóc trước mặt mình.
Cậu quỳ gối xuống bên
giường cô, tiếng khóc một to hơn....
- Em xin lỗi...xin lỗi...!
- Tại sao em lại xin lỗi?- Dương Lạp hốt hoảng nhìn
cậu.
- Em xin...lỗi...em đã không cứu...được...chị.
Dương Lạp hơi ngạc nhiên
nhưng rồi lại cười, cô vuốt tóc cậu:
- Thôi, là chị từ chối mà...chị không muốn ai đụng đến
thân thể chị.
Nam Dĩnh ngỡ ngàng nhìn
cô. Cậu không hiểu?
- Chị biết là em rất quan tâm tới sức khỏe của chị nhưng
mà mỗi người một số kiếp, đừng quá gượng ép. Chị không được phép chống lại thần
chết. Có người sinh ra thì phải có người mất đi, có thể chị chết thì sẽ là niềm
hạnh phúc của ai đó ở nơi nào trên trái đất thì sao? Em à, ai cũng phải chết,
cái đó không thể trách được. Và với nhưng cái chết đã có chuẩn bị thì sẽ thanh
thản hơn, em hiểu không?
Nam Dĩnh tuyệt vọng nhìn
cô, nhưng nếu chống lại được thần chết thì cậu đã làm rồi.
Tự nhiên Dương Lạp thấy
mình quá cao cả, cô bật cười vì điều đó. Cô nhìn Nam Dĩnh:
- Dĩnh à? Chị có điều muốn nói với em.
Cậu chăm chú lắng nghe.
- Nếu có thể? Thì em...đưa chị trốn khỏi bệnh viện
được không?
Nam Dĩnh đừ người nhìn
chị đang nói điều gì lạ vậy?
- Sao ạ?
- Chị muốn được đến những nơi mình thích lần cuối
cùng...em sẽ đi cùng chị chứ?
Cậu nghe tiếng tim mình
đập thình thịch, có sức mạnh trong người thúc giục cậu phải đồng ý.
Bên ngoài kia, bầu trời
xanh ngắt, màu xanh của sự hi vọng.
Dương Lạp víu vào gấu áo
cậu, mỉm cười:
- Em nhất định phải đến đấy nhé! Sáng sớm ngày mai,
tầm năm giờ. Lúc đó chưa có ai đến. Nhớ đấy nhé.
Nam Dĩnh cúi xuống xoa
đầu cô:
- Nhất định rồi.
Cậu ra về để chuẩn bị cho
ngày mai.
Dương Lạp ngồi im lặng,
tim vẫn còn đập thình thịch, cảm giác hân hoan khi gặp lại cậu ấy vẫn còn đây.
Cô vẫn không thể tin được ước mơ cuối cùng của mình lại thành sự thật.
" Ông trời thường
ban cho những kẻ cận kề cái chết một ân huệ."
Đúng không nhỉ?
Dương Lạp tự hỏi. Cô ngẫm
nghĩ lên kế hoạch cho buổi ngày mai, cô sẽ có một món quà nho nhỏ dành cho cậu.
Một bí mật.
Vĩnh viễn chỉ có cô và
cậu mới biết.
Bí mật ấy...
Sẽ theo cô xuống dưới
lòng đất.....
.........
Nam Dĩnh ngồi yên trên
ghế đá, cậu rút một điếu thuốc từ trong bao, châm lửa và...hút.
Đã lâu lắm rồi cậu chưa
hút thuốc...từ khi quen cô ấy. Bây giờ thấy mùi vị của điếu thuốc này sao đắng
đến vậy. Không còn cảm giác của những làn khói trắng bay nghi ngút quanh mình,
không còn cảm giác thèm thuồng một liều gây mê nữa.
Cậu cười nhạt, bây giờ
người đã thay đổi cậu sắp biến mất khỏi cuộc đời này, bỏ lại một mình cậu trong
cơn say ngây dại, muốn được đi bên em, muốn em mãi mãi chỉ của riêng một mình
cậu thôi. Nhưng giờ thì sao? Biết đâu mai là ngày cuối cùng được bên em, phải
trân trọng từng phút từng giây.
Chợt bao hình ảnh về em
tua chậm trong đầu cậu, từng chuỗi kỉ niệm đáng nhớ. Chắc là sẽ không một ai có
thể xóa bỏ nó. Cậu nhớ muốn phát điên lên, nhớ ánh mắt, bờ môi mềm mà cậu một
lần duy nhất đánh liều chiếm đoạt nó.
Cậu vò tung mái tóc, ném
điếu thuốc hút dở sang một bên. Gục mặt xuống đầu gối, cậu không thể đánh mất
điều cuối cùng này được, quyết định ngày đó thật là ngu ngốc.
......
Bốn giờ ba mươi phút
sáng.
Dương Lạp đã chuẩn bị
xong xuôi mọi thứ, mái tóc được buộc bổng lên cao để che những chỗ bị rụng tóc
quá nhiều, cô còn nhẹ nhàng cài chiếc kẹp mà Trân Trân tặng lên. Khuôn mặt phủ
một lớp phấn hồng để che đi vẻ tái nhợt mệt mỏi. Đôi môi cũng điểm một chút son
đỏ. Kết hợp với chiếc váy màu xanh ngọc bích rất đáng yêu nữa.
Cô hì hục đeo đôi dép đế
cao và đứng ở cửa nhìn vào trong phòng bệnh, đây là lần cuối cùng cô nhìn nó,
mọi việc được cô sắp xếp thật gọn gẽ. Cô nhìn ra ngoài hành lang, chỉ có vài
người đi lại. Lúc này không ai để ý một bệnh nhân bỏ trốn, vì nhìn cô thế này,
ai mà nhận ra được.
Cô đang khúc khích cười
vì bộ dạng của mình thì nó đã vội vụt tắt ngay khi cô nhìn người trước mặt
mình, cô rên lên khe khẽ:
- Anh...
Hoàng Hiểu Vương nhíu mày
nhìn cô, cười:
- Em đi đâu với bộ dạng này vậy hả? Sao không ở yên
trong phòng bệnh.
Cô bối rối ra mặt:
- Em...em định đi chụp...ảnh với mấy đứa...trẻ.
Cậu cười lớn, xoa đầu cô:
- Có ai chụp ảnh sớm thế này hay sao hả? Em không có
khiếu nói dối đâu.
Cô nhận thấy mình không
thể nói gì được nữa bèn cười gượng, hai mắt long lanh:
- Anh à...cho em đi được không?