ng mắt:
- Một chiếc dây chuyền có mặt là một cái kẹo.
Dương Lạp mở to mắt nhìn
nó rồi lại nhìn cậu:
- Gì đây?
Nam Dĩnh mỉm cười nhìn
cô:
- Một món quà sinh nhật bù cho chị.
- Qua một tháng rồi đó. - Cô phồng má trêu cậu.
- Em xin lỗi. Để em đeo cho chị nhé.
Nam Dĩnh đứng dậy, đi ra
sau, vòng chiếc dây chuyền ra sau gáy cô, cậu vén tóc cô lên. Tay cậu
khẽ chạm vào gáy cô. Run rẩy, tim Dương Lạp lại đập thình thịch.
Cậu cúi xuống, cười nhăn nhở:
- Xong rồi.
Cô cúi xuống nhìn, “ Đẹp
quá!”, mặt hình viên kẹo trông thật là xinh.
Cô cúi đầu cảm ơn cậu:
- Cảm ơn em.
Nam Dĩnh xua tay ra vẻ
không có gì to tát. Đúng lúc đó, thì hai tô cơm chiên gà Nhật Bản được bưng ra,
thơm phức. Cậu lễ phép mời cô. Dương Lạp nhìn vào bát, nó khiến cô thấy
hơi...chóng mặt. Thực sự mấy ngày nay chỉ quen ăn cháo loãng không mỡ, cô quen
rồi. Bây giờ nhìn cái này thật khó chịu.
Thấy Nam Dĩnh nhìn mình,
cô đành cắn răng ăn lấy ăn để thì thôi. Cố nuốt, nuốt cho bằng hết để cậu không
lo lắng.
Cậu nhìn Dương Lạp ăn
ngon lành thì cũng an tâm. Một lúc sau đó, bụng cô quặn lên từng hồi. Dương Lạp
mặt mày méo xệch, cô bèn gượng cười đứng lên:
- Chị vào nhà vệ sinh chút nhé.
Cô chạy hộc tốc vào,
không chịu nổi nữa, cô nôn thốc nôn tháo. Từng thứ trong dạ dày đang bị đi
ngược trở ra. “ Khó chịu quá!”
Cô rên rỉ, cô súc miệng
sau khi đã hết cơn nôn. Nhìn mặt mình trên gương, cô hoảng hốt, nó trắng bệch
cắt không còn một giọt máu, mắt thâm quầng, môi khô khốc. Cô không thể để lộ bộ
dạng này được lại không mang theo mĩ phẩm, đúng lúc đó có chị nào đó trông có
vẻ ăn chơi bước vào, cô chạy xộc đến, nắm lấy tay cô gái, van nài:
- Chị à...chị giúp em.
Giọng cô gái chua ngoa:
- Có chuyện gì chứ?
Dương Lạp hai mắt long
lanh:
- Chị làm ơn trang điểm lại một chút cho em được
không?
Cô ngạc nhiên nhìn Dương
Lạp:
- Gì...? Trang điểm ư? Cô có bị gì không vậy?
Dương Lạp tuyệt vọng nắm
vào tay áo cô gái:
- Em xin...chị...bạn trai em đang ngồi ngoài kia...em
không muốn cậu ấy thấy...bộ dạng này...của em.
Cô gái nhìn Dương Lạp một
lượt rồi thở dài:
- Thôi được rồi...
Cô gái để túi sách, bày
ra la liệt đồ mĩ phẩm và trang điểm lại cho cô. Lần đầu tiên Duwong Lạp tiếp
xúc với phấn trang điểm, không ngờ nó có công hiệu đến vậy, có thể che đi bộ
mặt thật của con người.
Sau khi đã xong xuôi,
thấy mặt mình rạng rỡ trở lại trong gương, Dương Lạp mỉm cười tươi rói:
- Em cảm ơn chị ạ.
Cô chỉ mỉm cười nhìn cô:
- Cô làm gì đến mức mặt thảm vậy hả?
Dương Lạp cười trừ, cô
cúi đầu cảm ơn một lần nữa rồi đi ra.
Nam Dĩnh vừa thấy chị thì
hỏi:
- Sao chị đi lâu dữ thế?
Dương Lạp ngồi xuống ghế,
uống một ngụm nước cam, cười:
- Có gì đâu.
Nhìn thật kĩ, Nam Dĩnh
bỗng phá lên cười:
- Wow, thì ra vào trang điểm hả? Chị dạo này biết làm
đỏm ghê.
Dương Lạp chỉ cười gượng,
cô biết như thế này là lừa dối cậu ấy nhưng không còn cách nào khác.
Bữa ăn sáng kết thúc.
Nam Dĩnh cúi người hỏi
Dương Lạp:
- Bây giờ chị muốn đi đâu?
Bất chợt nhớ ra một nơi
mà lâu lắm rồi cô chưa tới. Cô thì thầm vào tai Nam Dĩnh, cậu gật đầu rồi hai
người lên xe máy phóng đi.
Màu nắng vàng phủ nhẹ
trên mọi con đường và rót cả vào những tán lá xanh một màu dịu dàng. Nắng đầu
đông thường rất ấm áp, khác hẳn với mùa hè khắc nghiệt.
Trên con đường vắng vẻ ấy
chỉ có một đôi trai gái đang đi, Dương Lạp tựa đầu vào vai Nam Dĩnh, hai tay ôm
lấy eo cậu, bây giờ cô mới nhận ra lưng cậu ấy to thật là to. Cô muốn thiu thiu
ngủ, mặc dù bây giờ mới là 7 giờ sáng, cũng bởi vì quá háo hức mà đêm qua cô
không ngủ nổi.
Ba mươi phút sau, chiếc
xe dừng tại một nơi hoang vắng, cô ngước nhìn lên, môi nở một nụ cười. Nam Dĩnh
ghé tai cô hỏi nhỏ:
- Đây là đâu vậy chị?
Cô chỉ nhẹ gật rồi nắm
tay cậu kéo đi lên.
“ Cánh đồng hoa oải hương!”
Phải, lâu lắm rồi cô mới
trở lại nơi này, cái nơi mà cô đã từng ao ước đến được sau hai lần đó. Không
hiểu sao những hình ảnh kí ức xưa lại ập về. Cô nhớ anh trai.
Nam Dĩnh dang tay, cười
sảng khoái:
- Woaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.......................
Dương Lạp khúc khích cười
nhìn bộ dạng trẻ con của cậu.
Cô đã yêu cậu, đã yêu và
bây giờ vẫn yêu, có lẽ sau này sẽ mãi mãi yêu.
Cô ngồi lên mỏm đá lần
trước, vén tóc, nhìn ra xa xăm. Đây là nơi duy nhất hoa oải hương nở cả vào mùa
đông. Màu xanh pha đỏ rộng rợp trời, kéo dài đến tận ngọn núi bên kia. Dương
Lạp ngây ngất trong mùi thơm thoang thoảng của nó, cô chỉ ước mình sẽ có một
ngôi nhà ở đây thì thật là tốt biết mấy. Cô nhớ anh Phong đã hai lần dẫn cô đến
đây, lần đầu tiên là do cô bị ép buộc, và lần thứ hai là khi cô phát hiện ra sự
thật đau lòng đó.
- Em có biết ý nghĩa của loại hoa này không?
- Dạ? - Nam Dĩnh giật mình nhìn cô.- Nghĩa là gì hả
chị?
- Đó là loài hoa của sự chung thủy.
Nam Dĩnh hơi khó hiểu,
cậu ngồi xuống cạnh cô.
Dương Lạp lại nhoẻn miệng
cười:
- Nó tượng trưng cho sự chung thủy tuyệt đối...và cũng
là...chị sẽ mãi...yêu em.
Nam Dĩnh bất ngờ, mặt cậu
lại đỏ lên. Cậu cố tìm sang một câu chuyện khác:
- À...em...
Dư