Snack's 1967
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321564

Bình chọn: 7.00/10/156 lượt.

ô gái tóc ngắn với chiếc áo khoác da

báo, quần jeans bó vào chân hùng hổ xông vào:

- Nam Dĩnh, cậu cưới mà dám không báo tôi một tiếng,

muốn chết phải không?

Không ai khác chính là

Phạm Trân Trân của chúng ta, cô vẫn như ngày nào, hấp tấp và nghịch ngợm, theo

sau là Chu Thiên và một thằng nhóc loắt choắt, cậu thở hồng hộc nói:

- Trân, sao em đi nhanh thế? Anh với con đuổi không

kịp mà suýt bị xe đâm đây này.

Mọi người trố mắt nhìn ba

người như quái vật ngoài hành tinh, Chu Thiên vẫn vậy nhưng giờ đã to cao và

chín chắn hơn rồi, hiện giờ cậu đang làm tổng giám đốc trong công ty Nam Dĩnh,

cậu được mệnh danh là cánh tay phải đắc lực nhất của Chủ tịch tập đoàn Nam

Khánh. Người còn lại không ai khác chính là An- cánh tay trái của Dĩnh. Họ được

mệnh danh là bộ ba sát thủ trong thương trường làm ăn. Còn Trân Trân, cô bây

giờ đã là Nhà thiết kế chính và duy nhất của Tập đoàn đá quý Hoàng Thị, cũng có

máu mặt trong giới kinh tế lắm. Và đây, thằng nhóc tì có làn da ngăm đen nhưng

khỏe khoắn, khôi ngô này là đứa con đầu lòng của hai người. Nói là bằng tuổi

Thiên Kim nhưng đẻ trước cô một giờ nên cô bé phải gọi thằng nhóc bằng anh.

Hai đứa trẻ gặp nhau, bèn

quấn quýt không rời, say mê dắt tay nhau đi chơi.

Nam Dĩnh thấy vậy cười:

- Ai bảo em không mời chị, hỏi Thiên mà xem.

Trân Trân quay ngoắt sang

Chu Thiên dùng ánh mắt dò hỏi. Cậu mặt tái mét mà rằng:

- Anh xin lỗi, tại anh quên.

Và cậu lãnh chọn một cú

đấm của cô, mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Mọi người cười rộ lên, ai lấy phải cô nàng

này đúng là...kiếp sợ vợ rồi đây.

Trân Trân đi đến bên Diệp

Tinh, cười:

- Tinh, em đẹp quá, làm chị ganh tị thật rồi đây nè,

vì vội quá mà chưa mua được quà cho hai em, chị sẽ gửi đến sau được không? Bật

mí nhé, sẽ là mẫu thiết kế đầu tiên trong năm nay của chị đó nha.

Cô không quên kèm theo

một cái nháy mắt tinh nghịch, Diệp Tinh cười ngoác đến mang tai vì sung sướng.

Xem ra, hai người này rất hợp rồi.

" Keng keng."

Tiếng chuông vang lên, báo hiệu lễ cưới chính thức bắt đầu. Cô dâu chú rể bắt

đầu mải móng chạy ra, mọi người theo sau cũng lấy làm hứng khởi.

Chú rể mặc áo đuôi tôm

đứng trên bục, hai tay chắp trước bụng, hướng nhìn về phía cửa lễ đài. Tâm

trạng hồi hộp vô cùng. Tiếng nhạc vang lên, phía xa xuất hiện cô dâu trong bộ

váy cưới lộng lẫy, một tay ôm lấy cánh tay cha mình, bước đi run rẩy về phía lễ

đường. Trong lòng rất hồi hộp, níu chặt lấy tay cha...mong tìm được hơi ấm từ

cha trước khi trao cho người đàn ông khác.

Ông Hạ nhìn con trìu mến,

ánh mắt tràn ngập yêu thương, ông đồng ý trao đứa con gái bé bỏng của mình cho

chàng trai đứng trên bục kia, bằng tất cả niềm tin và sự hi vọng cậu sẽ đem lại

hạnh phúc cho con gái ông.

Đã đến trước mặt con rể,

ông gật đầu rồi đưa tay cô đặt vào tay cậu, nhẹ nhàng như đặt một viên bảo trân

quý vào một chiếc hộp vững chắc vậy. Nam Dĩnh đón lấy tay cô, nắm thật chặt như

sợ cô vụt mất vậy, cậu nâng bước cô lên lễ đài, đứng trước mặt vị Cha sứ trịnh

trọng.

Khi cô dâu và chú rể đã

đứng yên trên bục, mọi người bên dưới mới trố mắt ra, sau đó không hẹn cùng

cười vang. Lí do cũng đơn giản thôi, vì trên kia, cô dâu của chúng ta nhìn vốn

rất lộng lẫy trong bộ váy áo như nền trời mùa xuân, nhưng dưới chân không phải

là đôi guốc đẹp nào đó, mà lại là đôi giày thể thao...

Diệp Tinh nhìn xuống chân

mình mới đờ ra, hai má đỏ lên vì xấu hổ, Nam Dĩnh thấy vậy cũng cố nhịn cười mà

vỗ vai cô an ủi:

- Không sao đâu em, chúng ta tiếp tục thôi.

Vị Cha sứ đứng trên bục

cũng phải tủm tỉm cười, đây có lẽ là cái đám cười hài hước nhất ông từng làm

chứng. Nhưng giây phút trang nghiêm cũng đã đến, ông chỉnh lại trang phục,

giọng trầm bổng cất lên, hướng về phía Nam Dĩnh.

- Chú rể Nam Dĩnh, con có đồng ý lấy cô dâu Hạ Diệp

Tinh làm vợ hay không? Cùng nhau san sẻ ngọt bùi cũng như khó khăn trong cuộc

sống, cùng nhau hạnh phúc đến bạc đầu răng long. Dù có chuyện gì xảy ra cũng

quyết không rời xa nhau?

- Con đồng ý. - Cậu quay sang đứng đối diện với cô.- Sau

ngày hôm nay, tôi chính thức là chồng và là người sẽ luôn yêu thương và che chở

cho Hạ Diệp Tinh hết cuộc đời. Tôi hứa sẽ luôn chăm sóc và bảo vệ em trong bất

kỳ hoàn cảnh nào. Nếu em cười tôi sẽ cùng cười với em, nếu em khóc, tôi sẽ là

bờ vai vững chắc. Và cho dù cuộc sống này có dẫn đến điều gì đi chăng nữa, thì

tôi cũng sẽ luôn ở lại bên cạnh

em.

Diệp Tinh cảm động, mắt

đã rưng rưng. Vị Cha sứ mỉm cười hiền từ rồi quay sang nói với cô dâu:

- Cô dâu Hạ Diệp Tinh , con có đồng ý lấy chú rể Nam

Dĩnh làm chồng hay không? Cùng nhau san sẻ ngọt bùi cũng như khó khăn trong

cuộc sống, cùng nhau hạnh phúc đến bạc đầu răng long. Dù có chuyện gì xảy ra

cũng quyết không rời xa nhau?

Diệp Tinh mỉm cười:

- Con không đồng ý.

Cả hội trường cùng há hốc

mồm, ai nấy đều không dám tin vào câu trả lời của cô. Ngay đến vị Cha sứ cũng

giương to mắt nhìn. Còn Nam Dĩnh thì sốc đến mức chết đứng, cậu nhìn cô ngạc

nhiên " Không phải đến giờ phút này em còn rời xa anh chứ?"

Im lặng...

Một phút...

Hai