i nấy không thể quên được. Louis giữ chặt tay Hiểu Dy, đặt
nên môi cô một nụ hôn sâu, cả người cô nằm gọn trong lòng ngực vững chắc của
anh. Hiểu Dy không thể vùng vẫy được nữa, cô thở dốc dứt khỏi nụ hôn ngọt lịm
của anh. Mặt đỏ phừng phừng:
- Đồ đầu gỗ, anh làm gì thế hả?
Louis Filbert mỉm cười nhìn
mọi người đang nhìn mình:
- Xin lỗi, đây là thói quen của tôi mỗi khi ở bên Hiểu
Dy, xin lỗi các vị nhé.
Và ai đó cũng thông cảm
cho cô.
Vậy là...mọi người lại
chìm trong tiệc tùng no say suốt một đêm...
Vậy là lại có thêm một
câu chuyện tình yêu nữa bắt đầu rồi.
...........
Trên cánh đồng hoa oải
hương, ngôi mộ nằm im lìm, gió vần vũ thổi rì rào. Bên tấm bia, một chồi non
trồi lên khỏi mặt đất, nở ra một bông hoa lạ màu xanh tuyệt đẹp, màu xanh của
những viên kẹo bạc hà trong suốt, bông hoa ấy rung rinh trong sắc tím bạt ngàn.
Giống như lời chúc của Dương Lạp dành cho mọi người.
Trên chiếc bàn gỗ, bên
cạnh khung cửa sổ rèm trắng tinh, ánh sáng chiếu vào một cặp vợ chồng son đang
tựa đầu vào nhau ngủ. Một cuốn sổ nhật kí bìa màu xanh bị gió thổi tung, từng
trang một ríu vào nhau, những dòng chữ nắn nót được viết thật đẹp...Nhưng, đó
chỉ còn là những kí ức.
" Ngày 13 tháng 8 năm 2018.
Tôi đã gặp lại người con gái
ấy, trên đất nước Mỹ phồn hoa, tôi tưởng chị Dương Lạp đã trở về...Trái tim tôi
sau 5 năm trời lại một lần nữa đập liên hồi, nhịp đập này vốn chỉ có khi bên
chị và Tiểu Tinh. Nhưng bây giờ, nó đã rung lên vì cô ấy...Người con gái có đôi
mắt trong như pha lê, khi nhìn thật khiến lòng người dễ chịu như một viên kẹo
bạc hà mát lạnh."
" Ngày 24 tháng 8 năm 2018.
Cuối cùng tôi cũng biết tên
em, Hạ Diệp Tinh, và tôi cũng biết nó có nghĩa là ngôi sao đêm. Quả thực em
giống như một vì tinh tú trên nền trời đêm. Em kém tôi một tuổi, là đàn em lớp
dưới của tôi ở đại học. Tôi muốn làm quen với em, khi vết thương trên trái tim
đã hoàn toàn lành lại. Diệp Tinh có khuôn mặt giống chị Lạp như đúc, và mỗi lần
nhìn thấy em, sao trong lòng tôi lại nhoi nhói. Tôi tưởng mình đã cất trái tim
mình vào băng giá, nhưng nay, nó lại tan chảy...chỉ vì em."
" Ngày 1 tháng 9 năm 2018.
Em nhận lời mời đi khiêu vũ
với tôi trong lễ hội tại trường, em cởi mở và rất năng động, điều này khác so
với chị Lạp. Tôi thấy rất vui khi ở bên cạnh em, em giống như đem lại cho tôi
sự sống vậy. Diệp Tinh có nhiều lần hỏi tôi tại sao lại thích nhìn em như vậy,
tôi chỉ cười, vì tôi đâu thể nói: Vì em giống người anh đã từng yêu."
" Ngày 25 tháng 11 năm 2018
Hôm nay là một ngày vui, em đã
đồng ý lời tỏ tình của tôi, tôi chỉ muốn bế bổng em lên và giữ em chặt trong
lòng này...Để em sẽ không vụt mất như chị ấy một lần nào nữa...vì trái tim tôi
đã hai lần rỉ máu rồi. Tôi sẽ không làm em đau, sẽ không khiến em phải buồn,
khiến em tuyệt vọng vì tôi. Tôi sẽ bao bọc em như tôi đã từng làm với hai người
con gái trước, và tôi sẽ không buông tay em, dù cho em có đẩy tôi ra."
" Ngày 27 tháng 1 năm 2019
Mùa xuân đã về rồi, tôi không
có ý định về nước vì Diệp Tinh, nếu có thể, tôi sẽ đưa cô ấy về ra mắt gia đình
mình. Tôi sẽ cưới em, tôi hứa danh dự là vậy. Diệp tinh có sở thích ăn kẹo bạc
hà, tôi thấy đau nhói vì điều đấy, không những em giống chị Lạp về hình thể mà
còn giống về cả sở thích và thói quen, ngay đến mái tóc em, tôi cũng để ý nó
không khác chị là mấy. Điều này làm tim tôi đau nhói, liệu đây có phải là sự
trùng hợp hay không?"
" Ngày 30 tháng 2 năm 2019
Hôm nay em khóc, vì tôi lỡ hẹn
buổi xem phim, thực sự tôi không cố ý, tôi chỉ là bận công việc đột suất, tôi
thấy đau khổ lắm, đã nghĩ sẽ không bao giờ để nước mắt em rơi, nhưng giờ đây,
tôi đã làm tổn thương trái tim em. Em giận dỗi, không trả lời điện thoại với
tin nhắn của tôi, em lẩn tránh mỗi khi tôi tìm, tôi lại càng hận bản thân mình
hơn. Tôi đã sợ, sợ em chia tay tôi, thực sự rất sợ hãi."
" Ngày 5 tháng 3 năm 2019
Em vẫn không chịu gặp tôi, tôi
đau khổ biết chừng nào...Tôi nhắn tin cho em: Em sẽ không chia tay anh chứ?, và
cuối cùng em đã trả lời, câu trả lời khiến tôi muốn phát điên lên: Đừng ngốc
như thế, em sẽ không buông tha anh đâu. Tôi vui không kể xiết, em thực là người
con gái mạnh mẽ vô cùng."
" Ngày 18 tháng 5 năm 2019
Em đã nhìn thấy tấm ảnh tôi
chụp chung với chị Lạp, tấm ảnh bấy lâu nay tôi vẫn để trong ví như một thói
quen, hôm đấy tôi đánh rơi nó. Và Diệp Tinh đã cầm tấm ảnh lên, em nhìn chằm
chằm vào nó rồi lại nhìn tôi bằng ánh mắt không thể nào ngạc nhiên hơn. Tôi
biết sâu trong ánh mắt em, đã le lói một sự thất vọng. Tôi đau khổ định giải
thích nhưng em đã chạy vụt đi...như một cánh hoa bay vụt mất. Tôi không kịp nắm
bắt được nó."
" Ngày 18 tháng 6 năm 2019
Em đã tránh mặt tôi một tháng
rồi, mỗi ngày không có em, tôi đau khổ biết chừng nào. Nhưng em vẫn một mực
lạnh lùng, tôi biết em giận tôi, em không hỏi đó là ai...và tôi cũng không thể
giải thích. Và rồi, em