g, hội tụ những nam thanh nữ tú nổi bật trên cả nước, là cái nôi nuôi dưỡng
thiên tài. Hòa Diện mỗi năm chỉ có hai kì thi duy nhất, là thi vào và thi ra.
Thế nhưng, trong quá trình học, những học sinh kém sẽ bị loại ra ngay lập tức,
trường chủ yếu kén chọn các học viên ưu tú. Với đội ngũ giảng viên có danh
tiếng, đây chính là môi trường học tập hằng mơ ước của rất nhiều người...
Nhưng tại đó, một cuộc xung đột đang xảy
ra…
- Con nhỏ đó là ai thế?
- Tiểu Lạp Lạp, con nhỏ ngốc nhất quả đất.
Câu nói kéo theo tràng
cười sặc sụa của bọn con trai ngổ ngáo.
...........................
Dương Lạp vẫn ngồi im,
mái tóc đen dài xõa ngang vai, chạm xuống cả mặt bàn, che kín khuôn mặt trắng
ngần với cặp mắt to tròn phảng phất buồn. Cô chẳng bao giờ cười hay đúng hơn là
chẳng ai làm cô cười nổi. Cô đã quen với những trò đùa ác ý đó rồi.
Cô mới chuyển đến đây học
được tầm ba tháng, nhờ thành tích học tập khó tin, cô đạt danh hiệu học sinh
xuất sắc toàn tỉnh An dương. Thế nhưng dường như học sinh ở đây chê cô mồ côi
nên không ai muốn chơi với cô cả.
Ngoài trời, mưa rơi lâm thâm, từng giọt
nhỏ trên khung cửa sổ lớp học, kéo dài rồi rơi bộp xuống thanh cửa, vỡ tan...
Dương Lạp nhìn ra ngoài,
thở hắt ra một hơi dài ngán ngẩm…Hôm nay cô không mang dù…
Thầy giáo Đường bước vào lớp, ngó quanh
rồi ho lấy giọng:
- Cả lớp trật tự, tôi sẽ trả bài kiểm tra lần trước.
Lớp học ngồi yên, một vài
tiếng thở mạnh của những kẻ làm bài không tốt. Dương Lạp khẽ mỉm cười, vì cô
làm bài cũng khá. Sau khi soạn xong xấp bài kiểm tra, thầy Đường nhận xét:
- Nhìn chung các em làm bài rất khá, chỉ mắc phải vài
lỗi nhỏ, nhưng có hai trường hợp làm tôi khổ tâm hết sức. Mời em Hoàng Hiểu
Vương và Dương Lạp Lạp đứng lên.
Vừa nghe tên mình, Dương
Lạp run lên bần bật, cô đã làm gì sai ư? Cô nhớ bài đó làm rất tốt mà, không lí
nào lại làm thầy khổ tâm được. Còn tên con trai kia nữa, tại sao nhỉ?
- Bài kiểm tra của hai em rất hay, có thể nói là xuất
sắc nhất nhưng…Dương Lạp Lạp!
Tiếng thầy đanh lại,
Dương Lạp đứng thẳng lưng, không dám thở nữa…Mọi cặp mắt đều hướng về phía cô.
- Dương Lạp Lạp! Em làm thầy thất vọng vô cùng, một
học sinh gương mẫu như em sao lại chép bài của em Hoàng Hiểu Vương?
Lời nói của thầy như sét
đánh ngang tai, Dương Lạp mà phải đi chép bài ư? Mà lại còn là của tên kia nữa,
cô hoàn toàn tự nghiên cứu và làm mà. À! Đúng rồi, lần trước cô để quên trên
lớp, hôm sau lên thì đã không còn trên bàn học nữa. Hóa ra là bị tên kia trộm.
Mà tại sao thầy lại nghi ngờ cô mà không phải là Hoàng Hiểu Vương? Chuyện này
hết sức vô lí, cô muốn khóc lên thật to để giải tỏa mọi oan ức nhưng không thể.
Mọi người nhìn cô hết đến ngạc nhiên rồi lại khinh thường. Cô quay lại nhìn Hoàng
Hiểu Vương, mặt hắn vênh lên cười ngạo nghễ. " Thật hèn hạ, hắn dám cậy
quyền cậy thế ở đây ư?"
- Em lên đây ngay cho tôi!
Dương Lạp bối rối, hai
chân không hề muốn bước nhưng đây là mệnh lệnh của thầy giáo, cô không thể
không nghe lời được. Đi từng bước chậm rãi lên bục, Dương Lạp tưởng như mình
đang bước vào miệng hố lửa, trong người nóng như lửa đốt. Quay mặt xuống nhìn
lớp học đăm đăm, ai cũng có thể nhận ra là cô đang nhìn Hoàng Hiểu Vương một
cách nảy lửa. Lúc này, hắn ta ngồi phịch xuống, úp mặt xuống bàn ngủ ngay.
- Hành động của em làm tôi và cả lớp vô cùng xấu hổ,
em nghĩ mình xứng đáng với danh hiệu học sinh xuất sắc hay không? Không thể tha
thứ được, em mau xin lỗi cả lớp ngay, Dương Lạp Lạp.
Dương Lạp vẫn đứng im,
hai mắt không hề chớp, cũng không mở miệng nói câu gì. Cô nghĩ chẳng làm gì sai
mà phải xin lỗi cả. Có lẽ người ta sẽ nghĩ tại sao cô không lên tiếng nhưng khi
đã vào thế bị động như Dương Lạp, những điều đó bị coi như ngụy biện vô căn cứ.
- A…em đùa tôi phải không? Em ngoan cố không chịu nhận
hả? Đây, em nhìn đi, hai bài giống hệt nhau.
Vừa nói, thầy Đường vừa
ném xấp giấy vào người Dương Lạp. Cô cúi xuống nhặt lên xem, quả thật giống y
chang, không sai một chữ, chỉ khác cái tên là Hoàng Hiểu Vương mà thôi. Đôi tay
cô run run, khói đầu bốc lên nghi ngút…
" Tên khốn Hoàng Hiểu Vương!" – Cô chỉ muốn
hét lên như thế.
- Sao? Vỡ lẽ rồi hả? Em úp mặt ngay vào bảng cho tôi.
– Thầy Đường tối sầm mặt mũi, thét lên như lửa.
Dương Lạp làm theo thật,
quay người vào bảng, thầy giáo vơ vội chiếc roi trên bàn, đánh chan chát vào
bắp chân cô. Chắc phải đau đớn lắm, Dương Lạp mím chặt môi đến mức trắng bệch,
khuôn mặt đỏ bừng bừng cố ngăn cho nước mắt chảy ra, hai tay bấu chặt vào gấu
váy. Mồ hôi tuôn nhễ nhại khắp cơ thể, mái tóc dài đen dính cả vào mặt, trông
hết sức đáng thương. Nhưng cô vẫn không nhỏ lấy một giọt nước mắt, khóc lúc này
là một sự nhục nhã, là tự nhận mình đã làm việc tồi tệ đó.
Dưới lớp trở nên ồn ào, cứ mỗi tiếng roi
là một lần giật mình của tụi con gái, có một vài tên vô nhân tính còn lấy điện
thoại ra quay lại cảnh tượng hiếm có. Lúc này Hoàng Hiểu Vương mới ngẩng mặt
lên, sững sờ, lông mày hắn nhíu lại, cau vào tức giận. Không biết vì sao nhưng
hắn nhìn thầy giá
