XtGem Forum catalog
Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại

Kẹo Đã Mở Không Thể Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324805

Bình chọn: 9.5.00/10/480 lượt.

ật tốt mà cô lại phải khổ cực như vậy chứ?

Mạnh Nhược Kiều nhìn biệt thự trước mắt, không nhịn được than thở, chỗ này cô cũng không phải không quen, nhà họ Mạnh ở gần đây, cách mấy con đường là đến mặc dù hai năm không trở lại, nơi này cũng chẳng thay đổi gì.

Cô bấm chuông: “Tổng giám đốc, tôi đến rồi!”

“Vào đi!” Chuông điện truyền đến giọng trầm thấp, cánh cửa sắt hoa văn trạm trổ mở ra.

Cô đi vào biệt thự, cũng không còn tâm trí thưởng thức vườn hoa, bước tới cửa chính, ngay lúc cửa mở ra.

“Không tệ lắm, không có đến muộn.” Phạm Sĩ Hách dựa vào của, anh chỉ mặc chiếc quần rộng màu vàng nhạt, cở trần, trên ngực vẫn còn nhỏ giọt nước, mái tóc đen ướt rủ xuống, khuôn mặt nam tính thoáng chốc có vẻ ngây thơ lại mê người.

Không ngờ anh sẽ như vậy mở cửa, Mạnh Nhược Kiều thoáng chốc sững sờ, kinh ngạc mà nhìn anh.

Mặc âu phục nhìn anh cao gầy, có lúc anh cuộn tay áo lên hoặc đem cởi mấy nút áo sơ mi mở ra, khi làm công việc thư kí được 3 ngày, thỉnh thoảng cô cũng liếc trộm đến, cộng thêm ở thị trấn nhỏ cô hay bồi dưỡng nhãn lực, nhìn ra được vóc dáng của anh quả thật không tồi.

Mà bây giờ chính mắt thấy, Mạnh Nhược Kiều nuốt nước miếng một cái, nửa thân trên trần trụi bền chắc mà tinh tráng, không có mỡ thừa, nhưng cũng không phải là quá nhiều bắp thịt, mà vừa vặn bền chắc da, mồ hôi từ trên làn da nâu này chảy xuống, a nha... Thực sự như kem tan chảy vào mùa hè.

Hơn nữa khó được nhìn anh trong hình dáng này, bình thường âu phục chỉnh tề, bây giờ mái tóc đen ướt mang một ít xốc xếch rủ xuống, gương mặt nghiêm túc trở nên nhu hòa dịu dàng, cộng thêm tư thái lười biếng của anh, cảm giác không giống Phạm Sĩ Hách mà cô từng quen.

Mạnh Nhược Kiều cảm thấy có điểm lạ, không nhịn được hít sâu, nhưng lại ngửi thấy trên người anh có mùi thơm, cô lập tức nín thở.

“Tại sao không nói chuyện?” Phạm Sĩ Hách khơi lên đôi lông mày rậm, anh còn tưởng rằng mặt cô sẽ nghiêm túc khó chịu đáp lời, nhưng đợi rất lâu, vẫn chỉ thấy cô nhìn anh chằm chằm đến ngẩn người.

Anh nhìn chính mình một cái, thấy cô vẫn còn ngẩn người, cánh môi nâng lên đùa giỡn, cười, dựa vào hướng cô, bàn tay mơn trớn mặt của cô.

“Em vợ thân yêu, đây không phải lần đầu tiên em nhìn thấy thân thể của người đàn ông đấy chứ?” Cho nên mới bị sợ đến mức nói không ra lời?

Anh đột nhiên đến gần, mới vừa tắm rửa xong mùi thơm càng đậm, hơn nữa hòa lẫn nam nhân nóng rực, Mạnh Nhược Kiều thoáng chốc giật mình, vội vàng lui về phía sau.

“Không, không phải!” Cô đỏ mặt, có chút hốt hoảng đáp lời, mắt đẹp không biết lại dao động, không dám nhìn về phía anh. “ Hừ, anh cho rằng thân thể anh đẹp lắm sao? So với anh, tôi đã nhìn nhiều hơn thế rồi.”

Làm ơn đi, tôi mỗi ngày gọi thị trưởng đi làm, mỗi ngày đều đi ra đạo quán, cũng không phải là chưa xem qua thân thể của người đàn ông, vóc người so với anh còn tốt hơn nhiều, cô làm gì nhìn đến sững sờ chứ?

Phạm Sĩ Hách khẽ lay con mắt, âm thanh trầm thấp: “Thật sao? Nghe có vẻ em vợ có kinh nghiệm rất phong phú thì phải?”

“Mắc mớ gì tới anh!” Trong lời nói của anh ta có ý giễu cợt, để cho cô ngước mắt trừng anh, đối với anh không lộ ra nụ cười tươi cười gì cả. “Anh rể yêu quý, em vợ có kinh nghiệm phong phú hay không chả liên quan tới anh, chị của em mà kinh nghiệm phong phú thì đó mới là chuyện anh nên chú ý.” Nói xong, cô đẩy anh ra, tự mình bước vào phòng.

Cô tự mình cởi giày, bước lên sàn nhà đá cẩm thạch sạch sẽ sáng ngời, liếc qua căn nhà, phòng ốc thiết kế rất đơn giản, màu trắng với đen kết hợp, hàng rào phân biệt rõ ràng rồi lại dung hợp lẫn nhau, nhìn ra được đây là thiết kế danh gia, chỉ tiếc đây không phải là trọng điểm.

“Nơi nào cần quét dọn?” Cô nhìn một chút, rất sạch sẽ nha!

“Nơi nào bẩn mà cần.” Thân thể ấm áp đột nhiên dính vào phía sau cô, anh nói chuyện thả ra hơi thở thổi vào lỗ tai của cô.

Mạnh Nhược Kiều sợ hết hồn, vội vàng nhảy ra, hốt hoảng đỡ lỗ tai: “Phạm Sĩ Hách, nói chuyện thì anh cứ nói, dán sát vào tôi như vậy làm gì?”

“Mạnh tiểu thư, ai dạy cô cứ đứng ngăn ở cửa trước vậy?” Phạm Sĩ Hách liếc cô một cái, thấy bộ dạng cô đề phòng, buồn cười nhếch môi: “Thế nào? Em cho rằng tôi sẽ đối với em làm gì sao?”

“Ai biết!” Mạnh Nhược Kiều hướng anh hừ tức. Phạm Sĩ Hách đột nhiên cười hừ, tròng mắt đen hướng về phía cô, nhìn trên dưới một cái: “Tôi rất kén chọn.” Sau đó liền lượt qua cô, tiến vào phòng bếp.

Nói lời này có ý gì? Còn nữa, ánh mắt kia là gì vậy?

Mạnh Nhược Kiều cúi đầu nhìn bản thân, cô hôm nay mặc chiếc áo không tay màu đỏ tương xứng với quần màu trắng, ăn mặc sát thân người, lộ ra những đường cong xinh đẹp, cô rất tự tin với vóc dáng của mình, lồi lõm không thiếu, anh là cái gì mà xem thường chứ?

Cô tỏa sáng rực rỡ xinh đẹp như vậy, mà không thiếu người theo đuổi nha!

Hử? Mạnh Nhược Kiều cau mày. “Kỳ quái, mình quan tâm tới lời nói này làm gì? Kén chọn thì càng tốt, tôi đây cũng rất kén ăn nhá!” Cô hướng về phía phòng bếp hừ nhẹ.

“Đứng ở đó làm gì? Còn không qua đây làm bữa sáng.” Phạm Sĩ Hách từ phòng bếp đi ra, bưng lý trà ngồi vào bàn ăn bên cạnh: “Trước hết pha