ng phải Tần Khải, cô chưa kịp cảm khái thế giới thật nhỏ, lại đụng người quen, một giọng nam thô dày đang ở sau lưng vang lên, "Ah, đây không phải là tiểu sư muội sao?"
Tiếu Tử Hàm xoay người lại, thấy rõ người tới là lão đại Hồng Diệp cùng túc xá Tần Khải năm đó, vội mỉm cười chào hỏi, "Sư huynh!"
Hồng Diệp vui vẻ chào đón, tễ mi lộng nhãn nhìn hai người, rồi sau đó lấy cùi chỏ đụng một cái Tần Khải, nhẹ giọng chế nhạo, "Cậu được lắm à? Khó trách mới vừa rồi tác hợp cậu cùng Thanh Thanh, cậu không chịu, tình cảm cũ phục nhiên rồi."
Hắn nói rất nhỏ, nhưng một chữ cũng lọt vào trong lỗ tai Tiếu Tử Hàm, cô lúng túng tằng hắng một cái, "Cái đó, bạn em còn đợi, em đi trước á!"
"Ah? Đi?" Hồng diệp kinh ngạc nhìn cô, không hiểu đây là sao đây?
Tiếu Tử Hàm đang muốn giải thích, Tần Khải đã ra ngoài giải vây. Hắn kéo qua bả vai Hồng Diệp, cười nói, "Đi nhanh đi, cậu còn thiếu bọn họ một chai bia!"
Hồng Diệp có ngu nữa cũng hiểu người trong cuộc không muốn nói chuyện nhiều, liền ha ha nói "Đúng nha đúng nha", tập tễnh bước cùng Tần Khải rời đi.
Trở lại bao sương, Tiếu Tử Hàm mới vừa ngồi xuống, điện thoại di động liền chấn động, cô móc ra vừa nhìn, là tin nhắn Tần Khải, "Hôm nay tụ hội bạn học, tất cả mọi người uống nhiều quá."
"Không có chuyện gì!" Cô trả lời, vừa định thu hồi điện thoại di động, tin nhắn lại đi vào, "Em bây giờ thân thể tình trạng không thích hợp uống rượu."
Cô nhìn chằm chằm điện thoại di động hồi lâu, muốn cùng hắn nói mình không có mang thai, lại cảm thấy đột ngột, cuối cùng liền nhắn, "Không có chuyện gì, em chỉ là dạ dày không thoải mái.
Điện thoại di động yên lặng thật lâu, Tần Khải mới trở lại, "Vậy cũng ít uống rượu, chăm sóc thật tốt mình."
Tiếu Tử Hàm nhấn xóa nội dung tin ngắn, để điện thoại trở về túi. Cũng không bao lâu điện thoại lại chấn động, cô kinh ngạc Tần Khải luôn luôn không phải là người không có chừng mực, nên hiểu cô không trả lời tin nhắn là ám hiệu chấm dứt đề tài, làm sao sẽ gọi điện thoại tới đây?
Tò mò lấy ra điện thoại di động, không phải tin nhắn. Trên màn ảnh một mã số xa lạ lóng lánh, cô nhận ở 喧 gây nhạc đệm ở bên trong, rống lớn quá khứ, "Uy? Ai vậy?"
"Chị dâu là em, Tống Bác ngạn!" Đối phương nói lên tên họ.
Không đợi cô lễ phép hàn huyên, Tống Bác ngạn liền trực tiếp nói, "Anh ba xảy ra chuyện, chị mau chạy tới bệnh viện!" "Anh ba xảy ra chuyện, chị mau chạy tới bệnh viện đi!"
Lời Tống Bác Ngạn giống viên đạn nặng ký, đem Tiếu Tử Hàm bối rối. Tiếng hát quanh mình 喧tựa hồ trong nháy mắt biến mất, chỉ có câu "Xảy ra chuyện" lặp lại ở trong đầu cô vang vọng. Cô sững sờ một hồi lâu mới từ đang trong choáng váng rút người ra, liền áo khoác cũng không cầm chợt lao ra bao sương, bỏ mọi người kêu gọi ở lại sau lưng.
Nhưng vừa chạy đến cửa liền bị một đôi tay kéo, "Tiểu Hàm? Thế nào? Em chạy đi đâu?"
Tần Khải nhìn cô chằm chằm mặt lo âu, cô gấp gáp quát, "Anh mau buông em ra, em muốn đi bệnh viện!"
"Bệnh viện? Đã xảy ra chuyện gì sao?" Tần Khải quấn chặt cánh tay của cô, "Em bình tĩnh một chút, đừng nóng vội!"
Tỉnh táo, cô thế nào tỉnh táo? Tống Bác Ngạn chỉ nói cho cô Chung Soái hiện đang ở phòng giải phẫu cấp cứu, gọi cô nhanh đi, cô không biết đã xảy ra chuyện gì, còn có hắn không phải đang thi hành nhiệm vụ sao? Tại sao phải về Bắc Kinh, có phải hay không. . . . . . Cô không dám nghĩ, hình ảnh quân dân cùng Hải Tặc giao chiến tràn ngập ở trong đầu, cô liền run lẩy bẩy.
Tần Khải thấy cô che đầu run không ngừng, cũng không hỏi tới nữa. Kéo lại cổ tay cô ngăn lại xe taxi, nhét cô đi vào, hỏi nữa, "Bệnh viện nào?"
Trong sự sợ hãi Tiếu Tử Hàm sửng sốt thật lâu mới phản ứng được hắn là đang hỏi mình, vội nói lên địa chỉ bệnh viện.
Đường từ Ung Hòa cung đến Tây Tứ không tính là thông suốt, Tiếu Tử Hàm gấp đến độ luôn thúc giục tài xế nhanh lên một chút, Tần Khải chỉ đành phải ấn chặt tay của cô nhỏ giọng an ủi, "Cũng nhanh đến, đừng nóng vội." Về sau lại dời đi lực chú ý của cô, "Biết tại khoa nào không?"
Tiếu Tử Hàm lắc đầu một cái, run lên nửa ngày mới tìm ra điện thoại của Tống Bác Ngạn, nhưng điện thoại không ai bắt, gấp đến độ cô thẳng rơi nước mắt.
Tần Khải nhìn cô lặp lại không ngừng nhấn gọi lại, đau lòng mà mạnh mẽ giựt lại điện thoại di động từ trong tay cô, trấn định nói, "Đừng gọi nữa, nói không chừng hắn đang gọi cho em."
Kết quả hắn mới vừa cúp điện thoại, điện thoại Tiếu Tử Hàm liền ứng tiếng vang lên. Chỉ là, không phải Tống Bác Ngạn mà là Chung Mộ Viễn.
Tiếu Tử Hàm vội tiếp, vừa - kêu một câu"Cha, Chung Soái, anh ấy. . . . . ." Liền khóc không thành tiếng.
Điện thoại bên kia thanh âm tỉnh táo mà trầm ổn, "Chúng ta biết, đang đi đến bệnh viện, con đang ở đâu?"
Tâm tình khẩn trương rầu rỉ khiến Tiếu Tử Hàm khóc đến nói không ra lời, Tần Khải thấy thế vội đem điện thoại lấy tới, vội nói, "Bác trai, con là bạn cô ấy, chúng con đang trên đường tới."
Chung Mộ Viễn báo cho vị trí phòng giải phẩu, cũng dặn dò Tần Khải đem Tiếu Tử Hàm an toàn đưa đến bệnh viện rồi mới cúp điện thoạ