chừ có nên đi xuống hay không thì giọng điệu Chung Soái bỗng dưng lại thay đổi, anh vô cùng nghiêm túc, thậm chí là e ngại, bộ dạng giống như bị giáo huấn, đối phương không biết nói cái gì, chỉ thấy chân mày anh càng ngày càng nhíu chặt, thật lâu mới miễn cưỡng đồng ý một câu "được!"
Cúp điện thoại Chung Soái sờ lên cằm suy nghĩ sâu xa, quay người lại mới phát hiện vợ mình đang đứng ngay cầu thang.
Biết cô đã nghe thấy anh nói chuyện. Anh cười chua xót, giang hai cánh tay, ý bảo cô đi xuống, "Anh làm em tỉnh ngủ sao?"
Tiếu Tử Hàm lắc đầu, chậm rãi đi tới bên cạnh anh, trầm mặc một hồi rốt cuộc không nhịn được hỏi, "Chung Soái, có phải ba mẹ anh…không chấp nhận em?"
Chung Soái ôm cô thật chặt trong ngực, cằm đặt trên đỉnh đầu cô, "Tiểu Hàm, họ chỉ là tạm thời không chấp nhận nổi việc anh đã kết hôn thôi!"
"Anh không nói cho họ biết chuyện chúng ta kết hôn sao?"
"Ừ."
"Tại sao vậy?"
"Tình cảm chúng ta chưa ổn định, anh không muốn bị đem ra ngoài ánh sáng để rồi tất cả sẽ kết thúc!"
"Tại sao?" Cô cảm thấy có rất nhiều vấn đề khó hiểu, hàng vạn câu hỏi vì sao trong đầu !
Chung Soái chần chừ thật lâu mới chậm rãi nói, "Gia đình của anh rất đặc biệt, vì vậy suy nghĩ của họ cũng rất đặc biệt."
"Đây là ý gì?" Cô càng nghe càng thấy mơ hồ.
Chung Soái không trả lời, chỉ mở ti vi và liên tục chuyển kênh, cuối cùng dừng lại ở một kênh văn nghệ, chỉ vào người ở bên trong hỏi, "Tiểu Hàm, em biết bà ấy không?"
Tiếu Tử Hàm bị anh làm cho khó hiểu, trên màn hình là một nữ ca sĩ nổi tiếng, cô không hiểu tại sao anh lại đi hỏi vấn đề ngốc nghếch này.
Thấy vẻ mặt mờ mịt của cô, Chung Soái cười khổ nói ra, "Bà ấy chính là mẹ anh!"
Tiếu Tử Hàm kinh ngạc đến mức muốn rớt luôn quai hàm!
Thật lâu sau cô mới nghe được rõ ràng giọng nói run rẩy của mình, "Chung Soái anh đừng nói đùa!"
"Anh không nói đùa, em nhìn kỹ một chút, có phải hai người bọn anh rất giống nhau hay không?"
Cô ngó người phụ nữ đoan trang trên ti vi, rồi lại ngắm vẻ mặt thành thật của anh! Càng nhìn càng thấy giống, đặc biệt là miệng và cằm, giống như một khuôn đúc ra, từ trước đến giờ sao cô lại không cảm giác được điều này vậy.
"Nhưng. . . . . ." Cô nhìn lại người trên màn ảnh, chợt kinh ngạc nhìn chằm chằm anh, "Anh lừa em, anh đã đồng ý sẽ không lừa dối em!"
Chung Soái đã sớm đoán được sau khi nói ra, cô sẽ tức giận, nhìn cô gấp đến mức đôi mắt đỏ hoe, xoay người muốn đi, anh hoảng sợ vội vã ôm lấy cô, không ngừng giải thích, "Thật xin lỗi, em nghe anh nói, anh không phải cố ý lừa gạt em, tiểu Hàm, cầu xin em, ngàn vạn lần đừng tức giận, ban đầu anh không nói thật là vì không muốn cho em thêm gánh nặng, sợ em bận tâm gia đình anh, sẽ không muốn kết hôn với anh."
Nhìn người trong ngực không hề giãy giụa nữa, Chung Soái Nhất hít một hơi nói tiếp, " Hôm đó em nói không cho phép anh lừa dối em, anh nghĩ sẽ nói cho em biết, nhưng lúc đó tinh thần em lại không ổn định, anh không muốn kích thích em thêm nữa. Nhưng anh thề, anh đã định hai ngày nữa sẽ nói cho em biết, thật đấy. . . . . . Bà xã, em tha thứ cho anh được không?"
Tiếu Tử Hàm thở phào gật đầu, suy nghĩ một chút giải thích của anh không phải không có lý, nhưng trong đầu chuyện gia thế của anh như trái bom nổ tung, cô thực sự không thể tin nổi người phụ nữ kia chính là mẹ chồng mình, khó trách anh nói gia đình mình đặc biệt, thật sự đúng là rất đặc biệt. Không đúng, đó là mẹ anh, vậy ba anh đâu? Cô cũng nhớ rõ địa vị của người phụ nữ kia chính là lãnh đạo cấp cao.
Cô túm lấy tay Chung Soái, khẩn trương hỏi, "Ba anh là ai?"
"Chung Mộ Viễn!"
"Ông ấy làm gì?" Cái tên này hình như cô đã từng nghe qua ở đâu đó.
Chung Soái cảm thấy trên tay truyền tới sự run rẩy, do dự không biết nói thế nào.
"Anh không cần trả lời, em nhớ ra rồi. Là Chung Bộ trưởng?" Cô tuyệt vọng nói.
Khó trách cái tên này lại nghe quen thế, là lãnh đạo bộ tài chính, bọn họ truyền nhau đọc tài liệu của Đảng đều có bài phát biểu của ông, thỉnh thoảng trên trang web lãnh đạo mục tin tức cũng xuất hiện tên ông.
Gia đình như vậy thật sự quá đặc biệt! Cô chợt hiểu tại sao ngay từ đầu Chung Soái lại cố giấu giếm nguyên nhân như vậy. Nếu như lúc bắt đầu đã biết gia thế của anh hiển hách như vậy, đánh chết cô cũng không đồng ý gả cho anh.
Làm thế nào đây? Hiện tại cha mẹ chồng không thích cô, cứ tưởng rằng gả cho Chung Soái là tìm thấy hạnh phúc, ai biết được cửa nhà quyền quý lại phức tạp đến vậy, không biết bao nhiêu chông gai, đang chờ cô phía trước đây? Không nói đến việc xuất thân của cô không xứng với gia đình quyền quý, mà riêng chuyện cô đã ly dị cũng đủ khiến nhiều bậc cha mẹ không cách nào tiếp nhận nổi, huống chi gia đình bọn họ như vậy.
Lại nghĩ tới vì cô mà Chung Soái cùng người nhà giận dỗi, cảm giác bản thân có lỗi rất lớn, cô nghĩ đến chuyện buông tay.
"Chung Soái, nếu không. . . . . ."
"Em đừng nghĩ gì hết." Biết nội tâm cô đang xáo trộn, Chung Soái vội vàng ngắt lời cô.
"Bỏ ngay ý tưởng trong đầu em." Hắn híp mắt, nhỏ giọng cảnh cáo. Sau đó kéo ta