cuốn Điều răn nhi nữ không?
- Hả? Có. Đương nhiên là có.
- Bán hết cho tôi.
- Công tử cần nhiếu cuốn Điều răn nhi nữ như vậy làm gì?
- Hừ! - Cái thứ cản trở đường tình của người ta ấy, lại còn có tác dụng khác sao?
- …
- Từ đầu đến cuối, đám nữ nhân chuẩn mực đều đáng ghét! - Hắn buông ra một câu cảm khái rất gian phu.
Hạnh đỏ vượt tường được một nửa, kẻ đứng ngoài mệt mỏi đợi chờ.
Làm nữ nhân thật khó, làm một hiền thê càng khó hơn. Bên kia gian phu còn
đang tức giận về sự phân biệt đối xử của nàng thì bên này lão gia không
tán đồng chuyện đàn ông đợi đàn bà, đã đứng ở cổng nhà Tam điện hạ chuẩn bị nổi khùng.
Thập cửu điện hạ mặc bộ triều phục màu tím sẫm, khoác một chiếc áo choàng
lông màu đen đứng ngoài cổng nhà tam huynh của mình mà không hề bước
vào, vẫn cố đợi người đàn bà của mình đến sau. Cuối cùng, với bộ mặt hậm hực, hắn tựa vào tường, khoanh tay trước ngực trước ánh nhìn của Tam
điện hạ và hai gia đinh đón khách.
Chỉ đến khi nữ nhân khốn khổ kia dắt theo ba con chó thở hổn hển chạy đến
trước cổng phủ, nhìn hắn vò đầu thì điện hạ này mới lạnh lùng hỏi:
- Đi đâu thế?
- Ồ! Thiếp tuyệt đối không làm gì có lỗi với lão gia đâu. - Người đó lập
tức giơ tay lên xua khiến ba con chó đáng thương bị tay nàng kéo theo.
Ba con chó và một người chủ đều im lặng.
Thập cửu điện hạ dùng nét mặt lạnh lùng thẩm vấn:
- … Chẳng hạn như?
- Chẳng hạn như không kìm nén được trước cám dỗ chạy vào tiệm sách đọc
tiểu thuyết, chẳng hạn đọc đến đoạn nhân vật nam làm xong nói “Làm sao
ta có thể có được cả con người muội đây?” thì hưng phấn một chút, chẳng
hạn như không cẩn thận ngủ tựa vào vai người ta, chẳng hạn như…
- Hắn là ai? - Tốt lắm! Đã nói ra câu mấu chốt rồi. Thập cửu điện hạ nhướng mày cười tà ác.
- Ui da! Không phải Bạch…
- Bạch ư ? - Nào, ngoan ngoãn nói tên kẻ gian phu đó ra đi để hắn tiện chém đầu.
- … - Huynh đệ họ hàng đang đợi ở trong. Dù sao cũng nên giữ cho nàng một chút thể diện chứ. Nàng thật sự trong sạch, trong sạch mà. Nàng không
hề làm gì cả. Những ngày này, tinh thần của nàng đều bị giày vò rất thê
thảm. Xin hãy nể mặt nàng mà tha thứ cho nàng, bỏ qua cho nàng đi mà.
- Đừng nhìn ta như vậy. Lão gia ta không chấp nhận đâu. - Thập cửu điện
hạ đẩy kẻ đang vò đầu ra xa. Ánh mắt của nàng khiến cho địa vị lão gia
của hắn càng lúc càng cao.
Hắn đang định giáo huấn cho nàng một bài về điều răn nhi nữ, tiện thể tuyên bố tình yêu mà nàng giành được lúc trước đều không tính, tất cả phải
làm lại từ đầu thì bỗng thấy một chàng trai trẻ dẫn theo một thiếu phụ
trẻ đi về phía họ. Hắn không nói gì, kéo Long Tiểu Hoa đứng đối diện sát về phía mình, liếc nhìn chàng thanh niên đó. Chàng trai có tướng mạo
anh tuấn chỉ khoảng hai mươi mấy tuổi đang cúi mình chào họ:
- Điệt nhi xin kính chào Thập cửu thúc. Nghe nói Thập cửu thúc đồng ý đến dự yến tiệc, gia phụ rất vui nên đã sớm sai người chuẩn bị yến tiệc
trong đình. Sao Thập cửu thúc vẫn chưa vào thế ạ?
Chàng trai đó gọi thúc thúc rất tự nhiên, chẳng hề cảm thấy lúng túng về việc tuổi tác tương đương. Long Tiểu Hoa không biết phải nói thế nào. Hóa ra Cung Diệu Hoàng không phải đứa cháu duy nhất gọi hắn là thúc thúc. Cháu của lão gia nhà nàng rải khắp thiên hạ ư?
- Ta đang nói chuyện với thẩm thẩm của cháu. Không khí bên trong hơi trầm lắng. Lát nữa bắt đầu rồi chúng ta vào.
Chàng trai đó bàng hoàng. Dường như cậu ta không hề để ý đến Long Tiểu Hoa mà chỉ để ý đến ba con chó săn đang vây quanh Thập cửu điện hạ:
- Điệt nhi nghe nói Thập cửu thẩm một mình đến kinh thành tìm Thập cửu
thúc. Gia phụ thực sự rất khâm phục. Thập cửu thúc có người vợ hiền giúp đỡ chắc chắn vạn sự hanh thông. Đây là tiện thiếp của điệt nhi. - Cậu
ta giới thiệu người con gái phía sau.
Cô nương đó nhích một bước cung kính nói:
- Cháu dâu bái kiến Thập cửu thúc.
- Miễn lễ. - Hắn cúi đầu nhìn Long Tiểu Hoa đang chăm chú nhìn cô nương đó mà nói:
- Đây là Thập cửu thẩm của các cháu.
Bị gọi tên, Long Tiểu Hoa ngây người nhìn cô gái rõ ràng còn lớn hơn nàng
vài tuổi. Nàng cảm thấy vai vế này khiến mình choáng váng. Cô nương đó
liếc nhìn ba con chó đeo làn rau rồi nhìn Long Tiểu Hoa ăn mặc chẳng có
gì đặc biệt thì nhỏ nhẹ nói:
- Cháu dâu bái kiến Thập cửu thẩm.
- Ờ… Thiếp có cần nói gì không? - Thấy người ta cung kính như vậy, nàng
không biết nên phản ứng thế nào, chỉ ngẩng đầu nhìn lão gia nhà mình.
Long lão gia bỗng bật cười đẩy vai nàng an ủi:
- Nàng muốn nói gì thì cứ nói đó. - Nàng cũng không cần phải cung kính với cháu trai và cháu dâu mà.
Muốn nói gì thì cứ nói đó ư? Trưởng bối nhận lời chào đều nói:
- Ái chà! Ngoan lắm, ngoan lắm! Không cần đa lễ. Ha ha ha ha! - Long Tiểu Hoa nở nụ cười nói.
Ồ! Tại sao nàng lại cảm thấy cô nương đó đang nhìn nàng tức tối nhỉ? Nàng
không hề để ý chuyện cháu dâu hơn mình vài tuổi mà. Lại còn trừng mắt
nhìn nàng nữa chứ. Hay dở mặc kệ, trong tay nàng có ba con chó, không nể mặt nàng cũng không được.
- Thập cửu thúc và Thập cửu thẩm vào trong sớm nhé. Điệt nhi xin phép cáo lui. - Chàng trai
