Duck hunt
Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328640

Bình chọn: 7.5.00/10/864 lượt.

ô gái nhỏ sống

rất nội tâm, không thích nói nhiều trước kia hiện giờ đã có thể ôm bà

vào lòng rồi. bà cười: “Tử Quan, mẹ hiện giờ chẳng còn tâm nguyện nào

nữa! Chỉ mong lần sau con đến có thể đưa bạn trai cùng đi.”

Gió thu lặng lẽ thổi tới làm tung bay vạt áo cô, Tang Tử Quan bỗng

thấy đôi mắt cay cay, cô gật đầu, đồng ý với bà lão: “Được ạ.”

Buổi tối gặp lại Phương Tự trong nhà trọ, cô nàng có vẻ rất mệt: “Cuối cùng cũng giúp cậu làm xong chuyện này.”

“Làm việc công đức tốt mà.” Tang Tử Quan vỗ gối, ý bảo bạn nằm xuống nghỉ ngơi.

“Này, cậu xem tin tức chưa?” Phương Tự kéo chăn lên tận cổ, thoải mái giở mình một cái, “Ông xã mới ly hôn của cậu…”

“Sao?” Tang Tử Quan có vẻ rất thờ ơ.

“Hình như đã có bạn gái mới rồi.” Phương Tự nói rồi liếc nhìn bạn.

“Đâu có gì liên quan đến tớ?” Tang Tử Quan chớp mắt một cái.

“Thực ra anh ta là một người rất khó hiểu, lặng lẽ tài trợ cho viện

phúc lợi của cậu… Thế mà đôi khi lại quá tàn khốc, nhỉ?” Phương Tự cảm

thán một tiếng “Lạc Lạc thì sao? Cậu đã gặp nó chưa?”

Sắc mặt Tang Tử Quan tái nhợt, lắc đầu bối rối, đã mấy tháng nay cô

dường như lúc nào cũng tự nhắc nhở mình đừng nhớ con gái nữa, vì mỗi lần nhớ tới con bé, cô sẽ lập tức trở nên yếu đuối đến độ chỉ muốn khóc

thỏa thích một trận.

“Thôi, lo xong chuyện này, ngày mai tớ sẽ về Văn Thành!” Phương Tự

thoải mái lăn mình một cái: “Còn cậu thì sao? Cổ đông lớn nhất công ty?

Bao giờ định đi làm đây?”

“Tớ sẽ về với cậu!” Tang Tử Quan cười nói: “Đương nhiên không phải làm không công đâu nhé.”

Công ty thương mại nước ngoài của Phương Tự đã bắt đầu đi vào hoạt động.

Tang Tử Quan nghỉ ngơi hơn hai tháng cuối cùng cũng quay lại với công việc. Quy mô công ty không phải quá lớn nhưng những nhân viên trong đó

đều là người trẻ tuổi, căng tràn sức sống, lúc làm việc thì cùng nhau cố gắng, lúc tan sở thì cùng đi dạo phố hát karaoke, nội bộ không lục đục. Lúc ở cùng nhau cũng khá hòa hợp.

Công việc hành chính nội bộ trong công ty đều do Tang Tử Quan và một

người trợ lý nữa phụ trách, vì đây là mảng cô có kinh nghiệm nên mọi

việc khá thuận buồm xuôi gió. Việc lớn việc nhỏ trong công ty, đồng

nghiệp chỉ cần nói một tiếng, là coi như không cần phải hỏi thêm câu “Đã hoàn thành hay chưa” nữa. Ai cũng rất yêu quý cô, thậm chí còn có vài

đồng nghiệp nam muốn tiến tới với cô nên cứ đi tìm hiểu, hỏi han xem

Tang Tử Quan cô đã có bạn trai chưa.

Nói chuyện công việc trên điện thoại xong, Phương Tự còn không quên

trêu chọc Tang Tử Quan: “Tớ phải hỏi là cậu quá cao giá hay đám đàn ông

ấy quá nhà quê?”

Tang Tử Quan bật cười, trong xã hội hiện nay, tốc độ lan truyền tin

tức thật là đáng sợ! Trong nháy mắt người đi trà lạnh, ai còn chú ý đến

Tiêu phu nhân mấy tháng trước giờ đã ly hôn trong im lặng, còn nam chính cũng đã tìm được bạn gái mới và cùng cô ta đi tham dự mọi hoạt động

công khai?

“À này, Tử Quan, hôm qua Kiều Lâm nói với tớ có một đơn đặt hàng, có

ấy có vẻ rất chắc chắn, tớ liền bảo cô ấy đem vào cho tớ xem…”Phương Tự

khá do dự, “Thực ra giá cả mà đối phương đưa ra rất ổn, phương thức làm

việc cũng không có vấn đề gì, có điều… đó là một công ty con của tập

đoàn Thượng Duy, tớ chỉ sợ…”

Nếu lúc này Phương Tự ở trước mặt cô, Tang Tử Quan nhất định sẽ bất

mãn lườm cô nàng một cái thật sắc, “Bây giờ kinh doanh khó khăn, hai bên đều ép giá, cậu mở công ty này cũng không dễ dàng gì, đừng vì tớ mà bỏ

lỡ cơ hội.”

“Công ty của Tiêu Trí Viễn… Tớ chỉ sợ anh ta đã biết.”

“Tớ cũng hiểu một chút về Thượng Duy, giấy tờ mỗi ngày thư ký mang

đến cho anh ta xét duyệt chồng chất như núi, anh ta căn bản là không rõ

lắm tình huống của những công ty con đâu… cùng lắm là lúc họp tổng kết

cuối năm được nghe báo cáo qua loa thôi.” Tang Tử Quan bình thản nói:

“Cậu đừng có cho mình thông minh, bảo Kiều Lâm xúc tiến nhanh lên đi.”

“Vậy được.” Phương Tự gật đầu, lầm bầm: “Tớ chỉ lo lắng cho cậu mà thôi.”

“Được rồi, được rồi, lát tớ ra sân bay đón cậu.” Tang Tử Quan cười, “Đã tưởng tượng ra được khuôn mặt lúc này của cậu rồi nè.”

Vì sắp hết quý nên tình hình công ty khá bận rộn, vừa cúp máy bàn thì di động lại đã đổ chuông. Tử Quan nghe máy, là Kiều Lâm gọi tới: “Cứu

mạng đi! Vừa mới nhận được điện thoại của sếp, nói là có một hợp đồng có thể ký được nhưng tớ vẫn đang ở bên ngoài, chưa về công ty, báo giá đã

làm xong hết rồi, hạn cuối của đối phương chính là ngày hôm nay, cậu

giúp tớ mang sang đó được không?”

Tang Tử Quan đương nhiên nói “không thành vấn đề”, tìm thấy túi tài

liệu trên mặt bàn Kiều Lâm, cô ghi lại địa chỉ đối phương rồi xuất phát. Vì sắp là giờ tan sở nên khi đến được bên kia đã là hơi muộn, cô áy

náy: “Cô Trác, xin lỗi đã đến muộn, đường đông quá ạ.”

“Gọi tôi là Trác Sam là được rồi.” Cô gái trẻ mím môi cười, “Không sao, dù sao cũng không có vấn đề gì.”

Thực ra lúc này trong đại sảnh đã không còn ai nữa, Tang Tử Quan cùng cô ta bước vào một buồng thang máy, lúc ấn số, cô dừng lại một lát, hỏi đối phương: “Cô Trác, cô có việc bận à?”

“Không…” Trác Sam vội phủ nhận, “Không bận gì cả.”

“Có hẹn