nhất chính là… bị người ta khống chế.”
Trác Sam đứng trên vỉa hè nhìn chiếc Lexus ấy rời đi, nước mắt bỗng
dưng không khống chế được mà rơi xuống… nếu cô không tự cho mình là
thông minh thì có lẽ đã không phải nhận kết cục này.
Nhưng trên thực tế, cô đã dự liệu được kết cục này từ lâu… Một người
tính toán trong tình yêu đương nhiên sẽ không có kết cục tốt đẹp, nhưng
cô không phải người như vậy… mà là, anh không hề yêu cô.
Từ lúc Tiêu Trí Viễn thả Trác Sam xuống xe, chân anh dường như không
hề rời khỏi chân ga. Anh biết hiện nay Tang Tử Quan đang ở đâu, tựa như
chẳng cần tốn tí sức lực nào thì anh đã tìm được khu nhà ấy, anh chạy xe đến tận dưới lầu.
Đèn trên tầng năm vẫn chưa bật chứng tỏ là người vẫn chưa về đến nhà. Tiêu Trí Viễn ngồi trên xe, có chút sốt ruột bèn xuống xe, đi tới cửa
hàng tạp hóa gần khu nhà mua một lon bia. Lon bia rất lớn, 500ml nhưng
mới uống vài ngụm đã cạn thấy đáy, uống hết lon bia này trong thời tiết
lạnh giá của mùa đông, anh lập tức cảm thấy vô cùng tỉnh táo. Anh đi
thẳng đến sân khu nhà, cuối cùng cũng trông thấy xe của Tang Tử Quan.
Trong một khu nhà nửa cũ nửa mới, vị trí đỗ xe không nhiều, Tang Tử
Quan trong bóng tối phát hiện ra đã có một chiếc xe lạ chiếm đóng vị trí đỗ xe của mình, vừa định xuống xe nhìn biển số thì lại bị bất ngờ.
Chiếc xe này rất quen thuộc với cô.
Còn chủ nhân của nó thì đã đứng ngay sau lưng cô, nhìn cô bằng ánh mắt bình thản: “Dạo này có khỏe không?”
Một câu nói đúng theo kiểu khuôn mẫu sáo rỗng.
Tang Tử Quan cười: “Tôi có khỏe không cũng không cần anh quan tâm.
Nhưng Tiêu Trí Viễn, hình như anh rất ổn đấy nhỉ!” Cô lập tức chuyển mục tiêu, “Mặc kệ bạn gái mới mà chạy đi tìm vợ cũ thế này, có phải là có
gì đó không phù hợp không?”
Lòng bàn tay anh vẫn còn hơi lạnh của lon bia, bất giác hít sâu một
hơi, nghe thấy giọng nói mình chất đầy vẻ kiềm chế và buồn rầu: “Em biết là anh tới giải thích với em mà.”
Tang Tử Quan ngẩng đầu lên: “Yên tâm đi, chuyện này tôi không phải
mới gặp lần đầu. Hơn nữa, hiện giờ chúng ta cũng chẳng là gì của nhau
cả, anh không cần giải thích với tôi làm gì.”
Tiêu Trí Viễn cứng đờ đứng như trời trồng ở đó. Gió lạnh thổi qua, cô không tự giác run lên một cái: “Làm phiền anh lái xe đi chỗ khác, nơi
đỗ xe của tôi đã bị anh chiếm mất rồi.”
Anh im lặng một hồi rồi xoay người đi vào xe, chậm rãi đánh lái rời xe đi.
Lúc hai chiếc xe giao nhau, Tang Tử Quan lơ đãng liếc nhìn vào phía
ghế lái của chiếc Lexus, tay anh nắm chặt lấy vô lăng, môi mím chặt như
đang kiềm chế điều gì. Còn mặt anh… rõ ràng là rất thiếu sức sống, trắng bệch đáng sợ, lờ mờ còn có thể trông thấy có giọt mồ hôi chảy xuống
thái dương.
Tang Tử Quan do dự một lát, cuối cùng vẫn chạy tới, gõ nhẹ cửa xe: “Lại đau dạ dày à?”
Tiêu Trí Viễn nhìn cô một cái thật chăm chú, dường như phải rất kìm
nén mới có thể khiến ngữ điệu nghe bình thường một chút: “Vẫn khỏe.”
Tang Tử Quan trầm mặc, lát sau giọng nói có chút dễ chịu hơn: “Có cần gọi điện cho trợ lý không?”
“Không.” Anh nhíu mày, vẫn còn cậy mạnh.
Tang Tử Quan giơ tay kéo cửa xe anh ra, mặt lạnh tanh: “Vậy lên nhà tôi uống ngụm nước đã.”
Anh không nói lời nào liền quay xe về chỗ để xe, Tang Tử Quan giơ tay cướp lấy lon bia trong tay anh, lắc lắc, đã hết hơn hai phần ba rồi. Cô quăng thẳng lon bia vào thùng rác, lên lầu trước.
Đèn hành lang được bật lên, Tang Tử Quan lấy chìa khóa mở cửa, đi
thẳng vào phòng bếp đun nước, rồi thản nhiên nói: “Tự ngồi đi, lạnh thì
bật điều hòa lên.”
Tử Quan rót cho anh một chén nước ấm trước tiên, sau đó lại quay vào
bếp nấu bát mì, bưng ra đặt lên bàn trà, ý bảo anh hãy ăn đi. Trong
phòng bật điều hòa rất ấm, hơn nữa đã uống hết cả chén nước nóng lên sắc mặt anh đã tốt hơn nhiều, chậm rãi cúi đầu ăn mì.
“Cô gái kia vẫn là sinh viên phải không? Anh đưa cô ta về trường chưa?” Tang Tử Quan ngồi xuống cạnh anh, lơ đãng hỏi.
Trong miệng anh vẫn còn mì, nhồm nhoàm “Ừ” một tiếng, “Chia tay rồi.”
Tang Tử Quan cười lạnh, “Nếu ngay từ đầu đã không thích thì đừng có trêu đùa người ta như vậy.”
Tiêu Trí Viễn rất chăm chú nhìn Tang Tử Quan một cái thật sâu, trong
giây phút đó, đôi mắt lại sóng sánh: “Anh không thích những cô gái tự
cho mình là thông minh.”
Tử Quan cười như không, dắt tóc lên mang tai: “Phải rồi, anh không ăn cơm trên máy bay à? Thời tiết lạnh thế này, bụng rỗng không thể uống
bia, có thấy khó chịu không?”
Trên mặt Tiêu Trí Viễn là một lớp đỏ ửng rất không bình thường, nuốt
miếng mì trong miệng xuống cổ họng, hệt như một đứa trẻ đang giận dỗi,
ném đũa lên mặt bàn: “Khó ăn chết được.”
Tang Tử Quan chưa kịp phản bác thì điện thoại trong túi đã đổ chuông, cô nhận máy “alo” một tiếng, không biết đối phương nói gì, cô vừa nghe
điện vừa đi vào phòng, còn khép cả cửa lại nữa.
Thật lâu sau cô mới ra khỏi phòng ngủ, vẻ mặt mệt mỏi: “Khuya rồi, dạ dày hết đau rồi chứ?”
Tiêu Trí Viễn nghe câu này biết ngay là lệnh đuổi khách, lúc đi đến
cửa, Tang Tử Quan chợt hỏi: “Mấy ngày nay Phương Gia Lăng khá chật vật.”
Anh nhìn cô một cái, “Thì sa