Pair of Vintage Old School Fru
Khi Đại Thần Gặp Đại Thần

Khi Đại Thần Gặp Đại Thần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328084

Bình chọn: 9.5.00/10/808 lượt.

vị tổng đại biên tập ở Lôi Đình rất nổi danh nha! Như Sam Thụ, Hạnh Hoa, Tùng Bách… Sam Thụ khẳng định không phải rồi, Tùng Bách nghe nói đã bốn mươi, có khi cũng đã kết hôn mất rồi, Hạnh Hoa thì sao nhỉ … A, tôi nghĩ ra rồi, còn có người là Trà nữa …”

Diệp Hân Mạch tâm tình đang ủ ê, bỗngnhiên bị mấy lời nói đùa vừa rồi làm cho lo lắng: “Anh ấy không phải đại biên tập…”

“…”. Một câu này khiến Tiểu Trà Trà bị đả kích không ít, chỉ thấy cô nàng tròn mắt, tay khẽ run run, nửa ngày nói không nên lời.

Hân Mạch đưa tay vén tóc ra sau tai, nhíu mày.”Sao vậy?”

Duy trì tư thế kinh hãi quá độ khá lâu, Tiểu Trà Trà mới chớp chớp mắt, tỉnh lại. “Cô… Là Mật Đại?”

Lần này, đến phiên Diệp Hân Mạch giật mình.”Hả?”

“Không phải đại biên tập thì chỉ có thể là tổng biên mảng tiểu thuyết tình cảm, mà bộ phận đó chỉ có duy nhất một tổng biên là nam… Trước đó vài ngày, tôi có nghe nói vị tổng biên đó và Mật Đại…” Tiểu Trà Trà rốt cục thu tay về, trong tròng mắt đã đầy hưng phấn và mong đợi.”Hề Hề… À không, cô thực sự là Mật Đại sao? Thật sao, thật sao?”

“Uh.”

“Ôi trời ơi!!” Tiểu TràTrà hung hăng vỗ trán.”Hề Hề, cô thật quá đáng nha! À, không, Mật Đại… Sao cô có thể lừa tôi chứ?! Hề Hề, cô… À không,là Mật Đại…”. Tiểu Trà Trà lâm vào trạng thái hưng phấn quá độ, nói năng lộn xộn hết cả.

“Tôi không có lừa cô mà.”

Tiểu Trà Trà chớp chớp mắt, hồi tưởng lại quãng thời gian từ khi quen biết đến nay cô nàng quả thật chưa từng nói tên mình là gì, rốt cuộc là ai… Ngược lại, chính mình lại là kẻ luôn mồm kêu Hề Hề không ngừng nghỉ thì không khỏi nhăn mặt..”Nhưng cô cũng không thể để mặc tôi hiểu lầm, cái gì cũng không nói thế chứ!”

Diệp Hân Mạch khẽ cười cười, tầm mắt lại hạ xuống bên chén trà, nhấp một ngụm nhỏ.

“Nên làm thế nào để anh biết rằng em yêu anh

Để được nghe anh nói rằng anh….

Muốn chăm sóc em

Muốn bảo vệ em

Giờ khắc này

Chỉ muốn ôm chặt em vào lòng…”

Giọng nữ trong vắt truyền tới, quấn quýt khắp không gian!

“Xin hỏi, trà này gọi tên là gì?”. Diệp Hân Mạch bỗng nhiên chủ động lên tiếng.

“Hả? À! Trà này gọi là trà đắng”

Trà đắng.

Khóe miệng bất giác cười một tiếng, trong lòng lại đầy tâm tư.

“Hề Hề… A không, không đúng, Mật Đại… Tôi muốn được kí tên nha!” Tiểu Trà Trà bỗng nhiên đưa qua một quyển sách và một cây bút.

“Uh”. Diệp Hân Mạch kéo tầm mắt về. Trên bìa cuốn sách là một tinh cầu màu lam đang dần nát vụn, phía trên là dòng chữ: Toái Thiên Tinh, tác giả : Mật Đại. “Tôi không nhớ là cuốn này có được xuất bản đó.”

“Không phải! Mật Đại…Tôi…”. Tiểu Trà Trà bứt rứt nắm ngón tay, cắn môi. Diệp Hân Mạch lẳng lặng nhìn cô nàng hồi lâu, mãi sau Tiểu Trà Trà mới lấy hết dũng khí nói: “Đây là tôi tự mình in đó… Thực xin lỗi thực xin lỗi, tôi không phải cố ý muốn vi phạm bản quyền…”

“Ah.” Diệp Hân Mạch gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó lại lập tức nhíu mày. “Kí tên thì được thôi. Mà cô mỗi ngày đều mang theo nó sao?”. Bìa sách đã bị sờn hết, chứng tỏ nó đã bị giở qua giở lại rất nhiều lần.

“Uh! Mỗi lần không có việc gì làm tôi đều lấy nó ra xem!” Tiểu Trà Trà ra sức gật đầu.”Hề hề… A không, Mật Đại, cô viết hay lắm, tôi rất thích, rất thích… Hơn nữa, bộ thứ hai của cô là Toái Thiên Tinh tiền truyện tôi cũng có xem! Rất hay nha, còn có cuốn Người yêu hiện tại, cũng rất hay nữa…”

Diệp Hân Mạch khẽ cười.

Tiểu Trà Trà phảng phất như được cổ vũ, tiếp tục nói: “Nhân vật nam tên Hiểu Vũ trong cuốn Người yêu hiện tại ấy, oa, thực quá phong độ!! Nếu như tôi có bạn trai như thế, khẳng định sẽ không giống nữ chính, cái gì cũng không nghe không hỏi… Đúng rồi, Mật Đại, tôi tò mò liệu nữ chính rốt cuộc có thích Hiểu Vũ chút nào không vậy? Tuy đó là nam phụ, nhưng…”

Xem Tiểu Trà Trà giương đôi mắt sáng long lanh nhìn mình, Diệp Hân Mạch trong lòng chợt xao động. Tấm hình trên điện thoại di động bỗng nhiên lại xuất hiện trước mắt….

“Không thích…”

“A!!” Tiểu Trà Trà kêu lên thảm thiết, vẻ mặt đau khổ: “Hề Hề à, sao cô ác quá vậy!! Độc giả như tôi ngàn lần không muốn…..”

“Cô ấy yêu anh ta mà.”

“…” Tiểu Trà Trà bỗng dưng trừng to mắt, suýt hất tung chén trà. Sau một hồi vất vả với chén trà, cô nàng mới hỏi: “Hề Hề… À không, Mật Đại… Hiểu Vũ sẽ không trở thành nam chính đó chứ?”

“Không biết.”

“Vì cái gì! Vì cái gì a! Anh ấy tuy rằng không có tiền, không ôn nhu, nhưng cũng là người rất thật lòng! Nữ chính đã thích anh ấy thì vì cái gì không thể trở thành nam chính?”. Tiểu Trà Trà bạo phát, Hiểu Vũ của cô! Thật là đáng thương mà!

Bởi vì, đó là nam chính trong cuộc đời tôi.

Diệp Hân Mạch nhấp một ngụm trà,không tiếp lời, tùy ý Tiểu Trà Trà cưỡng bức dụ dỗ thế nào cũng không hé răng thêm lời nào nữa.

Tiểu Trà Trà làm nũng hồi lâu, không thấy cô nàng nhả ra thêm gì, chép miệng giận dỗi tiếp tục uống trà.

“Không thể chờ anh mở miệng nói yêu em trước

Chi mong khi đó có thể nói với anh rằng em đồng ý

Anh không cần hỏi

Anh cũng không cần chờ đợi

Giờ khắc này

Đã khiến cho tình yêu trở nên vĩnh hằng…”

Giọng nữ tiếp tục triền miên, trà đắng càng ngày càng đắng.

“Được rồi, Hề Hề, tôi