bước đi, trước mắt anh hiện ra vẫn là cánh tay của Kiều Thận Ngôn đang ôm eo
Diệp Tri Ngã.
Cũng bắt đầu từ cái đêm hôm đó, Kiều Thận Ngôn đột
nhiên cứ thế hiện ra trong cuộc sống của Diệp Tri Ngã. Anh đến với cô rất
nhanh, căn bản chẳng để cho cô một chút cơ hội để suy ngẫm hay do dự gì cả. Anh
giống như những chiếc lò cao áp nóng rực nhễ nhại trong tập đoàn gang sắt Ninh
Huy của chính mình, để rồi dù là thép hay là đá thì đều có thể nóng chảy hóa
thành nước. Anh không tin rằng trên cõi đời này còn có thứ gì không thể bị ép
thành tro thành bụi được.
Diệp Tri Ngã mỗi ngày đi đến bệnh viện công tác đều
nhìn thấy bác bảo vệ mỉm cười tủm tỉm đưa cho cô một bó hoa tươi rất to, lần
nào cũng khiến cho cô có cảm giác như bị tê dại cả hệ thần kinh. Từ thứ hai đến
thứ sáu, một tuần năm ngày thì mỗi ngày đều tặng những bó hoa không giống nhau.
Những bó hoa này nhìn là biết ngay rất đắt tiền rất nổi tiếng, nó làm cho cô
bỗng nhiên thành người nổi tiếng trong trung tâm điều trị bệnh tim mạch này, nhắc
đến cô là người ta nhắc đến ngay cô bác sỹ họ Diệp trẻ trung xinh tươi đang có
người theo đuổi mình rất mãnh liệt rất sát sao.
Đỗ Quân mấy ngày nay nhận ra ánh mắt sắc thái của Diệp
Tri Ngã không còn giống như hồi xưa nữa. Diệp Tri Ngã kỳ thực đang ở trong tình
huống khóc cười không ra tiếng. Những điều này đều là những điều gì thế, cô đã
gây phiền phức cho ai vậy? Vì sao bị Kiều Mẫn Hàng gây phiền toái một lần còn
chưa đủ, giờ lại thêm một ông anh trai tiếp tục quấy nhiễu đến cuộc sống của cô
nữa chứ. Di động cô đã tắt liên lạc từ lâu, đến dây điện thoại bàn trong nhà cô
ở cũng đã được rút ra gọng gàng. Điện thoại phòng làm việc trong bệnh viện thì
đưa cho Âu Dương Dương phụ trách quản lý. Thực ra cô không còn muốn những người
trong dòng họ Kiều kia lại có thêm một cơ hội tiếp xúc với mình nữa. Không thể
nào!
Âu Dương Dương cầm ống điện thoại đang nghe dở rất
lịch sự nói: “Sao lại không khéo như thế này, bác sỹ Diệp đang ở trong phòng
thực nghiệm rồi… Việc này thì tôi không biết, có thể sẽ trở lại rất nhanh, mà
cũng có thể sẽ ngồi thực nghiệm cả ngày ở bên đó không trở lại nữa… Thời gian
tan ca là năm rưỡi chiều, thế nhưng nếu phải tăng ca thì không nhất định giờ
nào đâu, ai biết được mấy giờ mới có thể tan ca cơ chứ, hi hi hi… Vâng, vâng
được ạ, gặp bác sỹ Diệp rồi tôi sẽ chuyển lời lại cho cô ấy ạ”.
Đặt điện thoại xuống bàn, Âu Dương Dương lườm nguýt
quay đầu lại nói: “Làm cái gì thế, làm cái gì cơ thế chứ. Nhận một cú điện
thoại của anh ấy là chị sẽ chết ngay hay sao. Chị không muốn quan tâm gì đến anh
ấy nữa thì chỉ cần một cuộc điện thoại nói cho dứt khoát rõ ràng vào là xong.
Thì chị nói là cô nương này nhìn anh không ưa một tí nào cả, mau mau biến mất
khỏi tầm nhìn của cô nương này đi. Đấy, chỉ một câu này thôi là có phải giải
quyết xong xuối hết rồi không à?”
Diệp Tri Ngã co người ngồi xuống, trốn đằng sau màn
hình máy tính nhỏ nhẹ: “Chị không phải là không muốn nói với anh ấy…”
Cô đã lớn đến tầm tuổi này rồi đương nhiên là biết
rằng biện pháp thế nào thì có thể giải quyết một cách tốt nhất những vấn đề xảy
ra chứ. Thế nhưng cái hôm ở trong thang máy đó, Kiều Thận Ngôn chỉ đứng sừng
sững cạnh cô, anh có nghe thấy tiếng gọi thét vào trong của Phí Văn Kiệt, tất
nhiên là cũng có nhìn thấy ánh mắt cử chỉ quan tâm đặc biệt của Phí Văn Kiệt
dành riêng cho cô. Những bó hoa mà Kiều Thận Ngôn đã và đang ngày ngày tặng cô
đây thật sự là có ý muốn theo đuổi cô hay sao? Hay đó chỉ là… có dụng ý gì khác
nữa?
“Chị có biết thế nào gọi là hiền quá sẽ bị bắt nạt
không hả? Chị là chị đã quen với tính cách thùy mị ôn hòa mất rồi. Em nói cho
chị biết, chị Diệp, anh Tiểu Duệ nhà em đã từng nói rằng cái mềm sẽ sợ cái
cứng, mà cái cứng lại sợ cái kiên cố, nhựng cái kiên cố thì sợ cái liều lĩnh,
và cái liều lĩnh lại sợ cái bất cần đời, rồi cái bất cần đời cuối cùng lại sợ
cửa hàng bán bảo hiểm đây nhé”.
Diệp Tri Ngã ngập ngừng không thành câu: “Ý của em là…
cái gì cũng có cách hết cả, cái gì cơ chứ…”
“Đây cũng là lý luận về chuỗi vật chất, chị có hiểu
không chị? Chị thuộc vào tốp tầng lớp những vật mềm yếu nhất. Bất kể là vật
cứng hay vật kiên cố, hay là vật liều lĩnh rồi lại vật bất cần đời v.v… thì
cũng đều có thể trị được chị luôn đấy nha”.
“Thế thì chị biết làm thế nào bây giờ?”. Diệp Tri Ngã
bần thần không còn gõ tay vào bàn phím máy tính nữa, thở dài ngao ngán mất đến
vài giây mới thốt ra thành lời được, “An ủi, an ủi chị đi em ơi, bánh quy hình
ngón tay chỗ em có còn nữa không vậy, sao mà ăn ngon thế cơ chứ, đưa cho chị
một ít, chị ăn với”.
Âu Dương Dương thong thả lôi hộp đựng bánh quy trong
ngăn kéo tủ ra đưa cho cô: “Ăn, ăn, ăn! Chị mà ăn nữa thì vẫn sẽ là sinh vật
đơn bào chuyển sang trùng roi, rồi chuyển từ ấu trùng sang bươm bướm, có tiến
hóa thể nào cũng vẫn chỉ là một loại động vật trong quá trình biến chuyển đó mà
thôi! Sao mà lại có thể mềm yếu đến thể cơ chứ, chẳng có tương lai một chút gì
cả à”.
Được một lúc, tiếng gõ tay vào bàn phím máy tính