Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh

Khi Thiên Thần Mất Đi Đôi Cánh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323754

Bình chọn: 10.00/10/375 lượt.

Bảo Anh dựa hẳn lưng vào tường, cái thứ cảm xúc chết tiệt

đang dâng lên trong người anh là gì vậy? Anh có quyền gì để ghen khi chỉ vì sự

tự tôn của mình mà anh đã đánh mất nó, phá vỡ cả tình cảm trong sáng mà nó dành

cho anh? Lòng tham ư? Không phải thế, bởi chưa lúc nào Bảo Anh thôi nhớ tới Vi,

chưa lúc nào tình cảm anh dành cho nó nguội lạnh? Nhưng giờ có còn kịp nữa

không?

- Anh không gặp anh em ạ?

Trang ngạc nhiên vì thấy Bảo Anh vừa mới lên lúc nãy, giờ đã

xuống rồi.

- Không, anh có việc, có lẽ để khi khác...

- Anh... Anh sẽ không đi nữa chứ?

Câu hỏi của Trang khiến bản thân Bảo Anh giật mình, anh vẫn

còn tình cảm với Vi vậy mà trước khi đi du học vẫn bảo Trang đợi (lăng nhăng thế

không biết?).

- Vi ơi Vi, xuống ăn sáng!

Không biết vô ý hay cố tình mà Trang hét toáng lên trước cửa

phòng, biết kiểu gì cũng bị anh trai xử đẹp, cô bé không quên khuyến mãi cho

Minh Anh một nụ cười toe toét rồi phóng như bay xuống tầng.

- Ơ...

Nớ tự vỗ đầu mình, sao nó lại ngủ nhỉ? Định thức để trông

anh ấy cơ mà. Khi tỉnh dậy liệu anh có thấy nó đã nắm tay anh rất chặt không

ta? Trời ơi, anh mà thấy thì nó rầy chết mất...

- Em không xuống đi còn ở trên đó làm gì?

Anh bước ra từ phòng tắm, mái tóc còn vương nước, nhỏ từng

giọt,...

- A... a... a... Sao anh không mặc áo? - Nó hét toáng lên,

hai má đỏ bừng.

- Em bệnh hả? Người đang ướt mặc áo bộ em muốn anh ốm sao? -

Anh cười hiền khi nhìn thấy bộ dạng ngố không chịu được của nó.

- Hix, cứ cho là thế thì anh cũng phải về phòng anh mà tắm

chứ?

- Thì đây là phòng anh mà. - Vi chỉ muốn đâm cột điện chết

ngay tức khắc, nó đã dìu anh vào phòng mà nhỉ? Sao tới cả cái điều cơ bản ấy

cũng quên nữa?

- Xin lỗi, em quên mất.

Xỏ dép vào, nó lọc cọc bước xuống giường rồi đột ngột nhìn

chăm chăm vào cái vật thể mình vừa rời đi, bằng cách nào mà nó lên được giường??!

Chỉ có một khả năng duy nhất là anh ấy đã bế nó...

Cốp...

Hệ quả của cái việc đi mà không nhìn là nó đã tông ngay vào

cửa phòng, đau điếng. Dù rất tức cười nhưng anh Minh Anh vẫn im lặng, lại gần

nó:

- Em đi mà không nhìn thì làm sao thấy đường hả ngốc?

- ... - Nó chẳng biết trả lời sao, chú tâm vào khoảng không

vô định trước mặt.

- Anh đáng sợ tới thế cơ à? - Minh Anh quay người nó lại,

đôi mắt anh nhìn thẳng nó.

- Không... Không đáng sợ. - Vi lắp bắp mãi mới thốt ra hết.

Anh phì cười ôm nó rồi dịu dàng:

- Lần sau dầm mưa thì em nhớ phải thay đồ ngay không là ốm đấy,

biết chưa?

- Tại khi ấy em sợ quá...

Khung cảnh đang lãng mạn là thế và có lẽ sẽ còn kéo dài thêm

vài phút nếu như Trang không chen ngang:

- Hai người đang làm cái gì vậy hả? Lần sau nhớ đóng cửa

nhé! Ôi, biết làm sao bây giờ, em thấy hết rồi. HiHi, thôi cứ tiếp tục đi...

Sầm...

Cánh cửa đóng lại, giờ mặt nó đỏ ngang với cà chua chín, Vi

buông tay anh ra rồi cáo lỗi, làm cái việc mà đáng ra nó phải làm khi vừa mới tỉnh

dậy...

- Ưm, em về phòng đây.

Kéo ghế ngồi xuống bàn, Minh Anh tranh thủ kiểm tra báo cáo

tài chính trong lúc đợi Vi.

- Hôm qua, chú Phong lại nói gì anh ạ? - Trang hỏi nhưng mắt

vẫn chăm chăm vào việc rót sữa của mình.

- Không có gì...

- Đừng giấu em chứ, không phải bỗng dưng mà chú ấy muốn gặp

anh còn gì. Hay chú ấy biết gì?

- Chưa, em đừng đoán già đoán non nữa.

- Anh không muốn nói cho em chứ gì? Đã thế em sẽ kể hết với

Vi rồi bảo cậu ấy hỏi anh, xem anh có dám không trả lời không?

- Em sẽ không làm thế đâu, mà Bảo Anh đã về rồi, thích thì

nhanh mà thổ lộ đi, không lại hối chẳng kịp, anh không làm người ở giữa đâu đấy.

- Ê, anh không được đánh trống lảng như thế...

- Đừng trẻ con, sắp tới lượt em rồi.

- Nhanh thế hả anh?

- Đó không phải sở trường của em sao? Đừng để sai sót nhé?!

- Vâng, anh yên tâm.

Sau một thời gian tự biến mình trở thành cô gái nhu mì giờ

đã tới lúc nó trở lại với những việc làm quen thuộc, trở lại với tính cách, với

con người mà nó cố tình nhấn chìm trong suốt thời gian qua. Nếu anh nó đòi hỏi

sự sạch sẽ thì nó muốn mọi thứ phải thật đẹp và hoàn hảo.

- Hai người không đợi tớ xuống à?

Vi ra vẻ dỗi rồi ngồi xuống.

- Tại cậu đấy chứ, làm gì mà chậm rù, anh zai có biết Vi nhà

mình làm gì trên ấy mà lâu thế không?

-... - Anh lắc đầu, ngây thơ nhìn Vi

- .Chắc có người thử

hết cả tủ đồ rồi mới xuống đây mà, sao dạo này cậu cầu kì thế Vi? Hay là tại... - Đưa mắt qua chỗ ngồi của anh zai một cái đầy

ẩn ý, nó cười đểu giả làm Vi xấu hổ rít lên:

- Cậu có im lặng cho tớ ăn không? Tớ băm làm chả viên bây giờ.

- Ôi, anh zai, cứu em! Chị dâu dọa làm thịt em đây

này...

Tới nước này thì Vi không ngồi yên trên ghế được nữa, đuổi

theo nó đang nhơn nhơn trêu tức.

- Ai là chị dâu của cậu hả? Đáng ghét... Cậu đứng lại cho tớ...

Tại phòng chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn NW

- Chú cho gọi cháu?

Minh Anh cố điều chỉnh cho giọng nói ở thang lễ phép nhất có thể.

- Cháu đã xem qua báo cáo tài chính và tình hình cổ phiếu của tập đoàn rồi chứ?

- Vâng.

- Vậy chắc cháu biết cổ phiếu của tập đoàn chúng ta đang bị thu mua một


Old school Easter eggs.