à dì
Kiều chiều hư từ bé. Nó quen sống tự do buông thả, bốc đồng tùy hứng,
đỏng đảnh kiêu căng, tâm lí chịu đựng áp lực lại quá kém cỏi. Nói chung, về mặt nhân cách, nó vẫn còn nhiều thiếu sót. Có điều, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt. Trên cương vị của người làm bố, ai ai cũng mong muốn được nhìn thấy những đứa con của mình sống hòa thuận, yêu thương
đùm bọc lẫn nhau, chứ không phải lúc nào cũng mặt nặng mặt nhẹ, cay cú
đấu đá nhau.”
“Không đâu bố, con không hề cay cú hay muốn đấu đá với Mục Kiều.” Mục Táp nhếch miệng cười buồn, “Song có lẽ, con đành khiến bố thất vọng
rồi. Theo tình hình này, con không cách nào hòa thuận với Mục Kiều như
xưa nữa đâu.”
Ông Mục Chính Khang sững sờ: “Táp Táp.”.
“Bố, chắc hẳn bố cũng biết nhiều năm sống ở Mục gia, con luôn tự tách biệt bản thân với mọi người. Con thận trọng, khách sáo trong từng lời
ăn tiếng nói, làm việc gì cũng cân nhắc, đắn đo suy nghĩ rất lâu, vì con e sợ nếu lỡ mình làm sai, biết đâu sẽ bị mọi người ghét bỏ.” Mục Táp
thoáng tư lự. Cô chợt phát hiện, hóa ra dũng cảm đương đầu với sự thật
cũng không mấy khó khăn,“Con chưa bao giờ là thành viên chính thức của
gia đình bố. Con từng nỗ lực hòa nhập cùng ba người, đáng tiếc không
thành công. Dì Kiều rất tốt, tuy thái độ dì ấy khá khách sáo nhưng luôn
đối xử công bằng với con và Mục Kiều. Em nó có cái gì thì con có cái
nấy. Tuy nhiên, con không cách nào xem dì ấy như mẹ ruột của mình, dì ấy cũng không thể xem con như con gái ruột. Vì quá câu nệ và khách sáo nên dần tồn tại khoảng cách tình cảm. Và bố cũng thế, mấy năm nay bố luôn
cố ý giữ khoảnh cách cùng con, bố chưa hề phê bình hay la rầy con một
tiếng, hoạ hoằn lắm hai bố con ta mới trò chuyện cùng nhau. Con biết bố
ngại ngùng khi tiếp xúc với con, do đó bố luôn trốn tránh.”
Đôi mắt ông tức thì tối sầm. Nỗi hổ thẹn ào ạt dâng trào, tay đang nắm chuôi trà phát cơn run rẩy.
“Có lẽ cảm giác tội lỗi luôn bám theo lương tâm bố. Chắc bố nghĩ là
tại bố, mà mẹ và con phải chịu nhiều bất hạnh, nhưng bố lại chưa thể tìm ra biện pháp chuộc lỗi và bù đắp hữu hiệu. Hoặc vả chăng, bố con ta xa
cách quá lâu, tình cảm dần phai nhạt, vì vậy bố lúng túng, không biết
dùng thái độ gì để đối diện với cô con gái sau nhiều năm xa cách đã trở
nên nhạy cảm, lầm lì ít nói, bề ngoài nhìn quật cường, nhưng nội tâm vô
cùng yếu ớt.”
“Bố luôn bận bịu. Bận đến nỗi một tuần chỉ về nhà hai hoặc ba ngày,
tất không kịp thời phát hiện những thay đổi nơi con. Con thừa nhận, bản
thân con ngày càng cô độc. Cô độc đến mức thà rời khỏi Mục gia, chứ
không muốn chứng kiến hình ảnh ba người thân mật, khăng khít bên nhau.”
“Thật ra, khi bố đề nghị con thay Mục Kiều gả cho Tống Vực, một trong những nguyên nhân khiến con đồng ý, là con muốn tự cho mình cơ hội, thử bắt đầu cuộc sống mới.”
“Táp Táp.” Ông Mục Chính Khang xoa vuốt mi tâm, giọng nói yếu ớt như
mảnh sứ vỡ, “Con nói đúng. Bố ngần ngại, sợ hãi khi đối diện với con. Vì nhìn thấy con, thì hình ảnh mẹ con sẽ choáng đầy tâm trí bố. Cảm giác
ấy rất khổ sở, rất đau đớn, bố không chịu đựng nổi, đành hèn nhát lựa
chọn trốn tránh.”
Do ông trốn tránh, nên khoảnh cách giữa họ cứ cơi nới theo thời gian….
Cuộc hôn nhân của Mục Chính Khang và Trình Hạo Anh vẻn vẹn trong bốn
năm ngắn ngủi. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của tuổi thơ Mục
Táp. Hằng ngày, lúc trời chiều ngã về hướng Tây, bé Mục Táp đều dõi mắt
ra ngoài cửa sổ, mong ngóng bố về. Vừa trông thấy chiếc xe quen thuộc
của bố, bé liền thò đầu ra ngoài, í ới gọi: “A! Bố kìa, bố về rồi.”
Chờ Mục Chính Khang vô nhà, bé lập tức bổ nhào vào lòng anh. Anh cũng phối hợp dang rộng đôi tay bế bé lên cao, hôn mạnh lên đôi má bầu bĩnh: “Hôm nay ở nhà, con gái bố có ngoan không? Có chịu ăn cơm không đấy?”
“Dạ ngoan. Buổi trưa có món canh thịt ngon lắm, con ăn liền hai bát to luôn!” Bé Mục Táp tự hào khoe.
“Lợi hại dữ vậy ta?” Mục Chính Khang giả vờ trố mắt kinh ngạc, “Con gái bố ngoan quá. Tối nay bố kể chuyện cho con nghe nhé.”
Bé Mục Táp gật đầu như gà mổ thóc, rồi cười hì hì:“Bố ơi, tuần trước
bố đã hứa, thứ bảy này sẽ dẫn con đi chơi công viên. Bố nhớ giữ lời nha
bố.”
“Tất nhiên, bố đã hứa với Táp Táp thì nhất quyết không nuốt lời.” Mục Chính Khang cười nói, “Thứ bảy này, bố con ta ăn sáng xong sẽ xuất phát đi công viên, cùng nhau ngồi ngựa gỗ, chơi xe điện đụng, thích không
cục cưng?”
“Thích lắm. Bố ơi, còn thèm ăn kẹo đường.”
“Để bố mua kẹo đường cho con.”
……
Miền kí ức của những năm ba, bốn tuổi vẫn hằng sâu trong tâm trí Mục
Táp. Thời gian tươi đẹp ấy đã trôi mãi theo thời gian, không bao giờ trở lại. Song, nó vĩnh viễn là kho báu tinh thần của cả đời cô.
Về sau, cô chẳng còn là đứa con gái duy nhất của ông. Ông cũng không
nâng niu, chiều chuộng cô như trước. Vì sự áy náy đã lấn át cả tình
thương. Hễ nhìn thấy cô là ông tức khắc nhớ đến bóng dáng bà Trình Hạo
Anh. Bởi ông quá nhu nhược nên chọn cách lẩn tránh. Dần dà, chính tay
ông đã đẩy cô xuống vực sâu hoang liêu thăm thẳm. Mục Táp bơ vơ, hẩm hiu ngay giữa tổ ấm mới của ông. Cô tự c
