ự anh thừa
nhận, tự anh chữa trị vết thương cho mình là tốt nhất, không cần chia
sẻ, tìm kiếm cảm thông từ người khác, dù là người thân cũng vậy.
Mục Táp tắt trang web, ngồi dựa lưng vào thành ghế, thần sắc thoáng tư lự.
Tống Vực tắm xong đi ra, lớn tiếng gọi cô sấy tóc giùm.
Cô đứng dậy, đi lấy máy sấy, kêu anh ngồi xuống, còn cô thì đứng sấy
tóc cho anh. Mái tóc anh đen bóng, chất tóc mềm mượt, sờ lên rất thoải
mái. Những giọt nước trong suốt trượt dọc theo sợi tóc, ma sát trên
chiếc gáy rồi biến mất sau cổ áo tắm, nhìn tương đối hấp dẫn. Anh thả
lỏng toàn thân, đôi mắt khép chặt, tựa hồ đã đi vào giấc ngủ.
Cô cảm thấy lúc này, nhìn anh giống một cậu bé to xác, hay nói đúng lớn, anh giống con trai cô quá.
Sấy tóc xong, anh nằm kê đầu trên đùi cô, nhờ cô mát xa da đầu.
“Đợt này…công ty anh và GET cùng ra mắt trò chơi mới hả?”
“Ờ.” Tống Vực hờ hững đáp một tiếng, hồ như không xem trọng việc đó, thoải mái hưởng thụ sự phục vụ của cô.
“Thế có gặp trở ngại không anh?”
“Chẳng sao cả.” Anh lại nhắm mắt, “Thương trường chính là nơi diễn ra những sự cạnh tranh khốc liệt. Giải pháp hay nhất là chúng ta cứ cố
gắng hoàn thành thật tốt những kế hoạch đã đề ra, đừng để bị ảnh hưởng
bởi mấy yếu tố bên ngoài.”
“Anh thật sự không bị áp lực?”
Anh nghe ra ý tại ngôn ngoại, liền mở to mắt, nhìn vào đôi mắt đong
đầy vẻ quan tâm của cô: “Áp lực đương nhiên sẽ có, nhưng luôn nằm trong
phạm vi kiểm soát của anh.”
Mục Táp gật gù, mỉm cười véo lỗ tai anh.
Anh cầm cổ tay cô, kéo xuống bên môi, hôn một cái thật kêu: “Em lo lắng cho anh?”
“Tất nhiên phải lo rồi. Anh đấy, hễ gặp chuyện là cứ giấu kín trong
lòng, chả bao giờ chịu tâm sự cùng em. Gớm, làm như vàng bạc châu báu
không bằng, giấu cho lắm vào, coi chừng có ngày bị nội thương đấy nhé.”
“Tâm sự cùng em?”
“Ờ, em là vợ anh, là người có quan hệ thân mật nhất với anh. Anh có
thể nói em nghe tất cả, bao gồm niềm vui nỗi buồn, cũng như những băn
khoăn, trăn trở của anh.” Mục Táp cúi đầu, nhìn anh trìu mến: “Em luôn
sẵn sàng chia sẻ cùng anh, hiểu không?”
“Anh đoán em muốn hỏi chuyện liên quan đến Đinh Triệt?”
“Anh bằng lòng kể không?”
“Đinh Triệt từng là người anh em tốt nhất của anh. Tư tưởng và chí
hướng của bọn anh khá hợp, cùng ôm hoài bão tương đồng, đều có nhận định và tác phong khá giống. Vậy nên, vào năm ba đại học, bọn anh quyết định cùng bắt tay gầy dựng sự nghiệp. Thời gian đầu dĩ nhiên gặp rất nhiều
khó khăn, lúc ấy bọn anh tự an ủi, động viên lẫn nhau, cùng kề vai sát
cánh, chạy vạy đi tìm nhà đầu tư, tự lên ý tưởng quảng cáo, thầu luôn
khâu marketing…Nói chung, mỗi ngày đều như được “tiêm dopping”, nên tinh lực bọn anh tràn đầy, không bao giờ cạn kiệt.”
“Sau đó thì sao?” Mục Táp chăm chú lắng nghe.
“Sau đó ư? Giống như những câu chuyện trên phim ấy, vì bất đồng trong việc chia chác lợi nhuận, nên tan đàn xẻ nghé thôi.”
“Đơn giản thế thôi à?” Mục Táp nài nỉ: “Anh kể cụ thể tí đi.”
“Cụ thể tí hả?” Tống Vực bắt đầu thừa nước đục thả câu, “Chuyện đã khá lâu, anh cần chút thời gian để hồi tưởng.”
Mục Táp gật đầu lia lịa. Anh vươn tay, đè gáy cô xuống, ngốn ngấu đôi môi đỏ: “Trong lúc anh hồi tưởng, chúng ta tranh thủ làm việc chính của buổi tối ngày hôm nay đi.”
Mục Táp đang đắm chìm trong nụ hôn, mơ màng chưa hiểu hết ý anh. Đợi
cô lấy lại phản ứng, tay anh đã thám hiểm “lãnh địa” bên dưới lớp váy
ngủ, chậm chạp đi từ vòng eo chuyển lên nơi đẫy đà. Cô thấp giọng than
phiền: “Cả tuần nay anh sao thế. Ngày nào cũng hành hạ em đến chết đi
sống lại, bộ anh uống thuốc hồi xuân hả?”
Anh lật người, đặt cô dưới thân mình, vùi đầu vào cần cổ cô: “Đàn ông ba mươi như sói, phụ nữ bốn mươi như hổ. Bây giờ em chịu khó phối hợp
với anh đi. Anh hứa mười năm nữa, anh sẽ dốc lòng dốc sức hầu hạ em, đến chết cũng không sờn.”
Mục Táp toan lên tiếng phản bác, nhưng đã bị môi anh ngăn cản. Anh bắt đầu triển khai những kỹ xảo cao siêu….
Hôm sau tỉnh dậy, Mục Táp cảm thấy phần eo vừa đau vừa mỏi, hai chân
bũn nhũn chẳng tí tẹo sức lực. Tống Vực đang ngồi trên sopha đánh máy,
nghe tiếng động từ phía cô, anh ngẩng đầu, cười vô cùng nham nhở: “Em
dậy đánh răng rửa mặt đi, anh xuống dưới nấu bữa sáng.”
Mục Táp trợn mắt lườm anh, ráng lết xuống giường đi đánh răng rửa
mặt. Lúc ra ngoài, cô nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ laptop của anh. Cô tò mò ghé mắt nhìn, thấy anh đang đánh dở một bức email, và định gửi
tới địa chỉ email cô.
Cô ngồi xuống, đặt laptop lên đùi, đọc ‘tâm thư’ anh gửi.
Anh ghi lại câu chuyện ngày xưa của mình và Đinh Triệt.
Anh dùng những câu văn trần thuật đơn điệu và trực tiếp, không chứa
đựng nhiều cảm xúc cá nhân, kể lại mối quan hệ của mình và Đinh Triệt,
đồng thời đề cập nguyên nhân khiến anh phải vào tù.
Nội dung email tương đối trùng khớp với lời kể của Ngu Nhiên: Vào đại học, Tống Vực và Đinh Triệt chung phòng kí túc xá, cùng ngủ trên chiếc
giường có hai tầng. Bọn họ đều là những nam sinh viên tài hoa bậc nhất,
song tính cách hơi trái ngược: Tống Vực cao ngạo, Đinh Triệt thì luôn tỏ vẻ khiêm nhường, nhưng vừa