tay Mục Thiên Dương, quay đầu đi.
Mục Thiên Dương nhất thời ngốc, hỏi: "Đi đâu?"
"Đương nhiên là tìm chỗ tối để hưởng thụ những thức ăn ngon này!" Doãn Thần
Lam không kiên nhẫn giải thích cho hắn: "Nếu không chờ bị Mục Thiên
Dương phát hiện tôi lấy trộm thức ăn trong party của hắn! Vậy không phải tôi chết chắc sao?"
Nếu đổi lại là người khác, đương nhiên phải
chết, nhưng cô. . . . . . Còn chưa nhất định. Mục Thiên Dương cảm thấy
thú vị, trong lòng nghĩ như vậy.
" Tại sao cô muốn trộm thức ăn trong party ?" Hắn một bên bị kéo đi một bên hỏi.
"Sao lại nói "trộm" khó nghe như vậy?" Doãn Thần Lam nói: "Còn không phải là vì anh sao. Tôi cả đêm không nhìn thấy anh, nghĩ chắc anh chưa ăn cơm
tối, mới quyết định trộm ra cho anh ăn, tôi Doãn Thần Lam đây là lần đầu tiên làm kẻ trộm đó."
Vì hắn? Trên thế giới này còn có người sợ Mục Thiên Dương sẽ đói bụng sao? Không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng, lời này nghe thế nào cũng thấy uất ức sao?
Hắn đột nhiên dừng bước.
"Anh lại làm sao thế?"
"Tôi. . . . . . Cám ơn!" Mục Thiên Dương bất thiện đối với người nói "Cám
ơn", bởi vì hắn chưa bao giờ cảm giác mình, cần cảm kích người khác.
Bởi vì, bình thường đều là người khác tới cảm kích hắn.
"Cám ơn cái gì? Chúng ta không quen không biết, anh giúp tôi như vậy, đương
nhiên tôi phải báo đáp anh. Chúng ta trong xã hội này cần một chút ôn
tình (tình cảm ấm áp) ! Như vậy về sau anh mới có thể lại đi gúp đỡ
những người khác. Nếu như tôi đối với việc giúp đỡ của anh biểu hiện
lạnh nhạt, về sau anh lại sẽ không đi trợ giúp người khác."
Trợ giúp? Cái gì là trợ giúp? Đối với hắn Mục Thiên Dương mà nói, cho tới bây giờ chỉ có chuyện trao đổi ích lợi. Mười lăm phút sau, Doãn Thần Lam cùng Mục Thiên Dương đã cùng nhau ngồi trên ghế dựa trong công viên, cùng nhau ăn donut.
"Ăn ngon chứ? !" Doãn Thần Lam ân cần hỏi.
Nói nhảm, Khách sạn Quân Duyệt mời đầu bếp nổi danh nước Pháp Steven làm donut, sao có thể không ngon?
Hắn là người duy nhất mà hắn Mục Thiên Dương công nhận làm đồ ăn ngon.
"Chưa từng ăn donut ngon như vậy chứ?" Doãn Thần Lam ngây ngốc hỏi.
Làm ơn, đây chính là món ăn tráng miệng mà hắn ăn mỗi ngày sau bữa tối .
"Đúng rồi, anh tên là gì? Hôm nay anh cùng mẹ anh đã giúp tôi một rất việc lớn." Doãn Thần Lam nói.
Ngu ngốc! Hắn chính là Mục Thiên Dương! Mục Thiên Dương trong lòng nghĩ.
"Tôi tên là . . . . . Hầu Minh Thiên." Coi là ngày mai đi.
"Ngày mai? Chính là Minh Thiên à?"
Nói nhảm! Chẳng lẽ lại là hôm nay? Mục Thiên Dương tức giận nghĩ.
"Minh Thiên tôi nói cho anh này, tối nay mẹ anh thật sự rất đáng khen đó. . . . . ."
Doãn Thần Lam không chút tâm cơ, liến thoắng không ngừng đem chuyện cô cùng
Cô Giai Thành vì sao chia tay, rồi bị Michel bắt nạt, lại báo thù như
thế nào từng cái nói ra.
"Anh nói xem, có phải trong lòng rất vui vẻ không? !"
Cô Giai Thành, Mục Thiên Dương ở trong lòng âm thầm nhớ cái tên này. Hắn nhớ! Hắn nhất định phải chỉnh người này.
Hắn thậm chí, còn âm thầm đố kỵ cùng người đàn ông này.
"Tôi đây cũng . . . . . Cực kỳ cao hứng!" Suy nghĩ một chút, Mục Thiên Dương nói với cô.
Đây là lần đầu tiên hắn "Vì người khác cao hứng" .
Mặc dù Mục Thiên Dương đối với mấy món ăn quen thuộc này đã ăn đến ngán,
nhưng bất tri bất giác, hắn đã một mạch ăn liền năm cái, đúng như những
gì mà Doãn Thần Lam đã nói, thật ngon, ngon đến mức làm người ta cảm
động.
"Vậy cô không tìm được Mục Thiên Dương thì sẽ thế nào?"
"Còn có thể như thế nào, chắc chắn Ju¬lia sẽ không thể giúp tôi vượt qua cửa ải khó khăn này rồi." Doãn Thần Lam buồn bã nói: "Tôi cũng đã làm hết
sức rồi."
Doãn Thần Lam từ trong túi xách lấy thư mời ra cho Mục Thiên Dương .
"Nếu có thể đưa cho hắn thì tốt, như vậy Ju¬lia cũng sẽ không làm khó. Nếu
như Mục Thiên Dương có thể tham dự buổi khai trương chi nhánh thứ hai
của công ty Á Tấn chúng tôi thì tốt rồi, đảm bảo Ju¬lia sẽ dành tiền
thưởng cho tôi”.
"Ju¬lia là ai?"
Doãn Thần Lam lại đem
chuyện cô cùng Lô Giai Giai gặp nhau kể một lượt, kể cả đêm uống rượu
say đó, cô chiếm cứ cái giường cao cấp của cô ấy đều kể hết.
"Thật là kỳ quái, đêm đó tôi rõ ràng mơ thấy một anh chàng rất tuấn tú, kết
quả tỉnh lại đã không thấy tăm hơi." Doãn Thần Lam nói tới chỗ này,
không nhịn được nhìn Mục Thiên Dương một cái."Đẹp trai giống như anh
này. Kỳ quái, càng xem càng giống."
Ngu ngốc, chính là hắn. Mà cô, chính là quỷ say nhỏ mà hắn từ trong quán rượu nhỏ chuộc trở về !
Cuối cùng Mục Thiên Dương cũng sáng tỏ, không trách được hắn vẫn cảm thấy cô nhìn quen mắt.
Bầu trời đột nhiên xuất hiện một tia chớp, ngay sau đó chỉ nghe thấy"Oanh"
một tiếng, Doãn Thần Lam nghe tiếng liền chồm vào trong ngực Mục Thiên
Dương .
Lúc hai người còn chưa kịp đối mặt tình huống xấu hổ thì đã bị mưa rào cùng sấm chớp đánh tới chạy trối chết.
Mục Thiên Dương không nói hai lời, cởi áo khoác hãng Armani ra chắn mưa cho Doãn Thần Lam.
Sấm chớp đánh từng hồi, Doãn Thần Lam thét chói tai liên tiếp. Cô sợ nhất là sấm sét đánh, sợ từ nhỏ, không có lý do sợ.
"Đừng sợ!" Mục Thiên Dương thấy