nếu Cậu Sáu không đến kịp thì đợi thêm
chút nữa đi”. Tĩnh Uyển nghe nói chỉ còn hai mươi phút nữa là đến mười
hai giờ, mà trong phòng khách huyên náo, bốn bề đều là tiếng cười nói ầm ĩ, tiếng nhạc ở phòng trước ồn ào như thế, tuy cô cố gắng trấn tĩnh,
nhưng cũng không kìm chế được nói: “Em đi trang điểm lại chút, ở đây
nóng quá”. Tam tiểu thư cẩn thận nhìn giúp cô, nói: “Mau đi đi, thêm
chút phấn nữa mới được, hôm nay là ngày tốt như vậy”.
Tĩnh Uyển liền đi về phía căn nhà nhỏ mình ở, trước lầu còn treo vô số cờ
màu và ruy băng, dùng lá vạn niên thanh két thành cổng hình vòm, bên
trên cài đầy hoa lụa sặc sỡ, rất bắt mắt đẹp đẽ, phần lớn người làm đều
đến phía trước tiếp đãi khách khứa, thế nên ở đây rất yên tĩnh. Lúc cô
đi vào trong cũng chỉ có Lan Cầm đi theo, vừa mới chuẩn bị lên lầu, bỗng có người gọi: “Doãn tiểu thư”. Tĩnh Uyển nhận ra đó Hà Tự An, tâm phúc
của Mộ Dung Phong, vội vàng hỏi: “Cậu Sáu về rồi à?”
Hà Tự An nói nhỏ: “Mời Doãn tiểu thư qua bên này nói chuyện”. Tĩnh Uyển
liền dặn dò Lan Cầm: “Em lên lầu lấy hộp trang điểm của chị xuống đây
giúp chị”. Còn mình đi theo Hà Tự An, xuyên qua hành lang đến cửa phòng
khách nhỏ phía sau. Toàn bộ rèm cửa được kéo xuống, trong phòng tối tăm
cũng không được bật đèn, hai người đứng ở đó, trong ánh sáng âm u, dáng
vẻ một người quá đỗi quen thuộc. Đầu cô ù đi, nước mắt cũng trào ra, chỉ leo lên theo bản năng, người đó ôm lấy cô: “Tĩnh Uyển”. Cô mắt ngân
ngấn lệ, ngẩng mặt lên, mỉm cười: “Kiến Chương, em thật sự không dám tin là anh”. Hứa Kiên Chương ôm chặt lấy cô: “Anh cũng như nằm mơ… Tĩnh
Uyển, đúng là em rồi”.
Hà Tự An ho nhẹ một tiếng, nói: “Doãn tiểu thư, Cậu Sáu đã dặn dò, nếu
trước mười hai giờ cậu ấy không gọi điện thoại, thì thả Hứa tiên sinh
ra, đưa đến chỗ Doãn tiểu thư”. Tiếp theo, Hà Tự An lại đưa một tấm vé,
chính là tấm vé cùng chuyến tàu với cô. Trong lòng Tĩnh Uyển chấn động,
tấm vé đó tuy chỉ là một tờ giấy nhẹ tênh, nhưng cầm trong tay nó nặng
tựa ngàn cân. Nghĩ đến sáng nay anh ở căn phòng này, tạm biệt với cô,
đáy mắt ánh chiếu hình bóng của cô, tình sâu như biển, còn ngày kết
nghĩa đó, anh ngẩng mặt lên uống rượu, ánh mắt lóe lên sự đau khổ như
sắp vuột mất cô, giống như thuốc độc ngấm vào xương thịt. Nhưng anh đã
giúp cô tính toán từng thứ một, ngay cả việc cuối cùng, anh cũng đã sắp
xếp ổn thỏa. Trong lòng cô biết bao suy nghĩ ngổn ngang, bản thân cũng
không biết mình đang nghĩ gì nữa.
Hứa Kiến Chương thấy cô mất tập trung, sự ngờ vực dấy lên, không thể không
hỏi: “Tĩnh Uyển, sao họ lại thả anh ra, em chạy đường của ai thế, có
quyền lớn vậy?”. Rồi lại hỏi: “Đây là đâu?”. Câu hỏi của anh, cô không
thể giữ giải thích một câu nào, càng không biết giải thích thế nào, chỉ
trả lời đơn giản: “Đợi chúng ta rời khỏi đây, em sẽ nói rõ sự tình hình
với anh”. Cô quay mặt lại hỏi Hà Tự An: “Cậu Sáu đâu? Vẫn ở soái phủ
sao?”.
Hà Tự An lắc lắc đầu, nói: “Tôi chỉ phụ trách việc này, việc khác tôi đều
không biết?”. Kiến Chương liền hỏi xen vào: “Cậu Sáu? Mộ Dung thiếu gia? Em hỏi Cậu Sáu làm gì?”. Tĩnh Uyển nói: “Em nợ Cậu Sáu một ân tình.
Chuyện không phải một, hai câu mà nói rõ được”. Kiến Chương “ồ” một
tiếng, giống như đã hiểu một chút, nói: “Hóa ra là anh ta”. Anh ở trong
tù từng nghe lính canh nói: “Cậu thật có phúc, bên trên có người che
chắn cho cậu như thế”. Hôm nay bỗng nhiên được tha, vốn đã đầy ngờ vực,
nay lại thấy Tĩnh Uyển ấp a ấp úng nên càng nghi ngờ hơn. Đúng lúc đó,
chiếc đồng hồ cao gần bằng người trong căn phòng kêu reng reng. Tĩnh
Uyển nghe thấy âm thanh đó, gần như giật bắn mình, quay mặt lại, thấy
kim phút kim giây đã trùng nhau, chỉ thất thần sững sờ.
Hứa Kiến Chương gọi một tiếng: “Tĩnh Uyển”, cô dường như không nghe thấy,
một lát sau, mới tự nói một mình: “Mười hai giờ rồi”. Hứa Kiến Chương
nhận lấy vé tàu trên tay cô, nhìn nhìn, kinh ngạc: “Đây là vé tàu nửa
tiếng sau, chúng ta phải đi nhanh thôi”. Tĩnh Uyển lại “ồ” một tiếng,
chỉ nghe thấy tiếng nhạc, tiếng người nói vẳng xa phía trước, không lâu
sau, nghe thấy tiếng bước chân đi về phía này, càng lúc càng gần, cô cảm thấy trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng tiếng bước chân đó nhanh nhẹ, hơn nữa không phải là tiếng giày da. Người đó đi thẳng vào
phòng khách, cô nhận ra là bác Châu ở nhà trên, bác Châu nói: “Phu nhân
sai tôi đến nói với Doãn tiểu thư, đến giờ mở tiệc rồi, nhưng Cậu Sáu
vẫn chưa về, chắc là họp muộn, cho nên muốn kéo dài thời gian thêm mười
lăm phút”.
Tĩnh Uyển chột dạ, không nói được lời nào, chỉ gật gật đầu. Thấy bác Châu dò xét Hứa Kiến Chương, cô vội vàng nói: “Đây là anh họ tôi, nói với phu
nhân, tôi lập tức ra ngay”. Hứa Kiến Chương nghe thấy cô nói mình là anh họ, càng nghi ngờ hơn, khóe miệng hơi động đậy, cuối cùng cố gắng kìm
chế: Đợi bác Châu vừa đi, Kiến Chương lập tức hỏi: “Đây rốt cuộc là
đâu, em ở đây làm gì?” Tĩnh Uyển nói: “Đây là Đào phủ, vì chuyện của anh em tạm thời sống ở đây?”. Hứa Kiến Chương nói: “Anh giờ đã không sao
rồi, vậy chúng ta đi nói với chủ nhà một