tiếng, chúng ta cáo từ thôi,
làm phiền người ta như vậy”. Tĩnh Uyển nghiến nhẹ răng, nói: “Anh đi
trước, em đón chuyến tàu sau”.
Hứa Kiến Chương không thể ngờ rằng cô nói ra câu ấy, hỏi: “Tại sao?” Tĩnh
Uyển đáp: “Bây giờ em vẫn chưa thể nói, ngày mai anh sẽ hiểu. Cậu Sáu
thả anh ra, em nợ anh ấy một ân tình, em phải trực tiếp cảm ơn anh ấy”.
Hứa Kiến Chương cuối cùng không chịu được: “Cậu Sáu thế nọ, Cậu Sáu thế
kia, em quen Cậu Sáu như thế nào, sao anh ta lại chịu thả anh ra?” Tĩnh
Uyển cảm nhận được sự nghi ngờ trong lời nói của anh, trong lòng phẫn nộ không tả, hỏi lại: “Chẳng lẽ anh không tin em?”.
Hứa Kiến Chương trả lời: “Tất nhiên là anh tin em, nhưng em cũng phải giải
thích rõ ràng cho anh”. Tĩnh Uyển tức giận nói: “Bây giờ anh muốn em
giải thích thế nào, anh ấy thả anh ra, anh không những biết ơn, ngược
lại còn nghi ngờ như thế”. Hà Tự An đứng bên cạnh khuyên nhỏ: “Doãn tiểu thư, vừa đi vừa nói thì hơn, Cậu Sáu đã dặn dò tôi, nhất định phải đưa
Doãn tiểu thư lên tàu”. Tĩnh Uyển ngẩng mặt lên nói: “Cậu Sáu đã đối xử
với tôi như vậy, tôi có thể nghênh ngang ra đi sao? Nhờ Hà tiên sinh đưa Hứa Kiến Chương đến bến tàu, tôi đáp chuyến tàu sau”.
Tuy Hứa Kiến Chương tính khí ôn hòa, lúc này cũng không để ý nữa, chỉ lạnh
lùng nói: “Em không đi, anh cũng không đi”. Tĩnh Uyển giậm chân một cái, nói: “Anh không tin em thì thôi”. Cô quay sang nói với Hà Tự An: “Phiền anh đưa tôi đi gặp Cậu Sáu”. Hà Tự An quá đỗi bất ngờ, Hứa Kiến Chương
hỏi: “Em đi gặp anh ta làm gì?”. Tĩnh Uyển lạnh nhạt đáp: “Người ta cứu
mạng anh, em phải đi cảm ơn người ta”. Hứa Kiến Chương không nhịn được
nữa: “Tại sao người ta cứu anh, sao em không nói rõ cho anh biết?”.
Ánh mắt Tĩnh Uyển nhìn thẳng vào anh, lúc lâu sau mới tươi cười: “Đúng thế, vì sao người ta chịu cứu anh? Trong lòng anh đã đoán được rồi, tại sao
không nói ra?”. Hứa Kiến Chương trong lòng hối hận, nhưng nhìn thấy Hà
Tự An đến nhà tù thả mình ra, trưởng tù còn cung kính với anh ta như
vậy, rõ ràng anh ta là người có địa vị rất cao. Nhưng Hà tiên sinh này
còn cực kỳ cung kính với Tĩnh Uyển, Tĩnh Uyển là con gái, một người như
vậy trong Thừa quân mà cũng cung kính nghe lời cô, đương nhiên khiến
người ta ngạc nhiên, mà trong cuộc hội thoại của họ cũng nhiều lần nhắc
đến Mộ Dung Phong, có thể thấy quan hệ giữa cô và Mộ Dung Phong không hề đơn giản. Sự ngờ vực trong anh càng lúc càng lớn, cuồn cuộn dâng trào,
cả cơ thể như muốn nổ tung, tâm trạng buồn bã đến cực điểm. Còn Tĩnh
Uyển lại có vẻ không màng đến bản thân, ngược lại nói với Hà Tự An: “Tôi muốn gặp Cậu Sáu”.
Hà Tự An do dự nói: “Doãn tiểu thư, không được đâu”. Tĩnh Uyển lòng rối
như tơ vò, hàng ngàn suy nghĩ không biết nên giải quyết từ đâu. Chỉ một
mực nghĩ, mình và anh có tình kết nghĩa, qua lại đến nay anh luôn đối xử lịch thiệp, trước sự ép buộc của tình thế vẫn thay mình sắp xếp chu
đáo, bây giờ anh đang gặp nguy, mình tuyệt đối không thể bỏ đi. Cô quyết đoán trong khoảnh khắc, nói với Hà Tự An: “Việc đã thế này, Tĩnh Uyển
đã quyết định rồi, mong Hà tiên sinh giúp cho”.
Bình thường Hà Tự An thấy cô dịu dàng yếu đuối, lúc này nghe cô nói một câu
như thế, trong lòng thầm khen, cảm thấy cô gái này trọng tình nghĩa,
chẳng quản sống chết, nói: “Cậu Sáu có lệnh, tôi không thể làm trái.
Nhưng nếu Doãn tiểu thư không muốn đến bến tàu, tôi cũng không thể ép
buộc”. Tĩnh Uyển hơi mỉm cười, nói với Hứa Kiến Chương: “Anh ở đây đợi
em, em đi một lát rồi về”. Hứa Kiến Chương nói: “Anh đi cùng em”. Tĩnh
Uyển biết tình hình chưa rõ ràng, trước mắt chưa biết chắc, nhìn đồng hồ đã là mười hai giờ hai mươi phút, tam tiểu thư vẫn chưa sai người đến
mời mình dự tiệc, vậy Mộ Dung Phong nhất định chưa về. Cô nhất thời
không thể giải thích rõ cho Hứa Kiến Chương, càng không muốn chần chừ
thêm nữa, chỉ nói: “Anh không đi được, em sẽ về ngay”. Hứa Kiên Chương
vẫn muốn nói tiếp, Tĩnh Uyển đã nói: “Hà tiên sinh, phiền anh ở lại đây
với Hứa tiên sinh”. Hà Tự An vâng mọt tiếng, Hứa Kiến Chương cực kỳ phẫn nộ, nắm lấy cánh tay cô: “Tĩnh Uyển, tại sao?”.
Tĩnh Uyển nói: “Em không phụ anh, nếu anh tin em, anh sẽ biết em không phụ
anh”. Ánh mắt cô cháy bỏng nhìn anh chăm chút: “Kiến Chương, em không hề phụ anh”. Hứa Kiến Chương thấy mắt cô như hai đốm lửa nhỏ cố chấp cháy
như thế, trong lòng biết rõ cô là người tuyệt đối không thấy chú ý. Và
trong lòng anh cũng không muốn nghĩ đến việc kinh khủng như thế, anh
đành thuyết phục bản thân: Tĩnh Uyển làm vậy nhất định là có lý do của
cô ấy. Cuối cùng anh chầm chậm buông tay ra, nói: “Được, anh ở đây đợi
em”.
Tĩnh Uyển đi ra, tam tiểu thư đang lo lắng, nói nhỏ với cô: “Cậu Sáu nói
nhất định sẽ đến, sao giờ này vẫn chưa đến?” Tĩnh Uyển nói: “Em muốn đến soái phủ, đích thân mời Cậu Sáu”. Tam tiểu thư cười nói: “Cũng được”,
rồi dăn xe đưa cô đến soái phủ. Tĩnh Uyển ngồi trên xe, trong lòng giống như có hàng ngàn chiếc trống đang vang lên điện cuồng. Đi từ Đào phủ
đến soái phủ chỉ mất mấy phút, từ xa xa cô nhìn thấy soái phủ canh phòng cẩn mật như t