hong nhậm chức
đến nay, đối với đồng sự, trợ lý của người đi trước luôn đối xử chân
thành, tiếp thu ý kiến của họ, đặc biệt là với hai người là thống chế
tỉnh Vọng Châu – Từ Trị Bình và sư đoàn trưởng đóng quân tại đường sắt
Thừa Dĩnh –Thường Đức Quý, thời gian làm việc với họ lâu nhất, cũng tin
tưởng họ nhất. Nhưng hai tên Từ, Thường thao túng lộng quyền, khiến tất
cả chính sự bị đình trệ, mọi việc không thể tiến hành. Tội trạng đã rõ,
phải bị trừng trị đích đáng. Nhiều lần tai họa chiến tranh đều do hai kẻ này xúi bẩy mà thành. Âm mưu kế hiểm của chúng người ngoài chưa hề
biết…”.
Điện báo vốn do phụ tá được cho là nhân tài xuất chúng cẩn thận chọn lọc từ
ngữ, viết rất khéo léo hoa mỹ, vừa kể vừa giải thích, kèm theo sự thương xót đau đớn vô hạn. Hà Tự An thấy Mộ Dung Phong không tập trung, do đó
vội vàng đọc hết rồi hỏi: “Cậu Sáu, có gửi bản thảo này điện báo toàn
quốc không?”. Mộ Dung Phong giờ mới cầm lấy bản thảo xem một lượt, liền
hỏi: “Phía Bắc có tin tức gì không?”. Hà Tự An đáp: “Vẫn chưa có, nhưng
hai sư đoàn của chúng ta đã bố trí phòng thủ từ Triết Bình đến Vọng
Thành, người Nga dọc tuyến đường sắt tuy nhìn chằm chằm như hổ đói,
nhưng lại bị cầm chân, cho rằng hai quân Từ, Thường không dám hành động
thiếu suy nghĩ”. Mộ Dung Phong hừ một tiếng, nói: “Trước mắt giữ quân
của họ lại, lấy hai lạng địch ngàn cân, đợi khi nào đủ mạnh , xem tôi
giải quyết đám người Nga đó thế nào”.
Hà Tự An nhận thấy anh muốn đánh nhau với người Nga, nên không lập tức trả lời. Mộ Dung Phong nhìn bóng cây đó một lát, lại nói: “Phía Bắc có tin
thì báo với tôi”.
Trong Đào phủ đang náo nhiệt, Tam tiểu thư cùng nghe kịch với Từ, Thường phu
nhân, vai Thiết Kính công chúa của Lô Ngọc Song đang hát khúc Tọa Cung.
Từ phu nhân vốn là người rất thích kịch, đang nghe say mê, Thường phu
nhân hình như chợt nhớ ra: “Sao không thấy Doãn tiểu thư?”. Tam tiểu thư nói: “Cô ấy nói là đi thay quần áo”. Vừa quay lại thấy khách nữ giới
lần lượt đứng lên, hóa ra là tứ phu nhân Hàn thị đến.
Tứ phu nhân mặt mày rạng rỡ, chưa nói đã cười: “Tôi đến muộn rồi”. Bà lại
nói với tam tiểu thư: “Tôi tưởng đã bắt đầu tiệc rồi chứ?”. Từ phu nhân
nói: “Tứ phu nhân vẫn chưa đến, làm sao có thể mở tiệc?”. Tứ phu nhân
liền cười nói: “Tôi đã đến rồi, vậy thì bắt đầu đi”. Từ phu nhân cười
đáp: “Còn cả nhân vật chính, lúc này không biết đi đâu rồi, bỏ lại mấy
người chúng ta, cô ấy thì mất tích”. Tứ phu nhân phì một tiếng: “Tôi đi
từ nhà ra, thấy cô ấy đi đến chỗ chúng ta. Theo tôi, chúng ta vừa ăn vừa đợi, cũng không phải thất lễ”.
Tam tiểu thư chần chừ nói: “Vẫn nên đợi hai người họ thì hơn, Tĩnh Uyển nói đi giục Cậu Sáu”. Từ phu nhân lại mỉm cười, nói: “Chẳng lẽ chỉ có họ
được bỏ lại một phòng đầy khách khứa, còn chúng ta không bỏ lại họ được
sao? Hôm nay chúng ta cức mặc cho họ đói đi”. Tam tiểu thư vốn không
phải là người ngốc, chợt hiểu ra, cười nói: “Vậy chúng ta không đợi
nữa”. Hai vị Từ, Thường phu nhân chưa phát hiện được ý tứ sâu xa, cùng
cười rất tươi, vậy nên tam tiểu thư dặn dò quản gia bắt đầu khai tiệc.
Hứa Kiến Chương ở trong gian phòng khách đó, đang lúc vô cùng sốt ruột, lại thấy bác Châu đi vào, nói: “Phu nhân chúng tôi nghe nói thiếu gia là
anh họ của Doãn tiểu thư, nên rất hoan nghênh, nhà trên đã chuẩn bị mở
tiệc rồi, mời thiếu gia dự tiệc”. Hứa Kiến Chương nhìn cảnh vệ ở lại
cùng mình một cái, hỏi: “Trong phủ nhộn nhịp như vậy, đang tổ chức
chuyện vui gì thế?” Bác Châu liền cười, nói: “Thiếu gia, là tổ chức sinh nhật cho Doãn tiểu thư”. Hứa Kiến Chương liền đờ đẫn, hỏi lại một lần
nữa: “Tổ chức sinh nhật cho Doãn tiểu thư?”. Bác Châu cười nói: “Phu
nhân chúng tôi nói, thiếu gia là người nhà của Doãn tiểu thư, vậy cũng
giống như người một nhà, mong thiếu gia đừng khách sáo”. Một ý nghĩ lóe
lên trong đầu Hứa Kiến Chương, anh buột miệng hỏi: “Đây là Đào phủ –
chẳng lẽ là phủ của Đào tư lệnh?” – Bác Châu đáp: “ Đúng thế”. Hứa Kiến
Chương nghe bà ta nói cái gì người một nhà, giống như là mắc xương trong họng, trong lòng khó chịu vô cùng, nghĩ một lát lạii hỏi: “Doãn tiểu
thư về chưa?”. Bác Châu cười đáp: “Doãn tiểu thư một lát nữa sẽ quay
lại”.
Hứa Kiến Chương lại hỏi: “Vậy Doãn lão gia đâu, ở nhà trên phải không?”,
khiến bác Châu hơi sững lại: “Doãn tiểu thư ở đây một mình, thiếu gia
hỏi Doãn lão gia nào?”. Trong lòng Hứa Kiến Chương như rối như tơ vò,
một lúc lâu sau, mới lắc đầu nói: “Thay tôi cảm ơn phu nhân nhà bác, tôi không tiện đi, mong Đào phu nhân thông cảm”.
Bác Châu vâng lời rồi rời đi, một lát sau lại dẫn theo người hầu xách một
chiếc hộp đến, vẫn nói rất khách sáo: “Phu nhân chúng tôi nói, thiếu gia đã không muốn đến thì thôi, nên bảo nhà bếp làm mấy món đưa đến, thiếu
gia ăn tạm một chút”. Người hầu đó mở nắp hộp cơm, bên trong là tôm non
xào măng bao tử, cá hấp, mầm đậu Hà Lan xào, ngoài ra có một bát canh
vịt ướp hoa đào nóng hổi. Hứa Kiến Chương làm gì có tâm trạng ăn cơm,
người hầu đó xới cho anh một bát cơm to, anh nói với cảnh vệ ở lại cùng
mình: “Cậu ăn trước đi