”. Quân pháp của Mộ Dung Phong rất nghiêm ngặt,
cảnh vệ đó nói: “Hứa tiên sinh cứ tự nhiên” và vẫn đứng thẳng ở bên
cạnh. Hứa Kiến Chương miễn cưỡng nhận lấy bát cơm và hai miếng rồi lại
buông bát. Chỉ nghe thấy tiếng ồn ào cười nói ở phía trước, xen lẫn
tiếng đàn sáo vô cùng náo nhiệt, sự phồn hoa như gấm ấy, tuy cách xa
nhiều tầng sân vườn, nhưng vẫn có thể thấy được từ xa.
Rất lâu sau, phòng bếp mới sai hai người hầu đến thu dọn bát đĩa, Hứa Kiến
Chương vốn đã có tâm sự, vô tình đá vào dưới cửa sổ, lại nghe thấy một
người hầu oán trách: “Không có việc gì cũng kiếm chuyện vặt bắt chung ta làm, hôm nay bận thế này, còn một mình hầu hạ cái này, hầu hạ cái kia”. Một người hầu khác cười nói: “Để sau này Doãn tiểu thư thật sự gả cho
Cậu Sáu, lúc đó cho dù cô muốn hầu hạ anh họ, còn không có cơ hội ấy
chứ”. Hai người vừa nói vừa đi xa dần. Hứa Kiến Chương như bị sấm nện
vào đầu, trong lòng cứ nghĩ, ngay cả người hầu cũng nói thế, đủ để thấy
Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong thân mật đến mức nào, không hỏi mà biết.
Trong lòng như có dầu sôi lửa bỏng, điếu thuốc cầm trên tay bất giác bị
anh bóp nát, những sợi thuốc lá nát vụn rơi lả tả trên thảm trải nền.
Hà Tự An đợi trong phòng điện báo không rời một bước, đến tận lúc nhận
được bức điện mật đó, anh mới thở phào nhẹ nhỏm, đích thân cầm bức điện
đến phía sau báo cáo với Mộ Dung Phong. Mộ Dung Phong vẫn ngồi hút thuốc trước ban công, trên chiếc ghế mây nhỏ bên cạnh có bày mấy món ăn, Hà
Tự An nhìn dáng vẻ đó, hình như chưa hề động đũa. Hà Tự An ho nhẹ một
tiếng, nói: “Cậu Sáu, điện báo của Trương Kỳ Vân đến rồi”.
Mộ Dung Phong khẽ búng tàn thuốc lá, hỏi: “Thế nào?”.
Hà Tự An nói: “Đã thuận lợi nắm lấy binh quyền của Từ quân, đã tiếp nhận
xong toàn bộ quan quân từ sư đoàn số bốn trợ lên”. Mộ Dung Phong giờ mới nói: “Vậy mấy tiếng nữa hãy điện báo toàn quốc đi, ngoài ra viết giúp
tôi một bức thư tay cho đại tổng thống, dùng mật điện lập tức gửi đi,
nói rõ sự việc này. Hai kẻ Từ, Thường mưu đồ tạo phản, sau khi sự việc
bại lộ lại mưu đồ hành thích, việc này tuy là xấu trong nhà, nhưng càng
che giấu người ta càng nói nhiều”. Hà Tự An vâng một tiếng, Mộ Dung
Phong lại hỏi: “Tình hình trong Đào phủ thế nào?”. Hà Tự An nói: “Hiện
vẫn ổn”. Mộ Dung Phong nói: “Lát nữa công bố tin tức, tuyệt đối không
được xảy ra rối loạn”. Hà Tự An đáp: “Cậu Sáu an tâm, bên ngoài có quân
đoàn trường Đào đích thân bố trí, bên trong có tứ phu nhân”. Chợt trong
phòng vang lên một tiếng “cạch”, hình như cửa phòng ngủ vừa mở ra. Mộ
Dung Phong đứng phắt dậy, quay người đi vào trong phòng, quả nhiên bác
sĩ Millet đã bước ra ngoài, y tá theo sau đang bưng một chiếc khay nhỏ,
Mộ Dung Phong thấy trên khay có một đầu đạn đẫm máu, mới thở phào nhẹ
nhõm. Bác sĩ Millet nói: “Cuối tuần này là thời gian nguy hiểm vì vết
thương quá sâu, có thể dễ dàng bị nhiễm trùng. Hy vọng Chúa phù hộ cô
gái này”.
Mộ Dung Phong đi thẳng vào trong, thấy y tá vẫn đang giúp rửa vết máu cho
Tĩnh Uyển, cô vẫn đang hôn mê. Anh vốn có rất nhiều việc phải làm, nhưng không nỡ rời đi, đến khi Thẩm Gia Bình tới, gọi nhỏ: “Cậu Sáu, họ đều
đã đến rồi”, anh mới xuống lầu họp.
Cuộc họp kéo dài đến tận nửa đêm, mật điện khắp nơi lần lượt truyền về, các
tướng lĩnh của Thừa quân trải qua sự việc kinh hồn bạt vía ấy, thần sắc
lời nói đều lộ vẻ khác thường. Đến lúc nhận bức điện cuối cùng từ phía
Nam cũng đã khoảng hai, ba giờ sáng, đêm vắng tĩnh mịch, Mộ Dung Phong
mới thật sự cảm thấy cục diện đã được khống chế, khẽ ngáp một cái nói:
“Trời sắp sáng rồi, về đi ngủ hết đi”.
Đám tướng lĩnh đó cùng nhau đứng dậy hành lễ, một vị lão tướng trong đó đặc biệt cung kính nói: “Cậu Sáu phải bảo trọng, trọng trách sau này còn
lâu dài”. Mộ Dung Phong gật đầu nói: “Sau này vẫn còn phải nhờ mọi người giúp đỡ”. Anh định đứng dậy tiễn, những thuộc cấp đó luôn miệng nói:
“Không dám” rồi nối đuôi nhau lui ra.
Thẩm Gia Bình đi lên phía trước một bước, hỏi nhỏ: “Cậu Sáu cơm trưa cơm tối đều không ăn, bảo nhà bếp chuẩn bị chút đồ ăn đêm nhé”. Mộ Dung Phong
giờ mới cảm thấy dạ dày râm rẩm đau, nhưng chẳng muốn ăn chút nào, chỉ
lắc đầu nói: “Tôi đi ngủ một giấc, chín giờ gọi tôi dậy”.
Tuy miệng anh nói thế, chân lại bất giác đi về phía sau, Thẩm Gia Bình mới
biết là đi thăm Tĩnh Uyển, liền vội vàng theo sau: “Doãn tiểu thư bây
giờ vẫn chưa thể cử động, bảo họ thu dọn một phòng khác cho Cậu Sáu nghỉ ngơi nhé”. Mộ Dung Phong nói: “Tôi đến phòng sách ngủ, bảo họ đem chăn
đệm đến là được rồi”. Thẩm Gia Bình vâng lời lập tức đi bố trí, Mộ Dung
Phong men theo hành lang đi về căn phòng phía sau, trên lầu vẫn yên ắng, bác sĩ Millet và hai vị y tá vẫn trực ở đó, thấy anh đi vào đều đứng
dậy.
Anh nhẹ nhàng bước tới xem Tĩnh Uyển, cô vẫn hôn mê chưa tỉnh, mái tóc
dài đen tuyền xõa trên gối khiến khuôn măt càng trở nên nhợt nhạt hơn,
bác sĩ Millet nói nhỏ: “Phải đợi hết thuốc mê cô ấy mới có thể tỉnh
dậy”. Cô đắp một chiếc chăn lông kiểu Tây, vì chăn rất nhẹ càng khiến
thân hình cô trở nên nhỏ bé, ngủ ở giữa chiếc giườ
