a ngoài,
Hứa Kiên Chương theo sau, cuối cùng không kìm được hỏi: “Doãn tiểu thư
bạn tôi còn ở trong phủ không?”. Thẩm Gia Bình không hề dừng bước, cũng
không quay mặt lại, chỉ nói: “Hứa tiên sinh, Doãn tiểu thư muốn gặp anh, cô ấy bị thương rất nặng”. Hứa Kiến Chương nghe thấy câu này, giống như sét đánh ngang tai, bất giác đứng sững, định thần lại mới phát hiện đã
tụt lại phía sau mấy bước, liền vội vàng đuổi theo Thẩm Gia Bình.
Lần này Thẩm Gia Bình dẫn anh vào một căn phòng kiểu Tây, Hứa Kiến Chương
chỉ thấy căn phòng nguy nga lộng lẫy, trang hoàng tráng lệ, bên ngoài
bên trong đều có người hầu khoanh tay đứng chầu, bốn bề tĩnh mịch, tiếng tích tắc tích tắc của đồng hồ treo tường cũng có thể nghe thấy rõ mồn
một. Thẩm Gia Bình đích thân mở cửa, bên trong chỉ bật một chiếc đèn ngủ nho nhỏ, ánh sáng mờ mờ, ấm áp, lúc này Hứa Kiến Chương bỗng cảm thấy
sợ hãi, sự ám ảnh trong lòng càng ngày càng rõ, càng ngày càng lan rộng. Thảm dưới chân dày ba, bốn phân, giẫm lên không phát ra tiếng động, tựa như bước trên gấm lụa, mềm mại không có chút sức lực, anh chỉ thấy bước chân khó khăn, trái tim cũng giống như treo giữa không trung. Anh nhìn
thấy một chiếc giường kiểu Tây lớn và sang trong, đầu giường khắc hoa mạ vàng, một chiếc màn kiểu Tây buông xuống, chiếc màn đó màu trắng, gần
như trong suốt, bay nhẹ như mây, buông xuống vô số tua màu vàng, lả lướt bao vây lấy chiếc giường. Chiếc chăn bông trên giường đang ôm lấy một
thân hình nhỏ bé. Trái tim anh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, anh thất thanh gọi: “Tĩnh Uyển”.
Sắc mặt cô nhợt nhạt, trắng bệch như giấy, anh sững sờ nhìn cô thở yếu ớt. Y tá bên cạnh vội dùng tay ra hiệu cho anh, tim anh như có dao cứa, hồn
xiêu phách lạc, có người đưa cho anh một chiếc ghế, anh cũng không buồn
ngồi xuống. Ánh mắt anh chăm chú nhìn vào mặt cô. Anh hỏi y tá: “Vết
thương của cô ấy thế nào?” . Y tá đáp: “Rất nghiêm trọng”. Anh hỏi: “Làm sao lại bị thương?” . Y tá cứ úp úp mở mở không đáp, Thẩm Gia Bình cười một tiếng, nói: “Hứa tiên sinh, có một số chuyện anh đừng hỏi quá nhiều thì hơn”. Anh kinh ngạc, trong lòng lo sợ, cả một bụng nghi vấn đành
nén xuống.
Anh cũng không biết đã quá bao lâu, chiếc rèm nhung treo trên cửa sổ nặng
nề rủ xuống, chút ánh sáng nhàn nhạt bên ngoài lách vào, lờ mờ như ánh
hoàng hôn. Còn Tĩnh Uyển nằm ở đó, tựa một đứa trẻ đang ngủ, vô trí vô
giác. Hứa Kiến Chương ngồi đó, cơ thể dần dần tê đi, nhưng trong đầu
trống rỗng. Căn phòng ngủ này rất rộng, trên chiếc giá bằng gỗ đàn hương ở phía đông treo một thanh đao cong rất dài, trên chiếc bao da của đao
có khảm đá quý, phía dưới khâu tua màu ngà, rất đẹp, rõ ràng là một
thanh đao nổi tiếng. Trên giá còn đặt hai thanh bảo kiếm, dài ngắn khác
nhau. Trên chiếc tủ thấp cạnh đó có đặt một vài bao xì gà, thuốc lá. Ánh mắt đờ đẫn của anh dừng lại trên tủ quần áo trước giường, bên trên có
treo một bộ quân phục của nam giới, một chiếc thắt lưng da vứt tùy ý
dưới giá quần áo, trên thắt lưng còn có một bao súng da để trống. Hứa
Kiến Chương nhìn thấy bộ quần áo đó tuy là quân phục bình thường, nhưng
trên vai rủ xuống tua màu vàng, người mặc bộ quân phục này, không ai
khác ngoài Mộ Dung Phong.
Người hầu đến mời anh đi cơm, dạ dày anh như nhét đầy đá, nặng trình trịch,
đâu có muốn ăn, nên anh chỉ lắc đầu. Trong phòng vô cùng yên ắng, chỉ có tiếng Tĩnh Uyển thỉnh thoảng rên nhẹ, y tá đi đi lại lại, đo nhiệt độ,
đo huyết áp, tiêm, lau mồ hôi cho cô. Anh ngồi ở đó, chỉ mong Tĩnh Uyển
mau tỉnh lại, nhưng trong tận đáy tim đang dấy lên một sự bất an, dường
như đang sợ hãi một thứ gì đó. Người hầu lại đến mời anh ăn tối, ngày
hôm nay không ngờ lại trôi đi nhanh như thế, nhưng cũng trôi đi chậm như thế.
Có tiếng bước chân nhẹ vang lên bên ngoài, chỉ nghe thấy một giọng phụ nữ
dịu dàng: “Doãn tiểu thư sao rồi?”. Một bà vú già bên ngoài đáp: “Vẫn
chưa tỉnh ạ”. Tiếp theo cửa mở ra, anh quay lại nhìn, chỉ thấy một quý
phu nhận sang trọng , khoảng ba mươi tuổi. Lan Cầm vội nói với quý phu
nhân đó: “Đây là Hứa thiếu gia, anh họ của Doãn tiểu thư”. Rồi cô lại
quay sang nói với anh: “Đây là tứ phu nhân của chúng tôi”.
Anh từng nghe nói đến đại danh của vị tứ phu nhân này, biết bà là vị phu
nhân được sủng ái nhất là Mộ Dung Thần còn sống, Mộ Dung Phong chưa kết
hôn, nghe nói mọi việc trong Mộ Dung phủ đều do bà làm chủ, do đó vội
đứng dậy rất khách sáo, gọi một tiếng “Tứ phu nhân”. Tứ phu nhân vốn
theo Mộ Dung Thần đến rất nhiều nơi, tuy là phụ nữ kiểu cũ, nhưng thoải
mái phóng khoáng, đưa tay ra bắt tay Hứa Kiến Chương, nói: “ Hứa thiếu
gia, hân hạnh”. Bà lại nói: “Tĩnh Uyển xảy ra việc như vậy, thật khiến
người ta đau lòng”.
Trong lòng Hứa Kiến Chương đang lo âu, nghe tứ phu nhân nói thế, càng đau
lòng, buồn phiền hơn. Tứ phu nhân an ủi anh: “Ở hiền gặp lành, biểu
thiếu gia (*) cũng đừng quá lo lắng”; rồi lại hỏi: “Biểu
thiếu gia vẫn chưa ăn cơm phải không?”. Dứt lời, bà gọi một người hầu
vào sai bảo: “Giờ mấy người ngày càng không có quy tắc, khách ở đây, sao không mời đến phía s