oi như an ủi thiếu gia”.
Hứa Kiến Chương ăn không nổi, sư đoàn trưởng Từ hỏi: “Vết thương của Doãn
tiểu thư hông biết hiện giờ còn nghiêm trọng không?”. Hứa Kiến Chương
than một tiếng, nói: “Mấy vị bác sĩ người nước ngoài thay phiên nhau
trong nom nhưng không khởi sắc mấy”. Từ phu nhân cười nói: “Doãn tiểu
thư phúc trí song toàn, nhất định có thể chuyện dữ hóa lành, hơn nữa có
lệnh của Cậu Sáu, nói chữa không khỏi cho Doãn tiểu thư sẽ hỏi tội mấy
bác sĩ đó, họ dám không cố hết sức sao?”. Sư đoàn trưởng Từ nghe bà ta
nói không đâu vào đâu, vội ngắt lời: “Uống rượu, uống rượu” rồi đích
thân cầm chai rượu rót cho Hứa Kiến Chương một ly.
Hứa Kiến Chương chầm chậm một ly rượu Tây bỏng rát đó, những lời muốn nói
cuối cùng không nhịn được nữa: “Sư đoàn trưởng Từ, chúng ta là bạn bè,
hôm nay ông nói thật với tôi một câu, Cậu Sáu đối với Tĩnh Uyển… với
Tĩnh Uyển…”. Kiến Chương nhắc hai lần, nhưng vế sau vẫn không thể nói ra được.
Sư đoàn trưởng Từ nói với Từ phu nhân: “Bà bảo người đem bình rượu cao
lương lần trước người ta tặng đến đây”. Từ phu nhân vâng lời rồi đi, Hứa Kiến Chương thấy ông đuổi khéo Từ phu nhân, trong lòng càng bất an hơn, cứ đờ đẫn nhìn ông. Sư đoàn trưởng Từ lại rót cho anh một ly đầy, tiếp
đó than một tiếng thật dài, nói: “Chắc cậu cũng thấy rồi, Cậu Sáu rất ái mộ Doãn tiểu thư, tôi khuyên cậu một câu, đại trương phu nên lo sự
nghiệp, thức thời mới là tuấn kiệt”.
Sự lo lắng mấy ngày nay của Hứa Kiến Chương cuối cũng đã được chứng thực,
trái tim rơi xuống thẳng, cứ rơi cứ rơi, giống như không đáy không bờ,
toát ra sự lạnh lẽo từ tận xương cốt. Sư đoàn trưởng Từ nói: “Những lời
này tôi vốn không nên nói, nói ra cũng nên vả vào miệng, nhưng tôi và
cậu giao hảo nhiều năm, tôi không nói cho cậu biết cũng thấy khó chịu.
Doãn tiểu thư quả thật là hào kiệt trong nữ giới, kỳ nữ hiếm thấy, chỉ
riêng chuyện gan dạ một mình đến Thừa Châu cứu cậu, tôi đã muốn giơ ngón cái ra khen một câu “Giỏi”. Cậu Sáu thích cô ấy cũng là lẽ thường tình. Tôi là người ngoài, nói cậu đừng giận, theo tôi thấy, Doãn tiểu thư đối với Cậu Sáu cũng chưa chắc là không có ý gì đâu”.
Hứa Kiến Chương buột miệng nói: “Tĩnh Uyển không thể nào”.
Sư đoàn trưởng Từ lại than một tiếng: “Có hay không tôi không biết, nhưng
trên dưới Thừa quân, ai ai cũng biết cô ấy là bạn gái của Cậu Sáu, cô ấy không tránh dị nghĩ, luôn có cử chỉ thân mật với Cậu Sáu. Doãn tiểu thư ở trong phủ Tam tiểu thư, chỉ cách đại soái phủ có một con phố”. Giọng
nói ông ta ép xuống rất nhỏ: “Có lần vì chuyện quân quan trọng, tôi đi
tìm Cậu Sáu suốt đêm, Thẩm Gia Bình ấp a ấp úng nói không rõ Cậu Sáu đi
đâu, bảo tôi đợi ở phòng khách hơn nửa tiếng, mãi mới thấy Cậu Sáu từ
phía sau về. Sau này tôi mời khách ở Tiểu Dương Xuân, mươn rượu dò hỏi
Thẩm Gia Bình chuyện đó, Trương Nghĩa Giả thư ký của Cậu Sáu cũng uống
khá nhiều rồi, mặt mày hớn hở giả vờ văn vẻ với tôi, nói cái gì mà
“Đương quan bất báo xâm thần khách, tân đắc gia nhân tự Mạc Sầu” (*).
Tôi là người thô lỗ nghe không hiểu, đảm thư ký đó đều cười ầm ầm lên,
Thẩm Gia Bình bấy giờ mới nói, Doãn tiểu thư không giống người khác, mấy người nói linh tinh ở đây, Cậu Sáu mà biết được, lại không bạt tai mấy
người ấy chứ”.
(*) Trích trong bài thơi Đường Bình thiếu hầu của nhà thơ Lý Thương Ẩn đời
Đường. Hai câu thơ này, đại ý nói, người giữ cửa không dám thông báo với Đường Bình thiếu hầu là có người khách đến vào sáng sớm, vì thiếu hầu
mới có được một mỹ nhân tên là Mạc Sầu, câu nói hàm ý châm biếm thiếu
hầu đắm chìm trong nữ sắc, lơ là chính sự quốc gia.
Trong lòng Hứa Kiến Chương rối như tơ vò, nghĩ đến những manh mối mấy ngày
ngày vừa rồi, tim như bị dao cứa, nắm tay thật chặt, lúc lâu sau rít qua kẽ răng: “Tĩnh Uyển không phải người như vậy, tôi tin cô ấy không
thế”.
Sư đoàn trưởng Từ “ôi” một tiếng nói: “ Tôi thấy Doãn tiểu thư cũng không
phải là người tham vinh hoa phú quý, chỉ là Cậu Sáu tuổi trẻ anh hùng,
không kể đến địa vị thì cũng là một nhân tài, phàm là phụ nữ, làm gì có
ai không xem trọng cậu ấy? Hai người họ bên cạnh nhau lâu như vậy, cũng
sẽ nảy sinh tình cảm”.
Hứa Kiến Chương trong tim rối bời, chầm chậm uống rượu. Sư đoàn trưởng Từ
lại nói: “Lão đệ, tôi coi cậu như anh em ruột mới nói nhiều như thế. Cho dù cậu không nghĩ cho bản thân mình thì cũng phải lo cho gia đình, nếu
gây chuyện với người đó, sau này việc kinh doanh của cậu sẽ làm thế nào? Tính khí ngài ấy chắc cậu cũng ít nhiều nghe nói đến, thật sự muốn lật
mặt, đừng nói việc kinh doanh sau này, chỉ sợ khắp chín tỉnh phía Bắc
ngay cả đất dung thân cậu cũng không có. Cậu còn mẹ già em nhỏ, cậu xảy
ra chuyện họ còn có thể hy vọng vào ai? Bên nào nặng bên nào nhẹ, cậu tự cân nhắc đi”.
Sau khi bị thương,
cơ thể Tĩnh Uyển rất yếu, cô chỉ nói hai câu đã thấy mệt mỏi, lại tiếp
tục ngủ mê man. Lúc tỉnh dậy trời đã sắp sáng, qua những kẽ hở của rèm
cửa những tia sáng màu than chì lách vào trong phòng, xung quanh vẫn im
lặng, Mộ Dung Phong ngồi trên chiếc ghế trước giường, ngửa mặt ngủ, vì
tư