lần, nghĩ đi nghĩ lại, tuy sớm đã hiểu
rõ quan hệ lợi hại, biết rõ không thể không cắt đứt, nhưng thấy đôi mắt
ngân ngấn như nước hồ thu của cô đang nhìn mình, gần như sắp dao động.
Trong đầu anh dường như có một bộ phim đang chạy, lúc thì nghĩ đến ngày
tháng cùng cô ở Càn Binh, lúc nghĩ đến em nhỏ mẹ già ở nhà, trong trách
không thể chối bỏ trên vai mình, lúc thì nghĩ đến ngày tháng trong tù,
thân ở trong ngục, không còn đường đi, sự khủng khiếp đó khiến người ta
run sợ. Anh nghĩ đến những lời của sư đoàn trưởng Từ, bên nào nặng bên
nào nhẹ… bên nào nặng bên nào nhẹ…
Anh nghĩ đến cha lúc trước khi qua đời, nắm chặt lấy tay anh không buông, thều thào không
nói ra nổi, chỉ chỉ mấy em trai em gái đứng trước giường. Mẹ và các em
đã mất đi cha, trong nhà không thể không có anh. Nếu anh không màng tất
cả, sau này có mặt mũi nào gặp người cha đã mất ở dưới suối vàng đây?
Anh cắn răng, cuối
cùng hạ quyết tâm: “Tĩnh Uyển, Hứa gia là gia đình kiểu cũ, anh không
thể khiến mẹ anh đau lòng. Chín tỉnh phía Bắc này không ai không biết
quan hệ của em và Cậu Sáu. Hứa gia quả thật không thể có lỗi với người
này. Tĩnh Uyển, tuy em không phụ anh, anh cũng đành phụ em thôi”.
Tĩnh Uyển nghe xong
câu đó, lòng giống như bị đâm một nhát, cảm giác tức giận phẫn nộ ấy
không thể nói thành lời, chân tay cô lạnh ngắt, trong đầu đau nhức, ngay cả hít vào thở ra cũng đau không chịu nỗi. Cũng không biết là vết
thương đau hay là tim đau, cô thở một hơi hết sức nặng nề, chậm chạp,
ngay cả giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Hứa Kiến Chương, sao anh có thể đối xử với em như thế?”. Hứa Kiến Chương không nói gì, trước mắt cô
nhòa đi, không nhìn rõ được dáng vẻ anh, giọng cô cũng dường như không
phải của mình: “Anh vì điều đó mà không cần em nữa?”.
Kiến Chương mím chặt môi, dường như chỉ sợ hễ mở miệng là nói ra câu gì đó. Sắc mặt cô nhợt
nhạt, cô nhìn anh chằm chằm: “Anh là người được dạy dỗ kiểu mới, thời
đại này anh vẫn lấy lý do đó để đối đãi với em sao?”. Trong lòng Kiến
Chương buồn phiền vạn phần, cuối cùng buột miệng nói: “Không sai, anh
quả thật vong ân bội nghĩa, nhưng em có từng nghĩ cho anh không? Em
không tiếc danh phận của mình để cứu anh nhưng anh không gánh nổi đại ân đó của em”. Lời vừa nói ra, dường như anh mới hiểu mình đang nói gì,
chỉ thấy cô tuyệt vọng nhìn mình, mặt anh tái mét, lại mím chặt môi,
không nói một tiếng nào. Khóe miệng cô run rẩy, cuối cùng dần dần cong
lên, nở một nụ cười thê lương: “Được, được, không ngờ tôi nhìn nhầm con
người anh”. Cô vừa thở liền bị sặc, không kìm được bật ho, lập tức động
đến vết thương đau buốt, không thể thở nổi. Lan Cầm đi vào, thấy cô toát mồ hôi lạnh, bị sặc đến mức mặt đỏ lên, liền cuống quýt đỡ cô, cô đã
không nói nổi, Lan Cầm hét ầm lên: “Người đâu”, Hứa Kiến Chương lùi sau
một bước, trong lòng rối như tơ vò, muốn đến gần xem, nhưng bước đi đó
còn nặng hơn ngàn cân, không làm sao nhấc chân nổi, cuối cùng vẫn ở
nguyên chỗ cũ.
Bác sĩ tiêm một mũi
giảm đau cho cô, cô mơ hồ ngủ thiếp đi, lòng đau tột độ, láng máng nghe
thấy tiếng của Mộ Dung Phong rít lên đầy tức giận: “Tên họ Hứa đâu? Rốt
cuộc hắn đã nói gì?” . Sau đó hình như là giọng của Lan Cầm, lí nhí trả
lời gì đó, Tĩnh Uyển không nghe rõ, chỉ thấy trong tim buồn đến cực
điểm, như có thứ gì tắc nghẹn ở đó, không thể thở nỗi. Mộ Dung Phong
nhận ra cô đã tỉnh lại, lập tức cúi người xuống gọi nhỏ cô một tiếng:
“Tĩnh Uyển”.
Tim cô như bị dao
đâm, cô ngẩng mặt lên để nước mắt không bị chảy xuống. Anh nói: “Em đừng khóc, em sai người đi tìm Hứa Kiến Chương đến ngay”. Cô vốn đã rất kìm
chế, nghe anh nói câu này, nước mắt cứ thế trào ra, cô đã hết sức ngăn
dòng nước mắt lại, cô chưa từng yếu đuối như thế này, cô không thể nhớ
lại lời nói của anh, không thể nhớ lại dáng vẻ của anh, không ngờ anh
lại đối xử với cô như thế, không ngờ anh lại bỏ rơi cô như thế.
Cô đã vì anh như
thế, vì anh ngay cả tính mạng cũng suýt mất đi, con gái quan trọng nhất
là danh tiết cô cũng không để ý, nhưng anh lại vì lời đồn thổi của người đời mà không cần cô nữa. Nước mắt ngân ngấn trên khóe mi, cuối cũng lã
chã chảy xuống, Mộ Dung Phong chưa từng thấy cô khóc, liền luôn miệng
nói: “Em đừng khóc, em đừng như thế, anh lập tức sai người đi tìm”.
Cô nấc nghẹn lắc
đầu, cô không cần gì nữa, thứ cô cần bây giờ đều không có ý nghĩa, đều
trở thành trò cười. Cô đưa tay lên lau nước mắt, cô không muốn khóc,
không thể khóc. Sự cố chấp mấy năm nay vốn cho rằng là không thể lung
lay, không ngờ đẩy nhẹ một cái, cả thế giới đã lật đổ. Cô kiên cường như thế, đến cuối cùng lại rơi vào tình cảnh này. Cô vốn cho rằng bản thân
mình không gì không thể làm được, đến bây giờ lại bị người thân thiết
nhất giáng cho một đòn chí mạng. Thẩm Gia Bình đi vào, thì thầm một câu
với Mộ Dung Phong, anh phẫn nộ quát: “Lên tàu rồi cũng đuổi theo cho
tôi”.
Trong lòng cô vô
cùng đau đớn, theo bản năng cô đưa tay ra nắm lấy gấu áo anh, giống như
nắm lấy khúc gỗ trôi nổi duy nhất. Mộ Dung Phong thấy khóe miệng cô run
run, dáng vẻ