ột sự bất an mơ hồ ở nơi sâu thẳm trái tim, cô không muốn nghĩ sâu xa hơn, cứ giả vờ như mới tỉnh dậy, chầm chậm mở mắt ra.
Mộ Dung Phong thấy cô tỉnh, cảm thấy hơi áy náy: “Anh làm em tỉnh dậy rồi à?” Ánh sáng trong phòng ảm đạm, anh vẫn chưa thay quần áo, trên
người vẫn là bộ quân phục, thắt lưng và cầu vai đều là sắc vàng lạnh
lẽo, nhưng ánh mắt anh ấm áp như lụa. Cô lắc lắc đầu, anh cười nói: “Đã
tỉnh rồi thì anh đưa em đi xem một thứ”.
Anh luôn dùng trăm
phương nghìn kế để đổi lấy một nụ cười của cô, lúc này cô lại lười hoạt
động, nói: “Buổi chiều xem đi”. Anh là người nói là làm, thế nên đành
nhẫn nại nịnh cô: “Không xa đâu, trong căn nhà này thôi, họ mất rất
nhiều công sức mới làm được, buổi chiều anh còn có việc phải ra ngoài,
bây giờ anh cùng em đi xem nhé”
Hóa ra là một nhà
kính trồng hoa kiểu Tây, xung quanh đều là tường kính, trần cũng bằng
kính, Tĩnh Uyển nhìn từng chậu hoa lan trên giá, bất giác nín thở im
lặng, lúc lâu sau mới chỉ chậu hoa trước mặt: “Là lan Thiên Ly ở đâu ra
thế? Theo em biết, mười sáu tỉnh Giang Bắc không đâu có nổi một chầu hoa này”. Mộ Dung Phong nói: “Lần trước em từng nói, trong các loại hoa lan thì hoa là quân tử, khiến em yêu thích nhất, cho nên anh sai người đi
khắp nơi sưu tầm”.
Cô biết hoa tuy quý
hiếm, Mộ Dung Phong nắm giữ quyền hành, hoa dùng tiền mua về cũng không
phải chuyện khó, cái hiếm có là một câu nói vu vơ của cô, vậy mà anh ghi nhớ trong lòng, sai người hao tâm tổn sức thực hiện. Từ trước đến nay,
anh đối xử với cô đều rất nồng hậu, sau khi cô bị thương lại càng dịu
dàng quan tâm hơn nữa. Người đàn ông xuất sắc như thế, suy nghĩ thấu đáo như thế, trong lòng cô bất giác hơi cảm động, rất lâu sau, cô nói:
“Nhiều chủng loại quý hiếm vậy, nhà kính hoa lan này đương nhiên là độc
nhất vô nhị, nhưng là loài hoa yếu ớt, khí hậu phía Bắc không hợp, chỉ
sợ không sống nổi”.
Mộ Dung Phong nói:
“Anh tin chỉ cần có tấm lòng thì không gì là không thể. Chỉ cần bỏ ra
công sức, số hoa lan này nhất định sống được”. Con người anh vốn mang
khí chất oai hùng, nhưng lúc này ánh mắt dịu dàng như nước, như có thể
dìm chết người khác, cô nhìn sang chỗ khác, thẫn thờ nhìn chậu hoa lan
Thiên Ly độc nhất vô nhị đó, giống như chưa từng nghe thấy lời anh nói.
Mộ Dung Phong thấy cô nhìn hoa đến thất thần, cũng không nói gì, hai
người đứng giữa đám hoa lan, cứ yên lặng như thế.
Chuyến này đến Thừa
Châu, Doãn Sở Phàn định đưa con gái về nhà, sau lại nghe nói Tĩnh Uyển
và Hứa Kiến Chương cãi nhau, ông cũng chỉ cho rằng con gái mồm mép, nhất thời nóng giận. Nhưng sau khi gặp Mộ Dung Phong, ông mới lờ mờ đoán
được vàì phần; mấy người bạn cũ của ông ở Thần quân lần này lại vô cùng
khách khí, giờ mới biết Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong quen biết đã lâu,
quan hệ thân mật, ai ai cũng biết. Trong lòng ông rất tức giận, sáng sớm tinh dậy đã lập tức đi tìm con gái. Nơi Tĩnh Uyển ở lại một căn phòng
rất lớn, mới sáng sớm mà bên ngoài đã có người hầu đứng chầu sẵn, thấy
ông đến liền cung kính chào hỏi, lại có người giúp ông mở cửa, loáng
thoáng nghe thấy tiếng cười của Mộ Dung Phong.
Hóa ra hôm nay Mộ
Dung Phong đã đến từ sớm, nói với Tĩnh Uyển: “Anh có thứ này muốn tặng
em”. Khóe môi cong cong, Thẩm Gia Bình mỉm cười đi vào, trên tay cầm một chiếc lồng. Tĩnh Uyển thấy trong lồng có một con mèo lớn đang ngủ, móng vuốt đang quắp lấy thanh sắt, phát ra tiếng gừ gừ, dáng vẻ ngây thơ. Cô liền cười nói: “Con mèo to quá”.
Mộ Dung Phong vừa
cười vừa đoán lấy chiếc lồng, nói: “Biết nay em nhìn thành mèo… “. Thấy
cô đưa tay ra, anh vội nói: “Cẩn thận, đây là hổ đấy”. Tĩnh Uyển giật
bắn mình, lập tức cười: “Em chưa từng thấy con hổ nào nhỏ như vậy”. Con
hổ con đó đang nhe nanh trong lồng, gừ gừ liên tục, một lúc sau lại thè
lưỡi ra liếm đến mức thanh sắt của chiếc lồng đó phát ra tiếng ken két.
Tĩnh Uyển không kìm được định vuốt đám lông mềm mại trắng muốt đó, tay
còn chưa chạm đến, Mộ Dung Phong đã kêu “này” một tiếng, khiến cô sợ rụt tay lại, lúc ấy mới biết anh dọa mình, còn anh thì bật cười, Tĩnh Uyển
huých vào khuỷu tay anh, trách: “Sao anh xấu tính thế”.
Mộ Dung Phong mỉm
cười, định nói, ngẩng đầu lên thấy Doãn Sở Phàn đang đi vào, liền rất
khách sáo chào: “Doãn tiên sinh”. Tĩnh Uyển cười gọi: “Cha”. Mộ Dung
Phong nói với Tĩnh Uyển: “Anh còn có việc, lúc khác lại đến thăm em”.
Rồi anh quay sang nói với Doãn Sở Phàn: “Doãn tiên sinh nếu có việc gì,
chớ khách sáo, cứ dặn dò người làm là được”.
Sau khi anh đi, Doãn Sở Phàn ngồi ở đó, lấy tẩu thuốc ra, lại nghe y tá nói ở đây không được hút thuốc, nên chỉ ngậm trong miệng theo thói quen, không hề châm lửa.
Tĩnh Uyển nhìn móng vuốt của con hổ con thò qua khe hở của chiếc lồng,
cào cào hoa văn trên tấm thảm thảm trải nền kêu sột soạt. Doãn Sở Phàn
nhìn con hổ con đó một lúc, gõ gõ chiếc tẩu thuốc lên bàn, Tĩnh Uyển gọi một tiếng: “Cha”. Doãn Sở Phàn thở dài nói: “Con à, đũa mốc đừng chòi
mâm son”.
Tĩnh Uyển tuy rất
phóng khoáng, nhưng nghe cha nói thẳng thừng thế,cuối cùng không kìm
được, mặt ửng
