hế.
Nhưng anh không vậy, anh mở ra cho cô một thế giới, thế giới này có sự phồn hoa rực rỡ mà
người phàm ước ao, còn rất nhiều nguy hiểm và đổi thay. Đáng sợ như thế, rực rỡ sáng rọi, lại thịnh vượng như thế, giống như sự mê hoặc lớn nhất kích thích cô. Anh nói: “Anh muốn đem cả thiên hạ đặt trước mặt em”.
Trên thế giới có mấy người đàn ông có thể tỏ tình với người phụ nữ mình
yêu như thế chứ? Cô không hề tham giàu sang phú quý, nhưng cô tham lam
cái tương lai tươi mới, kích thích không thể đoán trước đó. Chỉ là sâu
thẳm tận đáy lòng luôn tồn tại một sự sợ hãi, không cách gì nắm giữ
được. Không dám nghĩ tới. Đến hôm nay anh nói hết cả, sự sợ hãi đó lại
càng rõ ràng và nặng nề hơn, cô sắp xếp những ý nghĩa hỗn loạn, dần dần
thấy được đầu mối, sự sợ hãi đó trở thành một sự lạnh lẽo, lạnh đến tận
tim gan, cô biết không có cách nào tự lừa dối mình nữa, sự nghi ngờ luôn giấu trong lòng cô không thể coi như không thấy. Bỗng nhiên cô rùng
mình, ngẩng đầu lên.
Cô nói từng câu từng chữ rõ ràng: “Cậu Sáu, có một việc anh phải nói rõ cho em biết, anh đã làm gì với Kiến Chương?”.
Dường như anh hơi bất ngờ, lại dường như sớm đã dự đoán trước, khuôn
mặt đầy vẻ phức tạp khó nói, ánh mắt sáng, khóe miệng nhướn lên, anh
nói: “Anh biết sẽ có ngày em hỏi như vậy”. Tim cô lạnh đến cực điểm.
Giọng anh vẫn điềm nhiên: “Anh không làm gì cậu ta hết, anh chỉ để cậu
ta hiểu rõ quan hệ lợi hại. Tĩnh Uyển, cậu ta không yêu em hết lòng, ít
nhất cậu ta không chịu vì em mà từ bỏ việc làm ăn ở Thừa Châu, từ bỏ
tiền tài lợi ích”.
Tĩnh Uyển chỉ cảm
thấy hụt hẫng không gì sánh nỗi, cũng không biết là thất vọng vì Kiến
Chương, hay thất vọng vì anh nói thẳng ra như vậy, trong mắt tràn ngập
tuyệt vọng. “Quả nhiên anh bỉ ổi như thế”. Tim anh thắt lại, anh không
hề giận, mà cảm thấy đau đớn: “Bỉ ổi? Anh cũng chỉ để cậu ta tự chọn,
không thể nói là anh bỉ ổi. Tĩnh Uyển, tất cả mọi thứ trên thế giới này
đều do ta tự mình giành lấy. Cậu ta ngay cả tranh giành cũng không dám,
làm sao có thể bảo vệ được em? Ngay cả người con gái cậu ta yêu cũng
không bảo vệ nổi, còn là đại trương phu gì chứ?”.
Đáy mắt cô cháy lên ngọn lửa âm u: “Anh lấy quyền lực, sức mạnh ép anh ấy, anh ấy còn có thể chọn thế nào?”.
Anh nắm lấy tay cô:
“Tĩnh Uyển, anh yêu em, cho nên anh muốn để cậu ta biết, anh yêu em hơn
cậu ta. Đây không phải là anh dùng thủ đoạn, anh chỉ bày ra sự thật cho
cậu ta xem”. Cô thản nhiên đáp: “Anh không thể lấy tình yêu làm cái cớ,
biện hộ cho sự cưỡng đoạt của anh”. Mắt anh lóe lên tia lửa giận: “Cưỡng đoạt, hóa ra em nghĩ như vậy. Doãn Tĩnh Uyển, chắc em quá xem thường Mộ Dung Phong anh rồi, nếu anh lừa gạt cưỡng đoạt, tên họ Hứa kia e rằng
ngay cả tính mạng cũng không giữ được; nếu anh lừa gạt cưỡng đoạt, anh
sẽ không coi trọng em, yêu em, đến bây giờ cũng không động vào một ngón
tay em. Anh tự hỏi hơn hai mươi năm nay, anh chưa từng hết lòng vì ai
như thế, thứ em muốn, anh làm mọi cách đem đến trước mặt em, anh đối xử
với em như thế nào, cứ tưởng em đều rõ cả. Tại sao? Tại sao em lại đối
xử với anh như vậy?”. Ánh mắt anh như muốn giết người. Anh đáng sợ như
thế, Tĩnh Uyển không biết vì sao, bỗng lấy hết can đảm, ngẩng mặt lên
nói lớn: “Vì em không yêu anh”.
Câu nói đó rõ ràng
rành rọt, toàn thân anh chấn động, hình như cô cũng bất ngờ. Anh nhìn
cô, giống như nằm mơ, anh “ừ” một tiếng, rất lâu sau, mới nói nhỏ: “Em
không yêu anh ư?”. Tim cô giống như nước đang sôi, vô số bọt sủi lên,
không biết vì sao như muốn nứt toác ra, cô cố gắng nén xuống, như nói
với chính mình, từng tiếng từng từ đều rất nặng nề: “Em không yêu anh”. Bàn tay anh lạnh ngắt, khớp xương cứng đờ nắm lấy tay cô, lực tay như
bỗng không chịu khống chế, tay cô đau nhức, nhưng tim cô càng rối loạn
hơn, giống như một ấm nước sôi trào hết ra ngoài, sau sự đau đớn là cảm
giác tê dại, biết rõ sau cơn tê dại sẽ đau đớn đến tận xương tủy, nhưng
cô chỉ nghĩ: Mình không thể nghĩ nữa, cũng không muốn nghĩ nữa.
Cô chầm chậm rút tay ra, từng chút từng chút một, rồi cô quay mặt đi, nói: “Cậu Sáu, mời ra ngoài, em phải nghỉ ngơi rồi”.
Mộ Dung Phong nói:
“Anh biết em sẽ oán trách anh, nhưng anh chỉ muốn nói cho em thấy rõ bộ
mặt thật của cậu ta, cậu ta cứ một mực nói yêu em, nhưng hễ nguy hại đến lợi ích cá nhân và gia đình là lập tức bỏ em mà đi. Tĩnh Uyển, em vẫn
không hiểu sao?”.
Trong lòng cô trống
rỗng, cảm giác còn khó chịu hơn cả buồn bã, dường như ai đó đang khoét
đi một miếng trong tim, rồi cố nhét vào một thứ gì đó cứng như đá vào,
cô kháng cự lại sự ép buộc này theo bản năng, ngẩng mặt lên, cô chầm
chậm nở nụ cười: “Cậu Sáu, anh nói đúng, anh chỉ muốn cho em thấy bộ mặt thật của anh ấy, nhưng cuộc đời là thế, đều là bất đắc dĩ, chẳng lẽ Cậu Sáu có thể vì Tĩnh Uyển từ bỏ sinh mệnh của gia đình và bản thân, một
nửa giang sơn sao?”.
Anh nhất thời sững
sờ , rất lâu sau mới gọi một tiếng: “Tĩnh Uyển”. Cô nói tiếp: “Cậu Sáu
,việc bản thân mình không thể không làm thì đừng yêu cầu người khác,
chẳng lẽ ngay cả đạo lý này anh cũng
