không hiểu”.
Tim anh thắt lại, vẻ mặt cô lãnh đạm mà xa xôi, sự xa xôi đó khiến tận sậu đáy tim anh đau
đớn, anh chưa từng cảm thấy bất lực như vậy, cuộc đời hơn hai mươi năm
chưa từng có thứ gì anh không đạt được, hơn nữa, anh biết rõ vẫn còn có
thứ tốt hơn đang đợi anh. Anh có hoài bão lớn, anh có tất cả mọi thứ
trên thế giới, nhưng duy nhất chỉ có thời khắc này khiến anh rõ ràng cảm thấy đang mất mát, sự mất mát đó khiến anh bất lực, anh muốn nói gì đó, nhưng một câu cũng không nói ra được.
Mưa bên ngoài càng
lúc càng lớn, tiếng mưa rào rào, nghe càng thêm hỗn loạn đến kỳ lạ. Cô
hơi cúi mặt, đôi hoa tai lạo xạo cọ vào cổ áo, dưới ánh đèn hai chiếc
bóng nhỏ đung đưa, in lên chiếc sườn xám bằng lụa Ỷ Vân màu vàng cam của cô, thứ lụa Ỷ Vân vốn rất mỏng và trơn, dưới ánh đèn ánh lên ánh sáng
trắng lành lạnh, anh nhớ lại lúc nãy ôm cô vào lòng, lớp lụa lạnh lẽo áp vào cánh tay anh, chỉ có cô là ấm nóng, khiến cuộc đời có sự vu vẻ mê
hoặc,giống như con thiêu thân lao mình vào lửa.
Nhưng bây giờ chỉ có sự lạnh lẽo của lụa lưu lại trên cánh tay anh, sự lạnh lẽo đó chầm chậm chảy vào trong tim, bung ra nỗi đau đớn không thể kìm nén. Anh biết rõ
chỉ còn lại sự hụt hẫng, hoa tai của cô vẫn đang lay động, như một trái
tim không an phận, lay động khiến anh cũng trở nên hoảng loạn, không có
cách nào nghĩ kỹ.
Năm nay Thừa Châu
nhiều nước, trong tháng năm đã mưa rất nhiều trận lớn, đến tháng sáu âm
lịch ngay cả sông Thừa Giang cũng đầy nước, nước sông nổi lên màu xanh
lục, xoáy nước đục mà siết, sóng nước nhấp nhô lên xuống như vô số những con ngựa hoang không an phận, gào thét phi đi, như bất cứ lúc nào cũng
muốn vượt qua bờ đê, tràn vào thành Thừa Châu.
Sáng nay lại mưa
lớn, Hà Tự An cầm ô bước thấp bước cao đi trên đê, bùn nước lầy lội ngập đến tận cẳng chân. Trong màn mưa trắng xóa, thấy xa xa có khoảng mười
chiếc ô lớn, đám người đang quan sát chỉ trỏ dưới bờ đê, trong lòng vui
mừng, Hà Tự an rảo bước thở dốc đi đến: “Cậu Sáu!”.
Tuy xung quanh đều
che ô, nhưng vì gió tạt quá mạnh, quần áo Mộ Dung Phong vẫn ướt đẫm,
thấy Hà Tự An đến, trên mặt anh không biểu lộ điều gì, chỉ hỏi: “Sao
rồi?”. Hà Tự An thấy xung quanh đều là cận vệ, có thêm mấy vị quan phụ
trách thủy lợi đê điều, anh không tiện nói nhiều, đáp mập mờ: “Đối
phương đã đồng ý rồi, nhưng điều kiện rồi… Cậu Sáu về rồi, tôi sẽ báo
cáo tỉ mỉ với Cậu Sáu”.
Mộ Dung Phong hơi
nhướn mày, quay mặi đi nhìn nước sông đục ngầu cuồn cuộn, sông Thừa
Giang từ Thừa Châu chảy qua nhiều tỉnh Giang Châu, Minh Châu, rồi nhập
vào Vĩnh Giang. Phía Bắc Vĩnh Giang còn gọi là mười sáu tỉnh Giang Bắc,
đến bây giờ chín tỉnh đã nằm trong tay anh, bảy tỉnh còn lại là Dĩnh
quân khống chế, còn phía Nam Vĩnh Giang lại là vô số núi hồ, vựa cá vựa
gạo. Mưa rất lớn, bong bóng trắng xóa nổi đầy trên mặt sông, không nhìn
thấy bờ bên kia, anh gọi nhân viên thủy lợi đến, nói: “Bây giờ tình hình cấp bách, tôi chỉ có một câu, anh còn đê còn, anh cũng không cần tồn
tại nữa”.
Người đó vốn là quan viên dân sự, sợ đến mức luôn miệng vâng dạ. Mộ Dung Phong cũng không để ý, chỉ nói: “Đi về”.
Từ lúc lũ lên, ngày
ngày Mộ Dung Phong đều phải đích thân đến đê quan sát tình hình. Quay về phủ đốc quân, anh đi thay quần áo ướt. Hà Tự An đợi ở phòng khách, thấy Thẩm Gia Bình ở hành lang, anh và Thẩm Gia Bình vốn đùa nghịch không
giữ lễ tiết quen rồi, anh đi công tác bên ngoài đã hơn tháng, vừa nãy
không có cơ hội nói chuyện, lúc này liền vỗ vai Thẩm Gia Bình nói: “Này, lão Thẩm, có việc gì mà căng thẳng thế, nhìn dáng vẻ chau mày khổ sở
của cậu kìa”. Thẩm Gia Bình trề môi, mặt ngước lên trên lầu, Hà Tự An
vốn là người tinh ý, lập tức hiểu ngay: “Tôi nói Cậu Sáu sao trông không vui vẻ, trên xe cũng không nói với tôi một câu. Người đó sao thế?”.
Thẩm Gia Bình thở
dài “hầy” một tiếng, nói: “Cậu đi công tác hơn một tháng đương nhiên
không biết. Nói ra cũng kỳ lạ, lúc đầu vẫn rất tốt, sau đó có một ngày
bỗng nhiên cãi nhau, mấy ngày nay Cậu Sáu cũng không đi hỏi thăm cô ấy.
Cô ấy cũng chuyển về phòng khách ở rồi, hai người gặp mặt vô cùng khách
sáo, Doãn lão gia lại xen vào giữa, xem ra vết thương của Doãn tiểu thực cũng sắp khỏi hẳn rồi, Doãn lão gia mấy ngày trước đặt vé, chiều nay
cùng Doãn tiểu thư lên tàu về Càn Bình”.
Hà Tự An nghĩ một
lát, hỏi: “Vậy ý của Cậu Sáu là cứ để như thế sao?”. Thẩm Gia Bình chần
chừ một lát, nói: “Đã để cho cô ấy đi rồi, chắc là định kết thúc ở đây
thôi”. Đúng lúc đó, có một người hầu từ phòng trên đi đến gọi người
chuẩn bị xe, nói: “Cậu Sáu muốn tiễn Doãn tiểu thư đến nhà ga”.
Thẩm Gia Bình nghe
nói Mộ Dung Phong muốn đích thân đi tiễn, vội vàng bố trí cảnh vệ. Không lâu sau Mộ Dung Phong quả nhiên xuống lầu, anh đã thay thường phục,
nhìn thấy Hà Tự An, liền gọi nói: “Thúc An, đợi tôi về rồi nói”. Hà Tự
An vâng một tiếng, chỉ thấy người hầu phòng xách túi hành lý lớn đặt lên xe trước, còn Mộ Dung Phong khoanh tay đứng ở phòng khách, lại thất
thần nhìn trời mưa ngoài cửa.
Tĩnh Uyển tuy hạ
quyết tâm, nhưng lúc phải đ