đỏ, cô cười ngượng ngập nói: “Cha nghĩ đi đâu rồi thế”.
Doãn Sở Phàn nói: “Đợi vết thương của con tốt hơn một chút, chúng ta nên mau về Càn Bình, cha thấy con và Kiến Chương chỉ có chút hiểu lầm. Hai
đứa đã đính hôn, nhà ta và Hứa gia giao hảo nhiều năm, có việc gì cũng
có thể bàn bạc”.
Không biết vì sao,
nghe thấy cha nói vậy Tĩnh Uyển cảm thấy rất tức giân, càng cảm thấy khó xử mà không thể nói rõ, cô nói: “Sao ngay cả cha cũng không tin con?
Giữa con và Cậu Sáu là cùng chung hoạn nan, anh ấy đối với con cực kỳ
khách sáo, con cũng không biết làm thế nào khác”. Doãn Sở Phàn ngậm tẩu
thuốc, nói: “Từ nhỏ con đã thông minh, cha không tin con không có cách
từ chối sự khách sáo của cậu ấy, cậu ấy cực kỳ khách sáo với con, cha
thấy con lại cực kỳ không khách sáo với cậu ấy”. Tĩnh Uyển bản tính ương bướng, khóe miệng xị xuống, giận dỗi nói: “Cha, vậy cha đợi đó mà xem,
dù sao con không hề có ý đó, hoặc là anh ấy hiểu lầm, con nghĩ cách để
anh ấy từ bỏ ý nghĩ đó là được”.
Cô đã nói quyết liệt như thế, Doãn Sở Phàn không hỏi thêm nữa. Tĩnh Uyển quả nhiên nhất
quyết tìm cơ hội, chỉ là không có thời cơ thích hợp. Hôm đó Triệu Thù
Ngưng đến thăm cô, hai người nói chút chuyện thường ngày. Triệu Thù
Ngưng thấy có một khẩu súng ngắn nhỏ khảm đá quý kiểu Tây đặt trước
giường, mới nói: “Nghe anh Sáu nói, khẩu súng này được đặt làm từ nước
ngoài, hơn nữa đặt một đôi ,rất quý giá đó”. Khẩu súng này là Mộ Dung
Phong tặng Tĩnh Uyển cùng với vé tàu trước khi sự việc xảy ra, cô vốn
định lấy ra định trả cho Mộ Dung Phong, lúc này nghe Triệu Thù Ngưng nói có một đôi, cảm thấy hơi bối rối, lại thấy hơi kỳ lạ, liền nói lảng:
“Cậu Sáu bắn súng rất giỏi”.
Trong giây lát, mắt
Triệu Thù Ngưng sáng lên, cô nói: “Kỹ thuật bắn súng của anh Sáu là do
đích thân đại soái dạy, Anh Sáu từ nhỏ đã không chịu thua kém người
khác, tôi nhớ lúc sáu, bảy tuổi, đại soái hỏi sau này anh ấy lớn lên
muốn làm quân đoàn trưởng không, ai ngờ anh Sáu noí, lớn lên anh ấy sẽ
không làm quân đoàn trưởng, đại soái hỏi vậy lớn lên anh muốn làm gì,
anh Sáu vênh mặt lên đáp: “Trị quốc bình thiên hạ”. Sau này đại soái
luôn vô cùng đắc ý, luôn khen anh Sáu có chí khí”.
Tĩnh Uyển thấy lời
nói của cô mang theo sự khâm phục vô hạn. Triệu Thù Ngưng thấy Tĩnh Uyển chăm chú nhìn mình, đỏ mặt cúi đầu, nói: “Tôi luôn hay lắm chuyện như
thế, có chút chuyện cũng lải nhải bao lâu, chỉ sợ Doãn tiểu thư nghe
thấy phiền”. Tĩnh Uyển nói: “Không, tôi rất thích nghe mà”. Cô lại hỏi:
“Chị Triệu sinh năm nào? Tôi đoán chị lớn hơn tôi”. Triệu Thù Ngưng nói: “Tôi nhỏ hơn anh Sáu một năm bốn tháng”. Tĩnh Uyển tươi cười nói: “Em
và Cậu Sáu kết nghĩa anh em, vậy em gọi một tiếng chị, chị đừng chê em”. Triệu Thù Ngưng “à” một tiếng: “Hóa ra em và anh Sáu là kết nghĩa anh
em, chị còn tưởng….” nói đến đây Thù Ngưng cười cười. Tĩnh Uyển sao mà
không hiểu, chỉ là giả vờ ngây ngô: “Em trẻ tuổi hồ đồ to gan, dù sao
trèo cao có người anh là Cậu Sáu, chị và Cậu Sáu là anh em họ, vậy chị
cũng chính là chị của em rồi”.
Triệu Thù Ngưng nghe cô gọi một câu chị, hai câu chị, giọng điệu ngọt ngào, ý tứ khóe léo,
làm sao mà không thích. Hai người ngày càng thân thiết, sau này Triệu
Thù Ngưng thường hay đến chơi với cô cho đỡ buồn.
Hôm đó sư đoàn
trưởng Từ mời Doãn Sở Phàn ăn cơm, ngày nào cũng vậy, trước khi đi ngủ,
Mộ Dung Phong luôn đến thăm cô một lát, có điều tối anh thường họp rất
muộn, quay về cô đã ngủ, hôm nay tan họp sớm hơn, Tĩnh Uyển vẫn chưa đi
nghỉ, anh cười nói: “Hôm nay cuối cùng đã gặp được em rồi, hôm qua hôm
kia lúc anh đến, em đều ngủ rồi”.
Tĩnh Uyển gọi Lan
Cầm: “Đi lấy đồ ăn đêm đến cho Cậu Sáu”. Lan Cầm nghe lời bưng lên một
bát mì nhỏ, Mộ Dung Phong thấy mì thịt gà xé phay, nước dùng dầu hạt cải thơm ngon, liền nói: “Làm phiền quá, cảm ơn nhiều”. Lan Cầm tươi cười
đáp: “Doãn tiểu thư đã bảo nhà bếp chuẩn bị từ trước, nhưng không dám
nấu quá sớm, sợ lúc Cậu Sáu đến mì nát hết”. Mộ Dung Phong cầm đũa, Lan
Cầm lặng lẽ lui ra, Mộ Dung Phong ăn rất ngon, chậm rãi ăn từng chút
một, anh hỏi: “Sao em biết anh thích ăn món này?”.
Tĩnh Uyển cười đáp:
“Em hỏi chị Thù Ngưng, chị Thù Ngưng thật chu đáo, anh thích ăn gì,
thích uống gì, thích cái gì, không thích cái gì, chị Thù Ngưng đều nhớ
rõ”. Vẻ mặt Mộ Dung Phong hơi thay đổi, bất giác dừng đũa, Tĩnh Uyển sợ
làm hỏng chuyện, không dám nói nữa, chỉ cười hỏi: “Sao anh không ăn
nữa?”.
Mộ Dung Phong cười
một tiếng: “Sao em không nói nữa?”. Tĩnh Uyển thấy anh cười, nhưng trong mắt lại ánh lên sự lạnh lẽo, lòng sợ hãi mỉm cười gọi một tiếng: “Đại
ca”. Cô chưa nói hết Mộ Dung Phong đã vứt đũa đi, đôi đũa đó vốn gắn với nhau bằng sợi dây bạc nhỏ, chỉ nghe thấy “cạch” một tiếng sợi dây đã
đứt, một chiếc đã bay ra ngoài, một chiếc khác rơi xuống đất, nước dùng
trong bát cũng sánh ra, ánh mắt như muốn giết người, chằm chằm nhìn cô:
“Doãn Tĩnh Uyển, em đừng ép anh quá đáng, hôm nay anh nói thẳng ra, anh
không làm đại ca gì của em hết, anh thích em, viên đạn đó suýt nữa lấy
mạng của em, cũn