g suýt lấy mạng anh, lúc đó anh đã hạ quyết tâm, chỉ cần em sống em sẽ phải là của anh, cho dù em giận anh, hận anh, anh cũng
không hề hối tiếc”.
Tĩnh Uyển không ngờ
anh nói ra những lời đó, chỉ thấy trong mắt anh như có ngọn lửa đang
cháy rừng rực, cô ngồi trên mép giường, anh đưa tay ra nắm lấy vai cô,
cô hoảng hốt sợ hãi, đôi môi ngang ngược mà nóng bỏng đã áp lên môi cô,
cô hơi vũng vẫy, động vào vết thương ở trước ngực, cô đau đớn, không kìm được “á” một tiếng, anh lại nhân cơ hội mà “công thành chiếm đất”, hút
lấy sức ngọt ngào trong miệng cô. Cô sợ đến cực điểm, đưa tay đẩy anh
ra, lại bị siết chặt hơn, hơi thở anh cuồng bạo chiếm lấy hơi thở cô, cô yếu ớt bám lấy khuỷu tay anh, móng tay cào vào trán anh, anh bị đau đớn mới chịu buông tay ra.
Anh thở dốc và gấp,
cô vốn là người to gan, nhưng không biết vì sao cũng hoảng loạn đến cực
điểm, chỉ dám thở nhè nhẹ. Anh lại gọi nhỏ: “Tĩnh Uyển”. Cô hơi ngửa mặt lên, ánh mắt rừng rực như lửa, giọng nói lại đè nén mà khào khào: “Tĩnh Uyển, anh mong em có thể ở lại bên cạnh anh. E rằng Thừa – Dĩnh sắp
đánh nhau, anh không thể để em đi, càng không thể xa cách em bởi khói
lửa chiến tranh”.
Tĩnh Uyển cũng không biết mình đang nghĩ gì, bất an mà hoảng sợ, cô rất ít khi sợ hãi, cho
nên cảm giác này khiến cô run rẩy, trên môi vẫn còn hơi thở của anh,
mãnh liệt mà nóng bỏng như thế, giống như đốt cháy nơi sâu thẳm nhất
trái tim cô, cô không dám nghĩ gì, chỉ hoảng hốt hỏi một câu chẳng liên
quan: “Sao lại đánh nhau?”.
Trong mắt anh có một ngọn lửa âm u, chiếu ra ánh sáng rỡ ràng: “Trận đánh này là khó tránh
khỏi, Thừa – Dĩnh đối đầu với nhau mấy năm, tuyệt đối không phải kế sách lâu dài. Mấy năm nay anh sớm đã dự tính, chỉ có thống nhất mười sáu
tỉnh Giang Bắc, sau đó mới quyết chiến một trận với Khương Song Hỷ, Lý
Đồng Niên ở phương Nam. Thiên hạ chia năm xẻ bảy, cũng nên quy về một
mối.
Tĩnh Uyển ngơ ngác
nhìn anh: “Phía Bắc có người Nga dòm ngó chằm chằm như hổ đói, mấy năm
nay Dĩnh quân và Thừa quân ngang tài ngang sức, nếu anh đồng thời dùng
binh ở cả hai phía Nam Bắc, làm sao có thể có nửa phần thắng lợi? Anh
điên thật rồi”.
Mộ Dung Phong nhìn
cô một lúc lâu, bỗng nhiên hôn nhẹ lên trán cô, Tĩnh Uyển nhất thời sững sờ, nhưng không hề né tránh. Anh mỉm cười nhìn cô, nói: “Anh điên rồi
sao? Thế thì anh mới thích em đến phát điên như thế này. Chinh chiến
gian nan là việc của đàn ông, vốn không nên nói với em, nhưng anh muốn
cho cả thiên hạ thấy, anh muốn cho em biết, anh có hoài bão như thế nào. Tĩnh Uyển, anh muốn cho em hạnh phúc mà phụ nữ trên thế gian này đều
phải ngưỡng mộ, anh muốn tặng cả thiên hạ cho em”.
Bên ngoài vang lên
những âm thanh khe khẽ, Tĩnh Uyển hơi hoảng hốt quay mặt đi, là trời
mưa. Mưa xuống rất nhanh, tiếng mưa tí tách rớt lên cành, lá cây. Vốn là đầu hạ, nhưng vì trận mưa này luôn khiến người ta nhớ đến cuối thu, một chút lạnh lẽo thấm vào trong tim gan, dường như cô lại trở nên sợ hãi.
Cô nhớ đến lúc nhỏ,
chỉ khoảng bảy, tám tuổi, gia đình vẫn còn sống ở căn nhà cũ, mùa hè
trời bỗng đổ mưa, cô và Kiến Chương ở sau vườn, cô lấy gạch chặn rãnh
nước, cả vườn toàn là nước, cô kéo anh nghịch nước ở trong vườn. Toàn
thân ướt đẫm, giống như hai chú chim ướt mềm, nhưng vui vẻ biết bao,
tiếng cười giòn tan biết bao. Cuối cùng vú nuôi tìm thấy họ, bà vừa lo
vừa bực kéo họ vào phòng, cha rất tức giận thuận tay liền lấy chổi lông
gà đánh cô, Kiến Chương sợ hãi quỳ xuống: “Bác, bác, là cháu nhát thời
nghịch ngợm, không liên quan đến em ấy”.
Lúc nhỏ anh luôn gọi cô là em gái, bảo vệ cô, lén lút viết chữ giúp cô, vì cô không thích
luyện chữ, nhưng hàng ngày phải tập viết chữ nộp bài, ở nhà anh viết
giúp cô mấy tờ liền, để cô đối phó. Đến bây giờ, nét chữ của anh cũng
giống cô mấy phần.
Không biết từ bao
giờ, anh không gọi cô là em gái nữa, là lúc đi học sao? Cô học trường
nữ, là trường của người nước ngoài lập ra, bạn học trong trường đều là
tiểu thư con nhà giàu quyền quý. Mới tí tuổi cũng biết so đo, so gia
thế, so thời thượng, so quần áo mới, cô luôn là người xuất sắc nhất, cái gì cũng phải hơn người ta. Sau khi đi du học, một bạn học thân thiết
viết thư cho cô, bạn học đó đính hôn với con trai tổng lý nội các, ra vẻ vô ý nhưng câu chữ đều toát lên sự khoe khoang. Cô từng hơi tức giận,
nhưng nghĩ lại Kiến Chương dịu dàng chu đáo, trên thế giới này không có
người thứ hai đối xử với cô tốt hơn anh.
Mộ Dung Phong thấy
cô thẫn thờ, liền đi lại đóng cửa sổ, nói: “Ban đêm gió mạnh, vết thương của em mới lành, em đừng để bị lạnh”. Anh quay đầu lại nhìn cô, mỉm
cười với cô.
Trái tim cô rối loạn đến cực điểm, nghĩ đến ngày hôm đó ở vườn hoa lan, những lời anh nói.
Lúc đó bản thân hơi cảm động, cô lập tức nghĩ đến Kiến Chương, hễ nghĩ
đến Kiến Chương trong lòng lại đau đớn. Từ lúc quen nhau, Mộ Dung Phong
giống như một mũi tên bay, làm rối loạn tất cả nhịp điệu của cô, cô vốn
cho rằng cuộc đời thuận buồm xuôi gió, yêu Kiến Chương, kết hôn, sinh
con, yên ổn hết nửa đời còn lại, cả đời cứ như t
