i trong lòng vẫn có cảm giác kỳ lạ. Từ sau
ngày hôm đó, cô luôn tránh ở một mình với Mộ Dung Phong, còn Mộ Dung
Phong cũng không hề ép buộc, mỗi lần gặp mặt anh cũng chỉ thất vọng nhìn cô, khiến cô không kìm được cảm thấy hoảng loạn. Tính cách cô vốn thoải mái, chỉ muốn giải quyết nhanh chóng, cho nên vết thương ổn hơn một
chút liền quyết định lập tức về Càn Bình với cha.
Mưa bên ngoài vẫn
như trút nước, vì mưa quá lớn, xe chầm chạp chạy trên đường, trên phố
nước vẫn còn ngập rất nhiều, xe đi qua giống như thuyền rẽ nước. Mưa to
như thế, trên phố ngay cả xe kéo cũng không thấy đâu, người đi đường
càng ít hơn. Mộ Dung Phong tôn trọng Doãn Sở Phàn, nhất định mời ông và
Tĩnh Uyển ngồi ghế sau, còn mình ngồi phía trước, trong khoang xe chật
hẹp này, anh ngồi đối diện với Tĩnh Uyển, trái tim Tĩnh Uyển rối loạn
đến cực điểm, cô đành quay mặt đi nhìn cảnh phố bên ngoài. Hai bên phố
lướt qua giống như ngày cô đến. Thừa Châu, trước mắt chỉ có bóng tối
phức tạp hỗn loạn, mơ hồ không rõ.
Đến nhà ga, Thẩm Gia Bình đã canh phòng sẵn ở sân ga, Mộ Dung Phong tiễn nhọ lên tận tàu,
họ đặt hai phòng đặc biệt, Tĩnh Uyển rất sợ anh nói lời gì đó, cho nên
vào phòng của cha, ngồi ở đó không về phòng mình. Thẩm Gia Bình mang hoa quả điểm tâm đến, nói: “Đây là Cậu Sáu dặn dò chuẩn bị cho Doãn tiên
sinh và Doãn tiểu thư dùng dọc đường”.
Doãn Sở Phàn luôn
miệng nói: “Không dám”. Mộ Dung Phong nói: “Lão tiên sinh hà tất phải
khách sáo thế, sau này có cơ hội mời tiên sinh đến Thừa Châu, để Bái Lâm hết lòng tiếp đãi”. Hai người họ nói nhưng lời khách sáo, Tĩnh Uyển
ngồi trên ghế sofa, chỉ nhìn sân ga bên ngoài cửa sổ, trên sân ga dày
đặc cảnh vệ, tuy trong mưa lớn quần áo ướt đẫm vẫn đứng thẳng không động đậy, dáng vẻ quân nhân nghiêm khắc như thế khiến người ta cảm thấy kính nể. Mộ Dung Thần trước đây quân chế nghiêm khắc, đến tay Mộ Dung Phong
cũng vẫn quân kỷ nghiêm minh, cho nên Thừa quân xưa nay rất có uy danh.
Cô nghĩ đến câu nói đó của anh: “Anh sẽ đem cả thiên hạ đặt trước mặt
em”. Trong lòng đau đớn đến kỳ lạ. Anh có hoài bão to lớn, cô biết nhất
định có ngày anh sẽ làm được, lúc đó bản thân mình gặp lại anh, không
biết thời thế đã như thế nào?
Hoặc là trải qua khói lửa chiến tranh mười năm, hai mươi năm, cô cũng chỉ có thể đứng một bên nhìn về cuộc đời của anh mà thôi.
Cuối cùng đến lúc
tàu sắp chạy, Mộ Dung Phong nhìn cô, trong ánh mắt đó như có vạn lời
muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ khẽ thở dài, cáo từ xuống tàu. Qua cửa sổ
cô nhìn thấy anh đứng trên sân ga, Thẩm Gia Bình che ô giúp anh, đằng
sau anh đều là cảnh vệ, mưa như trút nước, ào ào giống như hàng ngàn sợi dây thừng quất xuống mặt đất. Tàu hơi rung rung, bắt đầu chầm chậm lăn
bánh về phía trước. Anh đứng ở đó, không động đậy, Thẩm Gia Bình thì
thầm gì đó vào tai anh, anh cũng coi như không biết, chỉ ngẩng mặt nhìn
cô. Cô định rời khỏi cửa sổ, nhưng không biết vì sao mất hết sức lực,
không nhúc nhích được, ngay cả ánh mắt cũng không thể di chuyển, cách
cửa kính và màn mưa, vốn không nhìn rõ sắc mặt anh, cô mù mờ không biết
đang nghĩ gì. Một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô, cô quay đầu lại, Doãn Sở Phàn gọi một tiếng trìu mến: “Con gái”. Tàu đang tăng tốc, cô quay mặt lại, hình bóng anh đã tụt lại phía sau, càng ngày càng nhanh, càng ngày càng xa. Những cảnh vệ đó và anh đã thành một bóng đen mơ hồ, một lát
sau tàu rẽ chuyến hướng, ngay cả sân ga cũng không nhìn thấy nữa, giữa
trời đất chỉ còn lại màn mưa mênh mang.
Tĩnh Uyển vốn đang
trong giai đoạn dưỡng thương, trên đường cực kì mệt mỏi, vất vả cô sợ
cha lo lắng, cố gắng không để lộ ra, chỉ cắn răng chịu đựng. Về đến Càn
Bình, xuống xe dường như mệt mỏi lên đến cực điểm, cô không muốn nói
thêm một câu. Suốt dọc đường Doãn Sở Phàn lo lắng không nguôi, lúc xuống tàu mới thở phào một tiếng, nói: “Cuối cùng cũng đến nhà rồi”.
Tiếng cười ồn ào
trên sân ga, lần này đi Thừa Châu, chỉ mấy tháng, nhưng cô lại có cảm
giác như cả một đời, dường như tách biệt với thế giới này là một tầng
sâu, đầu óc choáng váng, cô cố gắng lấy tinh thần xuống xe, chân đặt
xuống đất, trái tim vẫn dập dềnh. Họ đã điện báo cho gia đình từ trước,
lái xe trong nhà đón được họ mới thở phào mặt mày hớn hở nói: “Lão gia,
đại tiểu thư, hai người đã về rồi, phu nhân sớm đã giục chúng tôi đi đón đó.”
Tĩnh Uyển cảm thấy
mình yếu ớt đền cực độ, mệt đến cực độ, ngồi trên xe cô chỉ muốn mau về
nhà, đến lúc về nhà vừa xuống khỏi xe bỗng nhiên như có sức lực cô bước
nhanh vào phòng khách: “Mẹ, Mẹ!”. Doãn phu nhân đã ra đón, cô lao vào
lòng mẹ, giống như đứa trẻ òa khóc thành tiếng. Doãn phu nhân ôm lấy cô, cô khóc lớn hu hu như thể muốn trút ra hết những đau đớn tủi nhục gần
đây. Doãn phu nhân không kìm được rơi lệ nói: “Về là tốt rồi,về là tốt
rồi…”
Cô ôm lấy cánh tay
mẹ, giống như ôm lấy khúc củi mục cuối cùng, cứ thế khóc nức nở. Cô chưa từng yếu đuối thế này, cũng chưa từng sợ hãi thế này. Doãn phu nhân vỗ
vỗ lưng cô giống như dỗ đứa trẻ, cô kiệt sức nức nở nói: “Mẹ, con sai
rồi.”. Doãn phu nhâ