“cạch” một tiếng sau đó đóng lại, một lúc
sau lại “cạch” một tiếng rồi mở ra. Chu Cử Luân nãy giờ không nói gì,
lúc này vẫn ung dung hút thuốc, Mộ Dung Phong cuối cùng không chịu được, vứt hộp thuốn lên bàn trà, khoanh tay đi lại mấy bước trong phòng. Chu
Cử Luân giờ mới chậm rãi gõ chiếc tẩu thuốc hai lần, nói: “Thiên hạ đã
nằm trong tay sao Cậu Sáu cứ do dự chứ?”.
Vẽ mặt Mộ Dung Phong phức tạp khó đoán, dừng chân đứng đó, rất lâu sau chỉ thở dài một tiếng.
Tỉnh Uyển xưa nay ham ngủ, hai ngày nay
vì tinh thần mệt mỏi, cho nên chưa tới mười giờ đã lên giường nghỉ ngơi. Cô đang ngủ rất say,bỗng mơ hồ thấy đôi môi ấm nóng áp lên môi mình,
hơi thở phả lên trên cổ hơi ngưa ngứa, liền co mình lại : “Đừng đùa.”
Anh cứ hôn triền miên không chịu thôi, cô chỉ mơ màng mở mắt ra: “Sao
tối nay về sớm thế?” Mộ Dung Phong “ừ” một tiếng dịu dàng nói: “Mai anh
không có việc gì đưa em đi xem lá đỏ nhé? Nghe nói lá đỏ ở núi Nguyệt
Hoàn đã đỏ hết rồi.” Tĩnh Uyển cười nói: “Không có việc gì tự nhiên ân
cần thế?”Anh cười ha ha ôm cô qua một lằn chăn: “Vậy anh nhất định sẽ
nghĩ việc gì đó”. Cô ngủ rất ấm hai má ửng hồng, tuy trừng mắt nhìn anh, nhưng ánh mắt lại lấp lánh như ánh nước, anh hôn cô say sưa, trong môi
miệng chỉ có sự ngọt ngào của cô, hơi thở cô dần dần rối loạn, đưa tay
ra nắm lấy tà áo anh. Cuối cùng anh bỏ cô ra,a nh đã thay quần áo ngủ,
tóc cũng hơi rối. Anh rất ít khi bình tĩnh ôn hòa như thế, khiến cô có
cảm giác yên bình kì lạ. Anh chống người chăm chú quan sát cô, giống như mấy ngày liền không gặp, lại giống như muốn nhìn kĩ cô có khác gì ngày
thường hay không.
Chăn bông quá ấm, cô hơi nóng, trách móc nói: “Sao nhìn người ta thế, là muốn ăn thịt ấy, hiếm khi về sớm thế
này ngủ sớm thì hơn”.Mộ Dung Phong cười: “Anh không quen ngủ sớm”. Tĩnh
Uyển đẩy anh: “Dù sao cũng kệ anh, em phải ngủ rồi”.Mộ Dung Phong nói:
“Vậy anh cũng ngủ”. Tĩnh Uyển cuốn chăn, nhưng không giữ được bị anh kéo ra, cô “hừ” một tiếng: “Anh đắp chăn của anh ấy…”. Những lời phía sau
đều bị vùi trong nụ hôn nóng bỏng. Anh kẹp chặt lấy cô, dường như muốn
ép cô vào bản thân mình, cô hơi khó thở, anh cắn lấy da thịt mềm mại của cô, tình cảm dường như bộc phát không thể khống chế, anh làm cô đau, cô khẽ rên một tiếng, anh lại coi như không biết, chỉ điên cuồng muốn nuốt gọn cô.
Đêm yên tĩnh đến cực điểm, có thể lờ mờ
nghe tiếng bước chân cảnh vệ bên ngoài tường, xa xa vẳng lên một tiếng
chó sủa, tiếng tí tách nhỏ bên cạnh nghe như quen thuôc gần gũi, lúc
tỉnh dậy anh thẫn thờ một lúc rồi mới nhận ra, hóa ra là chiếc đồng hồ
đó của mình. Sau khi đưa nó cho cô, cô luôn đem nó bên người, cô đã quen đặt chiếc đồng hồ đó ở dưới gối, anh muốn lấy ra xem giờ, nhưng lại
chạm phải kim loại lạnh lẽo, hóa ra là khẩu súng ngắn của mình. Anh đặt
súng xuống dưới gối, đưa tay ra như thể vô tình chạm tóc cô, trơn muợt
mà thật dày, có mùi hoa nhài nhàn nhạt, là mùi hương dầu gội đầu Paris.
Cô ngủ rất say như một đứa trẻ vô tri,
hơi thở đều đều. Anh nhổm người lên nhìn cô, chăn bông hơi tuột ra, lộ
ra bờ vai trắng nõn, mềm mại như ngọc. Anh chầm chậm hôn lên vai cô, cằm anh lún phún râu, chọc vào khiến cô hơi động đậy, cô sợ ngứa nên sợ
nhất là anh dùng râu chọc cô. Từ rất xa truyền đến tiếng chim kêu lách
chách,trời đã sắp sáng rồi.
Hôm nay anh không bận việc gì nên ngủ
rất muộn mới dậy, ăn trưa với Tĩnh Uyển xong anh liền đến núi Nguyệt
Hoàn ngắm lá đỏ. Buổi sáng trời vốn âm u, đến gần trưa màu trời vẫm ảm
đạm như hoàng hôn.Trên núi chỉ có một con đường đá, xe lái đến lưng
chừng núi thì họ xuống xe. Gió trên núi rất to, thổi thốc lông cổ chiếc
áo da rái cá quét vào mặt cô, ngưa ngứa khiến cô phải dùng tay để giữ.
Cảnh vệ đã được bố trí vác súng đứng hai bên đường núi ngoằn ngoèo, từ
xa trông như những chấm đen nhạt nhòa.
Khắp núi lá đỏ đã chuyển sang màu đỏ ối, xung quanh đều cháy lên một ngọn lửa rực rở, lá cây phong và cây thích
rơi đầy đất, lá rụng tích thành một lớp dày trên mặt đường, giẫm lêm êm
ru, không phát ra tiếng động. Anh nắm tay cô hai người lặng lẽ đi về
phía trước, các cảnh vệ đương nhiên rất biết điều, chỉ theo sau từ xa.
Một bên đường có một cây rẻ quạt rất lớn, những chiếc lá rẻ quạt nhỏ,
vàng rực rụng kín gốc cây, cô cúi xuống nhặt một chiếc lá, lại ngẩng đầu lên nhìn ngọn cây chọc trời đó, xung quanh là một trời lá đỏ, chỉ có
một cây rẻ quạt này lẻ loi lá vàng, bỗng nhiên ngẩn ngơ nói: “một cây to như vậy lại đứng cô độc ở đây, thật đáng thương”.
Mộ Dung Phong vốn không cảm thấy gì,
bỗng nghe cô nói một câu như thế chỉ thấy trong lòng như sóng động, anh
quay mặt đi nhìn lên núi: “ở đó không phải có một ngôi miếu sao?” Tĩnh
Uyển thấy một góc tường màu vàng, nhạt ẩn hiện sau tán cây,nói: “hình
như là một ngôi miếu, chúng ta đi xem xem”.
Tuy cô đi một đôi giày bằng đế nhung
nhưng đi một lúc đã cảm thấy không nhấc chân lên nổi, cứ lê từng bước
một, cảm thấy hai chân như nặng ngàn cân. Anh thấy cô đi lại vất vả,
nói: “anh cõng em nhé”. Cô quở trách nói: “vậy ra là cái gì chứ?” Anh
cư