ời nói: “không phải Trư Bát Giới còn cõng cô dâu sao?”.Cô tươi cười
hớn hở: “anh còn thích làm Trư Bát Giới à,em không cản anh đâu”.Anh cũng không kìm được: “em là đồ xấu xa, không chú ý nói một câu liền bị em
bắt được”.Anh đã quỳ xuống: “nào”.Cô do dự một lát, cảnh vệ phía trước
đã lên miếu, cảnh vệ phía sau còn ở con đường núi phía dưới, trong rừng
chỉ có tiếng chim non véo von, xa xa lờ mờ hình bóng cảnh vệ lướt qua,
cô vốn ham vui cười tựa vào lưng anh, ôm lấy cổ anh.
Anh cõng cô lên từng bậc, những bậc
thang lát đá xanh, uốn lượn từ trong rừng lên cao, cô ôm chặt lấy cổ anh ,trên đầu là những cây lá đỏ đỏ rực, vừa giống như vô số ngọn lửa cháy
giữa không trung, lại vừa giống như hoa mùaxuân, nở rực rở tươi thắm.
Màu trời ảm đạm âm u, trông như sắp mưa, những đám mây xám xịt như sắp
ập xuống. Anh đi từng bước lên bậc thang, mỗi bước đi đều lắc lư, nhưng
vai anh rộng phẳng, có thể để cô dựa dẫm như thế. Cô hỏi: “trước đây anh từng cõng ai chưa?” Anh nói: “chưa,hôm nay là lần đầu đấy”.Cô ôm anh
càng chặt hơn: “vậy anh phải cõng em cả đời”.
Cô ở phía sau không nhìn được mặt anh,
anh đi từng bước trên bậc đá, chắc khó đi hơn, cho nên giọng nói hơi kì
lạ: “được,anh cõng em cả đời”
Trên núi có một ngôi miếu quan âm, không hề có người xuất gia trụ trì, chỉ có người trong núi mỗi dịp lễ tết đến thắp hương mà thôi. Các cảnh vệ đã kiểm tra trong và ngoài miếu xong
liền lui ra xa, anh nắm lấy tay cô vào miếu,bên trong tượng Bồ Tát tôn
nghiêm, tuy nước sơn vàng đã bị bong ra nhưng khuôn mặt từ bi của Bồ Tát vẫn vậy. Cô tiện tay lấy một cây hương, cắm vào trong lư hương đá,
thành khẩn vái ba vái. Anh nói: “không ngờ em còn tin cái này?”.
Mặt cô đỏ bừng: “Em vốn không tin bây giờ bỗng hơi tin rồi”.
Anh hỏi: “vVậy em nguyện ước điều gì,
đến lúc đó anh còn đưa em đi trả nguyện”. Mặt cô hơi đỏ: “Em không nói
cho anh biết” Anh “ồ” một tiếng nói: “vậy anh biết rồi, em nhất định là
cầu xin Bồ tát phù hộ cho hai chúng ta”. Mặt cô đỏ rần rần, lườm trách
móc: “Vậy anh cũng nên vái lạy đi”.Anh nói: “anh không tin cái này,vái
làm gì?” Cô kéo nhẹ gấu áo anh: “Thấy phật thì vái cũng là điều nên
làm”. Hôm nay anh thật sự không nỡ làm phật ý cô, thấy cô nói vậy liền
qùy xuống chiếc đệm bụi bặm, vừa cúi đầu xuống, liền thấy cô cũng cúi
đầu xuống vái, giọng cầu khấn tuy nhỏ, nhưng truyền đến tay anh nghe rất rõ ràng: “Mong Bồ tát phù hộ con và Bái Lâm không bao giờ xa nhau”.
Bụi trên đất xọc lên, anh ho một tiếng
đưa tay nắm lấy tay cô, tay cô mềm mại ấm áp, cô hỏi: “Anh sao thế, tay
lạnh vậy? Bảo anh mặc áo khoác lại không chịu ,nhất định vứt ở trên xe.” Anh nói: “Anh không lạnh” Anh lại cúi người xuống phủi bụi trên chiếc
sườn xám cuả cô, rồi đứng dậy nói: “Đi thôi”.
Sau miếu là một khoảng sân lát đá xanh,
mấy căn phòng cho tăng ni đã xiêu vẹo từ lâu, vô cùng đổ nát, có một cây hoa cúc dại trong khe đá, nở ra mấy bông hoa màu vàng nho nhỏ, lay động trong gió khiến người ta thương xót. Vì gió lớn cô kéo chặt áo khoác,
anh ôm chặt lấy cô, chỉ nghe thấy gió ào ào, khí lạnh thấu xương. Cô
không kìm được dựa vào anh, anh ôm cô vào lòng, mùi tóc cô nhàn nhạt,
lẫn vào áo anh. Anh nói nhỏ: “Tĩnh Uyển có một việc anh muốn thương
lượng với em”.
Cô ngẩng đầu lên nhìn anh: “Việc gì thế? Cảm thấy hơi lạnh trên mặt, những bông tuyết đang lác đác rơi xuống cô
“a” lên một tiếng: “Tuyết rơi rồi”.
Những bông tuyết lác đác bị gió cuốn đi
tạt vào người, anh khẽ hôn lên tóc cô, gió trong núi thổi mạnh,môi anh
cũng lạnh buốt. Anh nói: “Tình hình không tốt đánh xong với Dĩnh quân,
anh định tuyên chiến với Xương Nghiệp”. Cô “hả” một tiếng nho nhỏ, anh
nói: “em đừng lo tuy không nắm chắc nhưng anh rất có lòng tin, chỉ cần
tuyến Bắc ổn định lại, Xương Nghiệp chỉ là vấn đề sớm muộn”. Cô biết rõ
hoài bão của anh, tuy rất lo lắng, nhưng không hề khuyên can, chỉ quay
mặt đi nhìn tuyết lặng lẽ rơi xuống cành lá.
Anh nói: “Trận chiến này với Xương
Nghiệp…Tĩnh Uyển…anh muốn đưa em ra nước ngoài, đợi tình hình ổn định
lại, rồi đón em về”.Cô không nghĩ ngợi gì nhiều: “Em không đi em muốn ở
bên cạnh anh”.Tay anh lạnh lẽo, gần như không chút ấm áp: “Tĩnh Uyển anh biết ý của em, nhưng anh không yên tâm. Em ở bên anh đương nhiên là
tốt, nhưng anh hi vọng em để anh yên tâm”.
Tuyết rơi dày thành tiếng, rơi càng lúc
càng nhiều trên cành lá cây, rơi vào mặt hơi đau đau, anh bỗng ôm lấy cô thặt chặt: “Tĩnh Uyển em đồng ý với anh, cho anh chút thời gian, đợi
tình hình ổn định lại anh lập tức đón em về”.Trong lòng cô vạn phần
không nỡ, biết rõ sự nguy hiểm anh phải đối mặt sau này, nhưng có lẽ
đúng như anh nói, khi cô bình yên rồi, có lẽ sẽ khiến anh yên tâm. Huống hồ mặt cô lại đỏ lên, nói: “Được rồi, vậy em về nhà”
Anh mới hiểu ra “nhà” cô nói là nhà ở
Thừa Châu, thấy đôi mắt như nước hồ thu của cô đang nhìn mình, sự chân
thành nồng cháy trong ánh mắt như một con dao, chậm rãi từ tốn róc anh
ra, từng nhát từng nhát một. Anh gần như muốn tránh ánh mắt đó: “Tĩnh
Uyển, em về Thừa Châu không tiện lắm…dù sao cũng chư