XtGem Forum catalog
Không Nghe Lời Vậy Mời Xuống Giường

Không Nghe Lời Vậy Mời Xuống Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326761

Bình chọn: 7.00/10/676 lượt.

như vậy....

Lệ Minh Thần như đứa bé nhịn đói lâu, mút đầu nhũ hoa Ôn Hân, đôi bánh bao trắng trắng tròn tròn hình như lớn hơn lần trước, cũng mềm hơn. Mỗi khi anh khẽ cắn một cái, cô đều sẽ kêu lên hai tiếng giống con mèo con, giống như lông vũ nhẹ nhàng cọ cọ lòng anh. T

hân thể kìm nén quá lâu, phía dưới đã nổi gân xanh đến phát đau, thiếu tá cảm thấy cô đã thích ứng được, đầu lưỡi vòng một lượt khắp ngực cô, ôm cô lên, từ từ thả xuống.... tiến vào thật sâu. Tốc độ không nhanh không chậm khiến Ôn Hân gần như có thể cảm nhận rõ ràng thứ đó nổi đầy gân xanh của anh đang kéo căng mình.

Đã bị anh ‘hành hạ’ đến mức sắp hòa tan, Ôn Hân túm lấy đầu vai anh, nức nở nói, "Nhanh lên một chút...."

Nếu thiếu tá không "Tiến lên", anh không điên, cô cũng sẽ điên mất. Mặt Ôn Hân đỏ ửng, vùi vào cần cổ anh, cũng giả vờ không thấy Lệ Minh Thần kích động đến mức cơ ngực căng lên.

Lệ Minh Thần cười, cười vô cùng vui vẻ, anh ôm lấy đôi chân Ôn Hân kéo lên. Lệ Minh Thần không ngừng tiến sâu vào, địa điểm cũng bị thiếu tá đổi từ tường sang trên bồn rửa mặt.

***

Ngày ấy, Lệ thiếu tá chỉ có cơ hội tiến hành một hiệp liền đánh chuông thu binh trước thời gian, bởi vì sau lần đầu tiên, "bà dì" của Ôn Hân tới chơi.

Ôn Hân đỏ mặt, Lệ thiếu tá cũng không tốt hơn là bao, luống cuống tìm khắp phòng. Nếu không nhờ Ôn Hân núp dưới chăn nhắc nhở, anh sẽ không nhớ ra, tại một căn nhà ngay cả đàn ông cũng ít ở muốn tìm đồ dùng dành cho phụ nữ là bất khả thi.

"Thiếu tá, xuống lầu giúp em mua chút đồ, được không...." Nhìn Lệ Minh Thần mặc áo sơ mi màu xanh nhạt, phía dưới chỉ mặc một chiếc quần cộc màu đen đi qua đi lại trong phòng, Ôn Hân một khắc trước vẫn còn đau khổ vì mình chỉ có thể dùng giấy vệ sinh cũng bắt đầu đồng tình với anh....

Đưa mắt Lệ Minh Thần cầm danh sách cô viết ra cửa, Ôn Hân trùm chăn, nhắm mắt, cười khanh khách.

Trên thế giới, bi kịch lớn nhất không phải làm tình đang cao trào thì bị bắt ngừng, cũng không phải sau khi bị bắt ngừng còn bị sai đi mua đồ phụ nữ. Bi kịch lớn nhất trên thế giới đó là làm tình chưa cao trào đã bị sai đi mua đồ, kết quả còn không mua được.

Lệ thiếu tá cầm danh sách, cố giả vờ bình tĩnh cầm cái giỏ đựng quần lót phụ nữ, đứng trước dãy hàng băng vệ sinh có cảm giác rơi lệ trong gió: Loại ban đêm mua 35cm à? Hay 42cm? Là mua loại mỏng thông khí? Hay mua loại dày? Là Hộ Thư Bảo? Hay là ABC....

Lệ thiếu tá chóng hết cả mặt, thế giới của phụ nữ cò phức tạp hơn cả bản đồ tác chiến ở doanh trại của bọn anh không biết bao nhiêu lần.

Cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ, Lệ thiếu tá nằm ở trên giường, đang ôm vợ mơn trớn giải nghiện thì tên Cao Hán chết tiệt kia gọi tới. Doanh trưởng Cao lần này rất hiền hoà, không nhanh không chậm hỏi Lệ Minh Thần đang ở đâu, sau đó chậm rãi nói: “Thiếu tá nghỉ ngơi đủ rồi, trở lại một chuyến được không?”

Lệ Minh Thần mới ngủ được mấy phút, đổi tư thế, bắp đùi gác lên Ôn Hân, kéo cô về phía mình như gắp lạp xưởng. Anh cũng học giọng điệu quái lạ của Cao Hán nói: “Doanh trưởng nói như vậy chứng tỏ tôi có quyền từ chối đúng không?”

“Hắc hắc” Cao Hán cười hai tiếng, sau đó thẳng thắn đáp hai chứ: “Không có.”

Lệ Minh Thần trợn mắt nhìn điện thoại chỉ còn lại tiếng tít tít, hung hăng tắt điện thoại, “Cao khốn kiếp!”

Ôn Hân vẫn nhắm mắt nghe anh nói chuyện điện thoại bật cười ra tiếng, “Còn Cao Lão Trang cơ đấy….”

Sau khi triền miên giảm bớt, Lệ Minh Thần vùi ở cổ cô cọ cọ nãy giờ cuối cùng cũng quần áo chỉnh tề đứng ở cửa, có chút đáng thương nhìn Ôn Hân, “Chìa khoá để trên bàn đó, nhà giao cho em, nhớ đúng giờ đấy….!”

Phụt, cũng không phải là tổ xe lửa, nói tăng tốc là tăng tốc được, xảy ra án mạng đấy. Ôn Hân định từ chối, nhưng nhìn Lệ Minh Thần đường đường là một đàn ông bảy thước lại đứng ở cửa giống như chú chó Nhật chờ câu trả lời của cô, Ôn Hân cũng không nhẫn tâm, cô gật đầu một cái, “Ừm!”

“Vợ ơi, anh đi nhé….”

Khó nhất chính là tạm biệt, đặc biệt là tạm biệt anh, Ôn Hân mở to mắt, vẫy tay, không lên tiếng.

Tiếng cửa khoá cạch một cái, lúc này Ôn Hân mới như mất mát gọi: Lệ Minh Thần…..

Gian phòng trống rỗng ngoại trừ còn dư lại chút mùi hương của anh thì không cò n gì khác. Cô ngã xuống giường, vùi mặt vào trong chăn.

“Thật sự không nỡ rời xa anh à!” Người đã đi lại quay lại, Ôn Hân nghe tiếng, kích động nhảy xuống giường, chân trần chạy ra ngoài.

“Không nỡ, thật sự không nỡ.” Ôn Hân như chú chim nhỏ bay vào trong ngực anh, ôm thật chặt người đàn ông của mình. Giây phút kia cô mới hiểu được, người mình đang ôm chính là hạnh phúc của cô.

Lệ Minh Thần cuối cùng vẫn đi, cuộc sống của Ôn Hân cũng tạm thời trở lại quỹ đạo. Qua mấy ngày nay xem ra Nghiêm Mỹ quả thực rất sợ đứa con trai này, bởi vì từ sau lần trước, bà ta không xuát hiện trước mặt Ôn Hân nữa.

Lá rơi trên đất càng ngày càng nhiều, tới khi không còn lá nữa thì thành phố C chính thức trải qua mùa thu ngắn ngủi nhảy vào mùa động giá rét.

Ngày 29 tháng 11, Ôn Hân có chút thấp thỏm.

Một người quản lý ở tầng cao đã ‘vô tình’ nói với cô hôm nay Nguỵ Dược phẫu thuật.

Trong vòng mấy t