ô loạng
choạng bước ra cửa.
Dạng karaoke cao cấp này một tầng có mấy chục phòng, Vệ Lam tìm được hướng nhà vệ sinh rồi, khi trở ra, đầu óc
quay cuồng đã quên mất số phòng, chỉ đại khái nhớ cuối cùng có một con
số 3.
Bước chân cô nhẹ nhàng bay bổng, sau một hồi rẽ chỗ này quẹo chỗ kia, chỉ cảm thấy mỗi cửa phòng không khác nhau là mấy. Cuối cùng cũng nhìn thấy một cửa phòng có số 3 trong đó.
Vệ Lam mơ màng, khẽ thở ra, cầm nắm cửa kia, liền đẩy cửa bước vào.
“Á? Đi nhầm rồi?” Tuy rằng Vệ Lam lờ mờ
chếnh choáng say, nhưng thấy mấy đứa con trai ngồi bên trong cũng biết
mình đi nhầm phòng, lảo đảo quay ra.
Nhưng còn chưa bước lui ra cửa, một đứa
con trai trong đó đã đứng dậy, đi đến trước mặt cô, nhìn cô một cách đầy hứng thú: “Em gái xinh đẹp ơi, đi nhầm cũng không sao, anh trai hoan
nghênh em vào đây cùng tụi anh ca hát.”
Cậu vừa dứt lời, cơ thể liền lắc mạnh,
bị người phía sau ngăn lại, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong tiếng nhạc ồn ào: “Quách Tử Chính, anh cút xa một chút!”
“Này! Đoàn Chi Dực, một học sinh cấp ba
không hiểu được sự thú vị của lãng mạn, sao lại ngăn cản đào hoa của anh họ cậu thế này, cậu không thấy em gái xinh đẹp này dáng vẻ rất đáng yêu sao?”
Phía sau có người ồn ào: “Đúng đó! Chi Dực của chúng ta vẫn còn là học sinh cấp ba ngây ngô mà! Ha ha ha!”
Đoàn Chi Dực quay đầu lại, lạnh lùng
trừng mắt liếc mấy người đó một cái, ánh mắt lạnh như băng kia khiến cho mấy cậu con trai mang bộ dạng sinh viên kia thức thời im bặt.
Vệ Lam mơ màng mở to mắt, nhìn thấy Đoàn Chi Dực cách đó hai bước, bởi vì cảm giác say đã bốc lên, uất ức phải
chịu trong mấy ngày nay liền lập tức bộc phát ra.
Đôi mày thanh tú nhếch lên, cô hùng hổ xông về phía trước túm lấy vạt áo của Đoàn Chi Dực: “Đoàn Chi Dực! Tên khốn này!”
Anh họ Quách Tử Chính đứng sau lưng Đoàn Chi Dực, mỉm cười xấu xa, sờ mũi pha trò: “Hóa ra là Chi Dực biết em
ấy, còn tưởng Chi Dực của chúng ta không gần nữ sắc chứ, không ngờ cũng
đào hoa gớm nhỉ. Xem dáng vẻ của em gái, rõ ràng là đến đòi nợ cậu đó.”
Đầu óc của Vệ Lam lúc này đã đầy hơi
men, đối với nửa lời của anh ta cũng chưa nghe vào, ý thức chỉ tập trung trên người Đoàn Chi Dực. Trên tay cô tăng thêm vài phần sức: “Nói cho
cậu biết, Đoàn Chi Dực, tôi không sợ cậu đâu! Một chút cũng không sợ,
một mình tôi sẽ đấu với cậu!”
Vốn bởi vì Đoàn Chi Dực vừa mới sẵng
giọng, mà mấy đứa con trai im lặng, nghe Vệ Lam nói xong, không sợ chết
mà cười phá lên nữa, có người xấu xa nói lớn: “Chi Dực, em gái muốn một
mình đấu với cậu kìa? Cậu phải thương hoa tiếc ngọc một chút nha!”
Đoàn Chi Dực lại trừng mắt liếc mấy
người kia, mất bình tĩnh hất bàn tay đang túm lấy vạt áo của mình ra,
lại hung hăng đẩy Vệ Lam ra cửa, gằn từng tiếng cực kỳ tức giận nói: “Vệ Lam, tôi đã cảnh cáo cậu, đừng chọc tôi nữa!”
Còn không chờ Vệ Lam đáp trả, cậu đã đóng mạnh cửa lại.
Vệ Lam bị nhốt ở bên ngoài, tựa vào cửa
một lát, trong miệng mắng Đoàn Chi Dực là tên xấu xa vài câu. Lại dời
bước đi tìm phòng của cô.
Đoàn Chi Dực trở lại, sắc mặt u ám ngồi ở sô pha.
Quách Tử Chính đi tới, nắm lấy vai cậu,
cười hì hì nói: “Em họ, em gái lúc nãy sao lại như vậy? Cậu không làm
chuyện gì có lỗi với người ta đó chứ? Xem ra người ta vẫn còn là nữ sinh trung học nha! Cậu có ý định ra tay với người ta ư?”
“Tử Chính, anh quên Đoàn Chi Dực cũng là học sinh trung học sao, học sinh trung học với học sinh trung học,
không phải xứng đôi sao?” Bên cạnh có người cố tình trêu ghẹo.
Đoàn Chi Dực không nói lời nào, vẻ mặt
không vui, bưng ly bia lên uống một hơi, sau đó đặt mạnh ly bia xuống
bàn, thản nhiên lên tiếng: “Các người chơi tiếp đi, tôi về trước.”
Nói xong liền đứng phắt dậy đi về phía cửa.
“Này này này! Thằng này sao mỗi lần đi chơi đều mất hứng như vậy chứ?”
“Quên đi quên đi, thằng em họ này của
tôi trước giờ chính là như vậy, mọi người cũng không phải không biết,
đừng chọc nó, chúng ta tiếp tục nào.”
Đoàn Chi Dực ra khỏi cửa, quay đầu nhìn
về phía bóng lưng kia, hơi nheo mắt lại, bên trong thấp thoáng ẩn chứa
tức giận và không cam lòng.
Vệ Lam đi loạng choạng cả buổi, vẫn
không tìm được phòng mình, đảo đi đảo lại mấy vòng lại quay về chỗ cũ.
Cô mơ màng cảm thấy bản thân đang lạc vào mê cung.
Đoạn Chi Dực tím mặt, từng bước đi tới
chỗ cô, đi đến cách phía sau cô khoảng nửa mét thì dừng lại, giọng điệu
không vui nói: “Vệ Lam, rốt cuộc cậu làm gì ở đây?”
Vệ Lam quay đầu lại, nhìn thấy cậu thì hừ một tiếng: “Lại là cậu! Tôi làm gì thì liên quan gì đến cậu chứ! Tránh ra!”
Lúc này Đoàn Chi Dực mới ngửi được hơi
men trên người cô, nắm lấy cánh tay để ổn định thân hình đang lảo đảo
của cô, lạnh lùng nói: “Cậu tiến bộ thật đấy, còn uống bia nữa!”
Vệ Lam theo bản năng muốn thoát khỏi sự
kiềm giữ của cậu, nhưng cuối cùng do sức lực chênh lệch, chất cồn từ từ
phát huy tác dụng, trước mắt cô mơ hồ, chỉ nói đứt quãng: “Cậu tránh ra! Buông ra! Tên thọt đáng ghét này!”
Sắc mặt Đoàn Chi Dực chấn động mạnh, sự
phẫn nộ đang di chuyển trên mặt, dường như muốn bùng nổ ra. Tay cậu dùng thê
