thể thốt lên lời nữa.
Tạp Trát Nhân phấn nộ đứng phắt dậy, ánh mắt cơ hồ muốn giết La Y ngay lập tức, cắn răng nói: “Là La Y muốn cưỡng bức cô ấy, cô ấy không hề định chạy trốn, chỉ định chạy về cung điện tìm con mà thôi”.
La Y cười lạnh: “Nếu cô ta không tự ý cởi bỏ khăn trùm đầu ra để quyến rũ ta, làm sao ta tự nhiên lại có hứng thú với một nữ nô làm gì. Hơn nữa thân là nô lệ, nếu đã khiêu gợi được dục vọng của chủ nhân thì phải hết lòng hầu hạ. Còn nữa, làm gì có loại nô lệ nào mà dám tấn công chủ nhân, dù chủ nhân bảo chết cô ta cũng phải đi tìm chết. Bác, bác thử hỏi cô ta xem có phải do cô ta tự ý cởi bỏ khăn trùm đầu không, bác chỉ cần hỏi là biết cháu có nói dối hay không. Cái loại nô lệ ngỗ nghịch phạm thượng như vậy mà không trừng trị thì còn gì là thể diện gia tộc Cáp Lặc nữa cơ chứ?”
Không đợi Đức Lí Tư mở miệng, Tạp Trát Nhân đã nhanh chóng ngồi xổm xuống vội vàng hỏi Khả Hoan: “Khăn trùm đầu của em sao lại thế này? Có phải chính tay em tháo xuống không? Hay là do tên khốn kiếp này kéo xuống?”
Khả Hoan thút thít gật đầu: “Là em kéo xuống, lúc đó em vội quá nên kéo xuống để………….” Cô không dm nói hết câu khi nhìn thấy ánh mắt của Tạp Trát Nhân đang bốc ngùn ngụt lửa tức giận.
Tạp Trát Nhân đã sớm mất đi kiên nhẫn khi bị La Y khiêu khích, lại vừa nghe nửa câu đầu của Khả Hoan, hắn giống như bọc thuốc nổ vừa được châm ngồi, mất đi lý trí, vừa vội vã và tức giận, hắn mạnh tay lắc lắc hai vai cô, điên tiết nói: “Ai cho em tự ý bỏ xuống hả? Hôm trước tôi đã dặn em thế nào, đã bảo không bao giờ được gỡ bỏ khăn che mặt cơ mà, lại càng không được tự ý cởi áo dài ra? Vì sao không nghe lời hả? Vì sao?”
Khả Hoan bị hắn lắc mạnh quá, đầu óc trở lên choáng váng cơ hồ muốn văng ra khỏi cổ. Cô cũng khống hiểu sao hắn lại tức giận đến thế, lúc này cô vừa sợ hãi và ủy khuất, hắn đã bao giờ dặn dò cô những điều đó đâu, sao giờ lại điên cuồng trách cứ cô như vậy?
Nhìn dáng vẻ vô tội đáng thương của Mèo con, lòng Tạp Trát Nhân đau như cắt, hắn vô lực buông cô ra, nước mắt của Mèo con làm cho lý trí của hắn quay trở lại. Đúng rồi, hôm đầu tiên Mèo con đến đây, hắn không khống chế được ham muốn nên đêm đó hắn đã muốn Mèo con hai lần. Sau đó, người hầu mang áo dài đến hắn có chỉ cho Mèo con cách mặc, dặn dò những điều cấm kỵ nhưng lúc đó Mèo con đã sớm mệt rũ, cơ hồ không hề mở mắt. Có lẽ lúc đó Mèo con đã ngủ say rồi nên không nghe được một câu dặn dò nào của hắn.
Tạp Trát Nhân suy sụp nhắm chặt hai mất lại, cả người hắn như tê liệt trước cảm giác vô lực, giờ đây còn gì để nói nữa đâu, dựa theo quy củ gia tộc, chỉ cần trước mặt nam nhân khác bỏ khăn trùm đầu cũng đã bị quy vào tội dâm đãng không thể tha thứ được. Huống chi La Y đã cố khép Mèo con vào tội quyến rũ hắn, còn đánh vỡ đầu hắn, Mèo con làm sao còn có cơ hội thanh minh.
Trừ bỏ Trát Phi có thể đại khái nghe hiểu cuộc đối thoại của Tạp Trát Nhân và Khả Hoan, những người còn lại cơ bản không nghe hiểu họ nói gì.Nhưng nhìn thấy Khả Hoan gật gật đầu và thái độ điên cuồng tức giận của Tạp Trát Nhân, mọi người lập tức hiểu được đáp án, La Y đã không nói dối.
Đức Lí Tư lạnh lùng hạ lệnh: “Ba Lạp, đem dây thừng và roi lại đây”
Tạp Trát Nhân đứng phắt dậy, há miệng định nói gì đó nhưng không biết phải nói thế nào. Đức Lí Tư dùng ánh mắt nghiêm khắc cảnh cáo hắn ý nói: “Không cần tái chọc giận ta”.
Ông nhìn về phía con trai, tất nhiên ông biết con trai lúc này vô cùng phẫn nộ và thương tiếc cho cô gái đó. Trong lòng con trai nghĩ gì làm cha như ông làm sao mà không hiểu. Nhưng là tình huống hôm nay không hề đơn giản, không phải như những lần khác chỉ là 3 cha con bất đồng quan điểm, lần này còn liên lụy tới La Y – người thừa kế thứ hai trong gia tộc Cáp lặc. Bởi vì thân phận đặc biệt này nên La Y chỉ đứng thứ hai trong gia tộc so với cha con ông về đặc quyền.
Hơn nữa với nô lệ mà nói, chỉ hơi không tôn trọng chủ nhân thôi đã bị trừng phạt nghiêm khắc, hôm nay cô gái này còn gây ra những tội lớn như vậy, thân là tộc trưởng, lại là bác ruột của La Y, ông không thể vì thương yêu con trai mà thiên vị một đứa nô lệ.
Khả Hoan lo sợ nhìn đám đàn ông đang lâm vào trầm mặc, sự im lặng khiến cô linh cảm sắp xảy ra việc gì đó nguy hiểm tới mình. Trong tư thế này cô không thể nhìn rõ mặt đao phủ nên cô càng tỏ ra tuyệt vọng. Vài phút sau, Ba Lạp mang dây thừng và một chiếc roi da thô hắc và được tẩm dầu đến.
Sắc mặt của Khả Hoan liền trở lên tái nhợt, mồ hôi lạnh toát ra và chảy ròng ròng nơi sống lưng, không cần ai nói cô cũng biết những hình cụ tàn khốc này là dành cho cô. Ba Lạp trầm mặc đứng một bên, Đức Lí Tư nhìn thoáng qua Tạp Trát Nhân, quay đầu ôn nhu nói với La Y: “Nữ nô này dám đả thương cháu, tội không thể tha thứ. Giờ ta giao cô ta cho cháu trừng phạt, chết sống sao tùy cháu, chỉ cần cháu hết giận là được rồi”.
“Cha”. Tạp Trát Nhân từng bước tiến đến trước mặt Đức Lí Tư. “Con cầu xin cha….”
“Đủ rồi”. Đức Lí Tư quay đầu lại, gầm lên một tiếng đánh gãy câu nói của Tạp Trát Nhân, ông lại tiếp: “Ba thật thất vọng về mày, đường đường là