Polaroid
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326794

Bình chọn: 9.5.00/10/679 lượt.

chân máu tươi từ từ chảy xuống.

Sự việc xảy ra ngoài ý muốn khiến mọi người đều chấn động. Trát Phi không thể trầm tĩnh như cha, vội vàng hét lên: “Dừng tay”. Trên thực tế Ba Lạp cũng đã dừng tay ngay sau khi lão phát hiện ra Khả Hoan đang chảy máu.

Một tiếng gầm rống giận của dã thú vang lên, Tạp Trát Nhân như dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh hai tên lính ra, lực quá lớn cơ hồ làm trật khớp tay, hắn vọt tới trước mặt Khả Hoan ôm lấy cô.

Lúc này mặt Khả Hoan đã trở lên trắng bệch, môi cắn chặt, mồ hôi lạnh ướt đẫm, tóc tai bù xù dán chặt vào mặt, hơi thở yếu ớt hắt lên mặt hắn. Cả người trong ngoài đều đau đớn khôn tả, Khả Hoan mơ hồ mất đi ý thức hận không thể ngất đi. Bụng đau quặn, còn đau đớn hơn vết roi trên lưng, ánh mắt thất thần nhìn gương mặt lặng đi vì đau đớn của Tạp Trát Nhân, dù rất muốn mở miệng ra gọi hắn nhưng cô không còn đủ khí lực để thốt lên lời. Ba Lạp nhanh chóng cởi bỏ dây thừng, Tạp Trát Nhân ôm chặt lấy mèo con, không thèm để ý tới những người khác, dang áo choàng cuốn Mèo con vào lòng rồi cứ thế rời đi vào hậu viện.

Đức Lí Tư nhìn theo cho đến khi thân ảnh con trai biến mất hẳn, ông mới quay sang Ba Lạp nói: “Kêu A Mạn Đạt nấu thuốc mang lên cho cô ta ngay. Chuẩn bị cả thuốc bổ mang lên phòng Tạp nữa. Việc làm của chúng ta ngày hôm nay tuy rằng không đúng nhưng cũng bởi vì chúng ta không biết cô ta mang thai, thánh Ala cũng sẽ tha thứ cho chúng ta mà thôi”. Ba Lạp gật đầu thở dài rời đi.

La Y ngàn vạn lần không thể dự đoán được sự việc lại ra nông nỗi này, hắn đang cực kỳ hưng phấn khi chứng kiến Tạp Trát Nhân lăn lộn đau đớn trước việc mỹ nhân của hắn bị hành hình, vậy mà ngoài ý muốn nữ nô kia lại có thai. Theo luật lệ của đạo Hồi và cũng là luật lệ của gia tộc Cáp lặc, dù người phụ nữ có là ai đi nữa, chỉ cần mang thai cốt nhục của nam nhân trong gia tộc đều sẽ được bảo hộ và được bao dưỡng đến hết đời. Đặc biệt là trong lúc đang mang thai, dù có vi phạm lỗi gì đi chăng nữa đều không bị đem ra hành hình, ít nhất cũng phải đợi đến khi sinh hạ đứa trẻ xong.

Hắn nghĩ đi nghĩ lại, tuy vì lý do đó mà hôm nay cô ta thoát khỏi hành hình nhưng cuối cùng cái thai cũng đã bị sảy, như vậy hắn cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Hả hê là thế nhưng hắn vẫn không dám tỏ ra ngoài mặt một tia sung sướng nào, hắn nhìn gương mặt âm trầm của ông bác rồi thận trọng nói: “Bác à, cháu cũng đâu có ngờ sự việc lại thành ra thế này, Tạp cũng tệ thật, sao không nói cho chúng ta một tiếng là nữ nô kia đang mang thai cơ chứ”

Đức Lí Tư ôn hòa nói: “La Y, cháu cũng trở về nghỉ ngơi đi, trên người còn đang bị thương kia kìa. Mấy anh em lớn lên cùng nhau, có gì đừng để trong lòng, bác sẽ thay cháu dạy dỗ lại Tạp”.

La Y ngượng ngùng gật đầu rồi nhanh chóng rời đi. Trong viện lúc này chỉ còn hai cha con Đức Lí Tư và Trát Phi. Lúc này Đức Lí Tư mới lo lắng nói: “Trát Phi à, mấy hôm tới con dành nhiều thời gian quan tâm Tạp một chút, ba sợ nó lại làm gì đó liều lĩnh. Ba thật không biết phải làm sao với nó nữa”.

Trát Phi cầm bàn tay run run của cha, trấn an: “Con biết rồi. Ba đừng quá lo lắng”. Hắn cũng biết sau sự việc này tiểu đệ sẽ càng ghi hận cha.

Tạp Trát Nhân ôm chặt Khả Hoan chạy băng băng vào nhà, áo choàng của hắn bị thấm ướt sũng bởi máu của cô. Hắn một cước đá tung cửa phòng, không cởi giày, một bước chạy chẳng lên phòng ngủ tầng 2, nhẹ nhàng đặt Khả Hoan nằm xuống.

Khả Hoan nhắm chặt hai mắt, ôm bụng cuộn tròn người lại, mồ hôi túa ra ướt đẫm ga trải giường. Tạp Trát Nhân vội mang áo choàng phủ lên người cô rồi nhẹ giọng an ủi: “Mèo con, cố lên, anh biết em rất đau. Chịu đựng một lát, tất cả đều qua rồi. Nhanh mặc quần áo vào, anh sẽ đưa em rời khỏi nơi này, sẽ đưa em đi bác sỹ, sẽ mang em đi Paris, không bao giờ trở lại đây nữa. Từ nay về sau không ai dám ức hiếp em nữa, anh thề… Cho anh xin lỗi, xin lỗi Mèo con…” Trong lòng hắn từng trận đau đớn co rút, không biết Mèo con có thể nghe được những lời hắn nói không, càng không biết sau này Mèo con có thể tha thứ cho hắn?

Dưới lầu cửa bật mở, tiếng bước chân dồn dập tiến lên lầu, cửa phòng ngủ cũng bị mở ra. Tạp Trát Nhân không thèm quay đầu lại, gằn giọng: “cút đi cho ta”. Giọng nói đầy phẫn nộ, hắn không muốn gặp bất kỳ kẻ nào trong cái nhà này nữa.

Tiếng một phụ nữ da đen vang lên: “Thiếu gia à, cô ấy cần phải uống thuốc cầm máu ngay”.

Tạp Trát Nhân dừng tay, quay đầu nhìn thẳng A Mạn Đạt lạnh lùng nói: “Không cần ngươi lo lắng, ta sẽ đưa cô ấy đi gặp bác sỹ, ngay bây giờ”

A Mạn Đạt lắc lắc đầu ý phản đối: “Ở trang viên này chỉ có mình tôi biết chữa trị cho phụ nữ sảy thai thôi thiếu gia à, cho dù Ngài rời đi bây giờ cũng không thể tìm được người có khả năng cứu cô ấy, chẳng lẽ Ngài định đưa cô ấy về căn cứ sao? Căn cứ tuy có bác sỹ nhưng từ đây đi tới đấy lâu như vậy, cô ấy có thể chết vì mất máu giữa đường. Xin Ngài mang bát thuốc này cho cô ấy uống ngay đi ạ”.

Lời nói của A Mạn Đạt làm Tạp Trát Nhân sực tỉnh, hắn nhẹ nhàng cuộn áo choàng lại đặt dưới thân Khả Hoan, sau đó cắn răng nhận bát thuốc từ A Mạn Đạt thận trọng đưa t