ọn họ cháu còn có tí giá trị lợi dụng, nghĩa là thông qua cháu họ có thể tìm hiểu thông tin về bọn khủng bố: Chúng là ai, ở đâu, mặt mũi thế nào….Cháu có nhớ bọn liên quân lúc đầu bắt được cháu không? Bọn họ lúc đó thấy cực may mắn vì bắt được một manh mối liên quan tới quân khủng bố. Vì cháu là người duy nhất có thể ở lâu với phần tử khủng bố như vậy mà không có một tia phẫn hận nào với chúng cả. Nếu không phải cháu đã trở thành một người trong số phiến quân thì làm sao cháu được bình an trở ra như thế. Hơn nữa nếu cháu thực sự bị bọn khủng bố bắt giữ và tra tấn đời nào cháu chịu giấu giếm hành tung của bọn chúng làm gì đâu?”
Khả Hoan gật gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: Quả thực không có sai, lúc cô bị người của Tạp Trát Nhân bắt cóc cô thực rất thù hận bọn họ nhưng sau này cô gặp Tạp Trát Nhân và yêu thương anh, bao nhiêu thù hận trong cô tan biến hết, ngay cả việc đóng kịch cô còn không thể làm nữa là.
Khả Hoan ngừng suy nghĩ lan man, hỏi tiếp: “Nhưng bọn họ cũng không thể vìý do đó mà không cho cháu về nước, cháu biết cái gì cháu cũng đều đã nói, còn nếu cháu không biết thì thôi chứ, bọn họ làm sao lại cản trở việc cháu trở về nước? Bọn họ không sợ chính phủ nước cháu biết được sẽ có phản ứng không tốt sao?”
Tát Lí Phu lắc đầu: “Theo bác biết thì từ khi chiến tranh bắt đầu chính phủ của cháu đã rút đại sứ quán và toàn bộ nhân viên về nước, họ cũng đã nghĩ là cháu đã bị giết chết. Thực tế thì ngay cả chúng ta đều nghĩ như vậy. Liên quân lại càng hiểu rõ điều này hơn, bọn họ đơn giản chỉ muốn lợi dụng cháu để khai thác các thông tin cần thiết, sau đó sẽ âm thầm xử lý cháu. Sẽ không có ai biết việc này để mà truy cứu bọn họ. Mà kể cả có người truy cứu thì bọn họ cũng sẽ không bị sao cả bởi vì bao nhiêu tội họ sẽ đổ lên đầu quân khủng bố hết. Chẳng lẽ một người có thể chết hai lần được sao?”
Khả Hoan hít sâu, cả người trở lên lạnh lẽo. Đúng là phức tạp thật, Tạp Trát Nhân cũng đã từng nói cho cô rằng trên thế giới này hiện không còn ai tên là Lâm Khả Hoan nữa, chỉ có đi theo anh cô mới có cơ hội sống sót. Nhưng giờ anh ở nơi nào?
Kì Lạc cũng giật mình, giờ đây hắn mới ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Hắn kinh ngạc nói: “Nói như bác thì nếu chúng ta vừa không cứu Khả Khả thoát khỏi nơi đó, Khả Khả chắc chắn sẽ bị giết?
Tát Lí Phu gật đầu: “Rất có thể. Cũng may cháu khăng khăng khẳng định cô ấy là nữ nô trốn chạy khỏi chủ nhân nên cô ấy mới bị liên quân giao cho quân chính phủ. Cháu cũng thật là khéo tính toán, diễn kịch như đúng rồi, may hơn nữa là quân chính phủ đúng là một lũ vô năng, cháu mới có thể dùng cả gia sản để đổi lấy tự do cho cô ấy. Nói thật, nếu cô ấy vẫn đang ở trong tay liên quân thì dù cháu có cố giở trò đi chăng nữa thì bọn họ nhất định dùng phương pháp tình báo điều tra ra sự thật”.
Khả Hoan nghe xong càng cả kinh, tuy là lần thứ hai nghe nói Kì Lạc dùng gia sản để chuộc cô nhưng cô vẫn có chút sốt ruột. Cô nhìn Kì Lạc nhẹ giọng hỏi: “Toàn bộ gia sản là khoảng bao nhiêu tiền?”.
Kì Lạc đỏ mặt, nhất thời không biết nói gì. Vi Lạp hết đưa mắt sang phía Khả Hoan rồi lại sang Kì Lạc. Tuy rằng Kì Lạc không kể tường tận cho bà mọi chuyện xảy ra nhưng chỉ cần nhìn vào những hành động của Kì Lạc trong mấy ngày gần đây bà đã hiểu ra ngay tâm tư tình cảm của cháu trai. Nhìn Khả Hoan hiền hòa đáng yêu như vậy bà cũng cảm thấy thực hài lòng. Hơn nữa Kì Lạc cũng chỉ mới cưới có 2 vợ, xét về tục lệ ở đây hắn còn có thể cưới thêm 2 người vợ nữa.
Nghĩ vậy bà phải vun vén thêm: “Anh chàng này đúng là ngốc ngếch, hồi hộp quá nên cứ ngây người ra thế này đây. Cậu ấy vừa nghe tin cháu rời trang viên đi lền lập tức đem bán hết tài sản của gia tộc đang sở hữu. Gia đình cậu ấy có truyền thống làm nghề y, chuyên chữa bệnh cho các quý tộc nên có không biết bao nhiêu tài sản quý giá. Không thể tưởng tượng được là chỉ sau vài ngày cậu ấy thu xếp xong xuôi mọi việc rồi đưa thêm 10 người hầu lên đường đi thủ đô. Mà cháu cũng thật là hồ đồ Kì Lạc à, nếu trên đường chẳng may gặp cướp thì làm thế nào?”
Kì Lạc lúc này mặt đã đỏ bừng lên, hắn cúi đầu nhẹ giọng nói: “Bác đừng nói thêm nữa được không”
Khả Hoan lại hỏi: “Sao đó thì thế nào?”
Vi Lạp thở dài nói: “Sau đó tìm được đầu mối thương lượng với bọn sỹ quan, cậu ấy không một chút do dự mang hết tài sản để đổi lấy tự do cho cháu. Cũng thật là…bọn sỹ quan kia chẳng qua cũng chỉ cố làm trò để vơ vét tài sản của dân thôi chứ chẳng tốt đẹp gì cả”.
Tát Lí Phu cũng căm giận nói: “Chính phủ đương thời thật đúng là hủ bại, thảo nào đánh mãi không thắng được. Theo tôi, thà cứ đưa chính quyền cho quân phản vũ trang của Đức Lí Tư có khi lại hay hơn”.
Khả Hoan vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Kì Lạc, trong mắt lấp lánh nước mắt vì xúc động. Ở nơi tha hương này, ngoài Tạp Trát Nhân ra, Kì Lạc là người thứ hai sẵn sàng dang tay giúp đỡ cô, hiện lại trở thành ân nhân cứu mạng của cô nữa.
Nhưng khi nghe tới câu nói kế tiếp của Vi Lạp, Khả Hoan không khỏi hoảng sợ: “Nhưng mà không sao, theo bác thấy Kì Lạc chịu phí tổn như thế cũng đáng giá, cháu là thầy
